Chương 29

Ảnh thạch lóe sáng, “đại tác” tùy bút của Vân Nhàn hiện ra trước mắt Vân Lang, chỉ vỏn vẹn bảy chữ, lại kinh diễm thời gian: “Phụ Thân Của Ta Là Chưởng Môn.”

Vân Lang: “…!”

“Chưởng môn, sao tự dưng tắt mất rồi? Xảy ra chuyện gì thế?”

“Ảnh thạch hình như gặp trục trặc, nhất thời không sửa được, mọi người tạm về nghỉ trước đi, ha ha… ha.”



Dưới ánh mắt sắc xanh của đám kiếm linh, Vân Nhàn ung dung, khoan khoái vượt qua cửa ải gian nan nhất.

Lúc này, bên kia vẫn vang lên tiếng lăn lộn của vật gì đó chẳng rõ là sinh vật gì:

"Ở đâu vậy… ở đây này…"

Nàng cảnh giác, ngón tay khẽ chạm vào chuôi kiếm.

Nghe thanh âm ấy, dường như là ma vật trí tuệ chẳng cao. Nhưng chưa từng nghe ai nói trong Cảnh giới Đao Kiếm lại có ma vật a? Chẳng lẽ tin tức nàng nắm được sai rồi?

Song, thanh âm kia ở quá xa, lại không mang vẻ gì uy hϊếp, Vân Nhàn liền bỏ qua, thản nhiên bước tới.

Chưa đi quá năm bước, một luồng kiếm khí sắc bén như chớp xẹt thẳng tới. Nàng theo bản năng rút kiếm đón đỡ, thân kiếm chạm vào kiếm khí, bị chấn động rung mạnh.

Thử thách thật sự, từ giờ mới bắt đầu.

Mỗi cửa vào khác nhau, đường đi cũng chẳng giống nhau, cảnh vật gặp trên lộ trình càng thiên biến vạn hóa. Bởi vậy, vận khí cũng là một phần của thực lực. Tất nhiên, nếu có thể lấy một sức áp chế mười phần, thì vận khí chẳng còn đáng kể.

Từ nhỏ, đôi tay Vân Nhàn vốn “đen đủi”, rút mười lá thăm thì chẳng lần nào trúng “đại cát”, nàng vẫn nghĩ vào bí cảnh cũng chẳng khá hơn là mấy. Thế mà thực tế lại ngoài dự liệu: suốt đường đi êm ả như gió lặng sóng yên, thuận lợi đến mức chính nàng cũng thấy khó tin.

"Tiền bối." Nàng nghi hoặc hỏi: "Là các người đang giúp ta sao?"

Dù có tức giận đến mấy cũng đâu cần đưa ta đi xa thế chứ.

Thanh âm nàng vang vọng trong động phủ trống trải, ngoài ra chẳng có hồi đáp, xem ra không phải vậy.

Nàng tiếp tục tiến bước.

Vân Nhàn lại vung kiếm chặn luồng kiếm khí ập tới, cánh tay phải vốn căng cứng đã bắt đầu ẩn ẩn đau nhức. Trước mắt vẫn là con đường khô khan, đơn điệu, chẳng thấy điểm cuối, ánh sáng chói lòa, nhưng nàng vẫn cảm thấy ổn, chưa đến mức khó chịu.

Thuở ban đầu khi mở mắt ở thế giới này, nàng không thể nói, không thể động, quanh năm chịu đựng bệnh tật. Về sau, cầm kiếm chỉ để rèn luyện thân thể, vốn chẳng có bao nhiêu gấp gáp, cũng chẳng gọi là có chí tiến thủ.

Nhưng giờ đây, lý do nàng cầm kiếm đã đổi thay, trọng trách mà thanh kiếm gánh cũng chẳng như xưa nữa. Ở trong Kiếm Các, tư chất nàng đã coi là tốt, song một khi bước ra ngoài, thiên tài khắp cõi đại thiên thế giới đều đầy rẫy, nàng tính là gì?

Vân Nhàn bỗng dâng lên nỗi bi thương khó hiểu.

Dù nàng có cố gắng bao nhiêu, có khát khao đổi thay thế nào, rốt cuộc cũng chỉ là hạt cát nhỏ bé giữa đất trời, một kẻ như loài kiến, vĩnh viễn chẳng thể chống lại dòng lũ số mệnh…

"Hử? Không đúng? Sao lại nghĩ thế này?"

Vân Nhàn khẽ hít một hơi, lập tức nhận ra điều bất thường.

Vô duyên vô cớ, cớ sao ta lại không được coi là thiên tài?

Nếu thực sự chọn ra kẻ đứng đầu tứ giới về tài năng kiếm đạo, Túc Trì cũng phải nhường nàng đôi chút a!

Ngay khi ý nghĩ ấy thoáng qua, trước mắt nàng bỗng rộng mở, những cảm xúc dị thường khi nãy như thủy triều rút đi, chẳng để lại dấu tích nào.

Vân Nhàn: "…"

Hảo gia hỏa, không ngờ lại còn có công kích tinh thần. Quả thật là ta đã xem thường các ngươi rồi!

Hẳn những kiếm linh chuyên việc thổi gió châm lửa cũng không ngờ Vân Nhàn lại có bộ mặt dày như tường thành, lập tức bị đánh cho trở tay không kịp, còn chưa kịp bắt đầu đã bị kết thúc. Nàng cứ thế đường hoàng vòng qua khúc cua cuối cùng, liền thấy trên vách tường phía trước không xa có một thanh tiểu kiếm đang tựa vào.