Chương 19

Đối với đám tán tu dưới núi mà nói, hôm qua đã bị Kiếm Các hạ nhục một trận, giờ chỉ mong Trọng Trường Dao ra oai lớn, giúp bọn họ nở mày nở mặt. Huống hồ, đối diện lại vừa khéo là ái nữ của chưởng môn, càng thêm thú vị.

Còn đệ tử Kiếm Các, thì đơn giản hơn nhiều…

Nói thật thì, lần cuối bọn họ thấy tiểu Vân sư tỷ rút kiếm hình như là chuyện từ hai năm trước, sau đó thanh kiếm kia toàn bị mang ra… đuổi ngỗng. Không phải là họ không tin tưởng, nhưng mà… rốt cuộc có ổn không đây? Theo lý mà nói thì Vân sư tỷ cũng là tu sĩ Kim Đan kỳ, hẳn là… ít nhất… đừng thua thảm quá là được, đừng có bị thương gì đấy, chưởng môn còn đang ngồi trên kia mà, thế thì đau lòng biết bao nhiêu.

Trọng Trường Dao chắp tay với Vân Nhàn, trên mặt lộ vẻ khó xử, tao nhã nói:

“Chuyện này… nếu không phải bất đắc dĩ, Trọng mỗ xưa nay chưa từng nghĩ sẽ động thủ với một cô nương.”

Ý là, ta không dễ ra tay với nữ nhân, trừ phi bị ép buộc.

Vân Nhàn đáp:

“Người có nam nữ, nhưng kiếm thì không phân.”

Dưới đài mơ hồ có tiếng vọng lại:

“Đúng vậy đúng vậy!”

“Cô nương nói phải.” Trọng Trường Dao bật cười, khẽ nhún người nhường trước:

“Tại hạ tu vi kém cỏi, chỉ vừa bước vào Kim Đan ngũ trọng, xin cô nương hạ thủ lưu tình.”

Quả nhiên lại tới kiểu này.

Vân Nhàn sao có thể để hắn diễn trọn bộ chiêu trò ấy, lập tức đáp lễ, cũng thuận miệng hạ thấp hai tầng tu vi của mình:

“Không dám không dám, Vân mỗ cũng chỉ mới Kim Đan tam trọng mà thôi, luận về tu vi, vẫn là các hạ cao hơn một phần.”

Trọng Trường Dao: “…?”

Tam trọng? Ngươi chẳng phải là ngũ trọng sao? Ở đâu ra cái tam trọng này chứ?

Chuyện xảy ra đột ngột khiến nụ cười của Trọng Trường Dao khựng lại, miễn cưỡng nói tiếp:

“Thì ra là vậy, vậy thì là tại hạ chiếm lợi rồi. Cũng tốt, dẫu sao mấy hôm trước Trọng mỗ vừa trọng thương mới khỏi, chân nguyên vẫn còn chút trì trệ…”

“Không thể nào, trùng hợp vậy sao?” Vân Nhàn giả vờ kinh ngạc, giọng điệu ngứa ngáy:

“Đã vậy thì Vân mỗ cũng không giấu nữa. Phụ thân vì muốn rèn luyện ý chí của ta, đã trói lên tay chân ta mấy khối Trì Linh thạch nặng một tấn… Hiện giờ toàn bộ sức mạnh mà ta có thể phát huy, nhiều lắm cũng chỉ ngang với Trúc Cơ cửu trọng mà thôi.”

Mọi người nghe xong liền chấn động, không ngờ chưởng môn lại nghiêm khắc đến thế! Bảo sao dạo này tiểu Vân sư tỷ đi đứng cứ mềm nhũn, uể oải như không có sức, thì ra là vì chuyện này!

Ngay cả Vân Lang cũng biến sắc… Ta có làm vậy bao giờ đâu?

Trọng Trường Dao suýt nữa phun ra một ngụm máu già.

Mắt trợn mà nói dối, Trúc Cơ cửu trọng cũng dám nói ra miệng? Nếu lát nữa mình hơi ra vẻ cố sức một chút, chẳng phải liền ứng nghiệm lời nàng hay sao?

“Vân… Vân cô nương.” Trọng Trường Dao khó xử mở lời:

“Hay là… vẫn nên…”

Vân Nhàn lịch sự nói:

“Ngươi trước đi.”

Trọng Trường Dao:

“Vân cô nương cứ ra chiêu trước cũng được.”

“Không cần không cần.” Vân Nhàn đáp:

“Ngươi đi trước.”

“Không không…”

“Các ngươi nói xong chưa?” Tưởng Tinh Dao ngồi ở giữa, chờ đến mức hoa cũng tàn, mặt không biểu cảm nói:

“Hay để ta đi ăn một bữa cơm rồi quay lại làm chủ trì nhé?”

Trọng Trường Dao nghiến răng:

“…Thất lễ.”