Vân Nhàn đi một vòng quanh hắn, mối nghi ngờ cuối cùng trong lòng cuối cùng cũng tan biến.
Trọng Trường Dao vung kiếm tấn công, Vân Nhàn nhanh chóng đỡ lại, hai thanh kiếm chạm nhau, cả hai đều cảm nhận được lực đạo trầm mạnh từ kiếm của đối phương.
"Cũng có chút bản lĩnh đấy!"
Một kẻ Kim Đan kỳ vừa mới bình phục sau trọng thương, một người Trúc Cơ cửu trọng lại còn như đang buộc một tấn đá ở chân. Thế mà hai người kia lại thật sự đánh tới đánh lui ngang ngửa, chiêu thức ra dáng, kiếm phong rít gió, khiến những khán giả ban đầu còn lơ là chú ý cũng phải im bặt.
Sư tỷ Tiểu Vân đã cố gắng đến thế, bọn họ còn mặt mũi nào không nỗ lực cho được?
Kiều Linh San sốt ruột đến độ không chịu nổi, ở dưới đài vặn vẹo đùi mình lia lịa, suýt nữa thì hét to:
“Công vào hạ bàn! Công hạ bàn a! Quét chân! Khỉ trộm đào! Đúng rồi, mau lên!”
Kiếm phong gào thét, tiếng va chạm leng keng, trong thế giằng co căng thẳng, ánh mắt Vân Nhàn chợt chuyển, kiếm khí xoáy về phía chuỗi hạt gỗ trên cổ tay của Trọng Trường Dao. Chỗ đó vốn không phải điểm yếu, nhưng hắn lại như bị lửa bén thân, trong lòng chợt rối loạn, vô thức lui một bước.
Trong một cuộc giao chiến tốc độ cao, một kẽ hở là đủ để định đoạt kết cục. Vân Nhàn lập tức hất kiếm lên bằng một tay, ngay khoảnh khắc chém xuống, nàng xoay kiếm chuyển sang dùng chuôi, phần gỗ tròn nặng nề đánh thẳng vào cánh tay phải của Trọng Trường Dao.
Hắn kêu đau một tiếng, thanh kiếm văng khỏi tay, rơi đánh “keng” xuống đất.
Trong không gian yên lặng như tờ, Tưởng Tinh Dao cất giọng nhàn nhạt:
“Kết thúc rồi. Vân Nhàn thắng.”
Mọi người:
“…”
Không phải chứ.
Trúc Cơ cửu trọng, lại thắng? Thật sự thắng rồi? Không phải là ảo giác đấy chứ??
Lục trưởng lão trừng mắt há mồm, suýt nữa thì nuốt luôn bộ râu của mình, quay phắt sang nhìn chưởng môn vẫn giữ vẻ thong dong như trăng thanh gió mát.
Vân Lang bắt gặp ánh mắt ông ta, liền vui vẻ đáp:
“A nha, chuyện này… ta cũng đâu có dạy con bé. Chắc là lại lén luyện tập thêm rồi. Đứa nhỏ này từ nhỏ đã như vậy, thật khiến người ta không biết nên làm sao.”
Lục trưởng lão: “…?” Nè! Lẽ nào ngươi không thấy mất mặt hả!
Trọng Trường Dao cúi mắt, ôm cánh tay phải bị thương, cảm nhận đủ loại ánh mắt khó hiểu phóng tới người mình. Đám người kia vẻ mặt xấu hổ chẳng nói nên lời, chỉ biết đưa mắt nhìn nhau.
Đánh với một kẻ Trúc Cơ cửu trọng mà còn thua? Chuyện này mà cũng xảy ra được sao?
Thật không hiểu nổi, lúc trước bọn họ còn nghĩ khí chất Trọng Trường Dao xuất chúng, sau này ắt sẽ thành danh. Nào ngờ vừa mới xuất môn đã bị xì hơi rồi.
Trọng Trường Dao nghiến răng.
Nữ nhân tên Vân Nhàn này… Ngay từ lúc nàng xuất hiện đã thấy không bình thường rồi!
Hắn ngẩng đầu, đã khôi phục lại vẻ ôn hòa phong nhã quen thuộc, mỉm cười xoa tay nói:
“Tại hạ nhận thua. Vân cô nương quả nhiên lợi hại, không hổ là ái nữ của chưởng môn, từ nhỏ đã được dạy dỗ kỹ lưỡng, Trọng mỗ tự thẹn không bằng.”
Vân Nhàn mặt không đổi sắc, đỡ hắn dậy, đáp:
“Đừng vội, vẫn còn vị trí thứ năm chưa quyết định đâu.”
Giờ thua rồi lại bắt đầu ám chỉ ta thân phận cao, được người nâng đỡ từ bé?
“Ta tin ngươi nhất định làm được.”
Trọng Trường Dao cười gượng: “Đa… đa tạ Vân cô nương.”
Vân Nhàn mỉm cười: “Ừm ừm, không cần khách sáo đâu.”
Mới chỉ bắt đầu thôi mà.
Nam nhân này… bụng dạ thật nhỏ nhen!