Bầu không khí căng như dây đàn, chỉ chờ chạm một cái là bùng nổ.
Chỉ trong chớp mắt vừa rồi, người khác đã giao thủ không biết bao nhiêu hiệp, giờ đây ánh mắt toàn trường đều tập trung lên võ đài này. Gió lạnh gào rít, chỉ còn nghe được tiếng thở khẽ của người bên cạnh.
Tay của Trọng Trường Dao đặt lên chuôi kiếm, vẻ ôn hòa nơi hắn đã bị sự nghiêm nghị nuốt chửng. Hắn nghĩ: “Nữ nhân này, không hề đơn giản.”
Vân Nhàn khẽ gật đầu, cũng vô cùng nghiêm túc. Nàng nghĩ: “Rốt cuộc khi nào mới bắt đầu đánh đây?”
Nàng đối đầu với Trọng Trường Dao, không phải để giành chút danh tiếng hay dằn mặt đối phương, mà là để nhân cơ hội này dò xét thực lực thật sự của hắn.
Tu vi Kim Đan ngũ trọng, tuy xuất sắc, nhưng chưa hẳn là xuất chúng. Muốn giành ngôi đầu trong đại chiến Tứ phương, lại tiện tay kéo được thánh nữ Ma giáo, linh thú ngàn năm, cùng vài tên tiểu đệ đi theo, độ khó quá cao. Dù có thể lấy “hào quang nhân vật chính” để giải thích, thì cũng không thể hoàn toàn vô lý được.
Hai người còn chưa ra tay, phía dưới đã có thêm một nhóm nhỏ xuất hiện. Các kiếm tu đang bế quan tu luyện nghe tin sư tỷ Tiểu Vân sắp tỷ võ, tâʍ đa͙σ suýt chút nữa không giữ nổi, đều đồng loạt kéo ra xem và cổ vũ.
Chỉ là… nhìn kỹ thì hình như bọn họ ra đây là vì sợ Vân Nhàn nếu thua sẽ đau lòng. Mà Vân Nhàn mà buồn, thì chưởng môn sẽ đau lòng. Mà chưởng môn mà đau lòng, đạo lữ của chưởng môn sẽ không vui. Như vậy thì thời gian chưởng môn phải nằm đất có khi lại bị kéo dài thêm vài tháng…
Trên đài cao dành cho người xem, một hàng trưởng lão đứng cạnh Vân Lang, nét mặt mỗi người một vẻ.
Kiều Linh San vừa toàn thắng ba trận, biểu hiện xuất sắc, đang đứng bên cạnh xem. Lục trưởng lão đang thầm vui trong bụng, thấy Vân Lang sắc mặt trầm lặng, không nhịn được mà khoe khoang:
“Ái chà, Linh San đứa nhỏ này, cứ thích ra vẻ mạnh mẽ. Bình thường tu luyện ngày đêm không ngơi nghỉ, lão phu khuyên thế nào cũng không nghe. Không biết Tiểu Nhàn nhà người…”
Vân Lang khoát tay áo một cách ung dung, phong thái đạo cốt tiên phong:
“Không cần gây áp lực cho hài tử quá nhiều. Thuận theo duyên, hành theo tâm là tốt rồi. Là chưởng môn, đương nhiên ta mong đệ tử trong môn càng mạnh càng tốt. Nhưng là phụ thân, ta chỉ mong con bé vui vẻ.”
Lục trưởng lão nghe xong, mặt già đỏ bừng, bắt đầu xấu hổ tự kiểm điểm.
“Nói có lý a! Mình thường ngày có phải quá nghiêm khắc với nữ nhi rồi không? Căn bản chưa từng nghĩ đến cảm nhận của nó, giờ còn đem ra so sánh với người ta, thật đúng là lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử…”
Cho dù bên ngoài có náo nhiệt đến đâu, thì cũng không thể lọt vào tai Vân Nhàn.
Tưởng Tinh Dao vừa hạ lệnh bắt đầu, nàng lập tức xuất thủ, không chần chừ nửa khắc, trong chớp mắt đã lao vυ"t tới, nhanh đến mức mắt thường không thể nhận ra; Trọng Trường Dao chỉ cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua trước mặt, hoảng hốt rút kiếm chắn ngang.
Nhưng chỉ lướt qua, đúng là chỉ lướt qua.
Vân Nhàn không có ý định đánh ngay, nàng đang lần lượt kiểm tra những dấu hiệu mà trong thoại bản từng nhắc tới khiến nàng ấn tượng sâu sắc: Sau vành tai có đóa liên đỏ nhạt, có. Trên cổ tay có chuỗi tràng hạt gỗ cổ, có. Bên bụng dưới có đường vân thần bí… Ừm, cái này không cởi y phục thì không thấy được, thôi vậy. Nhưng mà cái này mọc chỗ này… thật sự quá kỳ lạ rồi a?