Kiếm Các tọa lạc trên đỉnh núi, bốn mùa quanh năm như một, lạnh như đông tàn. Nhưng hôm nay tuyết rơi lại đặc biệt dày và dồn dập, từng mảng trắng xóa rơi nghiêng lả tả, gần như khiến người ta không thể nhìn rõ lối đi phía trước.
Mọi người tập trung trước đài Yên Vân, không khí im lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng hô hấp nhè nhẹ hóa thành khói trắng, giữa thế giới băng tuyết này tạo nên chút hơi người.
Thực ra, người thực sự tham gia tỉ thí chỉ có mười mấy người, nhưng cơ hội quan sát thực chiến rất hiếm, các kiếm tu đều ôm kiếm ngồi bệt xuống đất, ánh mắt vô cùng chuyên chú. Vân Lang đứng trên vách đá, vừa thấy vui mừng lại vừa cảm thấy… lạnh mông.
Lũ nhỏ này, sao không tìm lấy tảng đá mà ngồi chứ? Có ai yêu cầu phải xếp hàng chỉnh tề đâu!
Ngũ trưởng lão có lẽ cũng nghĩ giống ông, rất nhanh sau đó có người đem đến đệm ngồi, giúp mọi người tránh khỏi kết cục bi thảm là mông bị đông cứng dính vào mặt băng không rút ra nổi.
Giờ lành đã đến, trên không truyền tới tiếng chuông trầm hùng trang nghiêm. Vân Lang phi thân đứng giữa không trung, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, trầm giọng nói:
“Có tổng cộng ba mươi người, chọn ra mười lăm người thắng cuộc để rút thăm tiếp, kết đôi tái đấu, chọn ra bảy người vào vòng tuyển chọn kế tiếp. Năm người mạnh nhất cuối cùng sẽ tiến vào Đao Kiếm Chi Cảnh. Trong quá trình tỉ thí, đao kiếm vô tình, khó tránh thương tổn, nhưng xin chư vị lưu ý, đây không phải sinh tử chiến, lấy luận đạo trao đổi làm trọng, điểm đến là dừng, xin hãy lưu tình thủ hạ.”
Lời vừa dứt, dưới đài vang lên tiếng xôn xao.
Vân Lang rút kiếm, nhẹ nhàng ném ra một cái…
Thanh kiếm ấy lập tức cắm thẳng vào chính giữa võ đài, còn đang ong ong rung động, kiếm phong quét qua, mang theo thế cuồng bạo, vậy mà lập tức dẹp tan cơn bão tuyết đang dày đặc xung quanh, không còn một dấu vết, chỉ để lại một vùng trắng tinh sạch sẽ.
Đây chính là uy lực của cường giả Phân Thần kỳ, nhấc tay nhấc chân cũng có thể xoay chuyển thiên tượng.
Xung quanh yên tĩnh đến mức nghe được tiếng kim rơi, lúc này Vân Lang mới phất tay áo, nói:
“Bắt đầu đi!”
Vân Nhàn ôm thanh tiểu kiếm hắc kim của mình, trận đầu tiên đã gặp phải một thanh niên mặt mày gian xảo, đối phương chắp tay thi lễ, cố ý ra vẻ văn nhã:
“Tại hạ Trương Đào, trăm nghe không bằng một thấy, không ngờ các hạ lại chính là ái nữ của tiền bối Vân Lang, lúc trước đường đột mạo phạm mỹ nhân, thật là thất lễ thất…”
Vân Nhàn chẳng buồn phí lời, một kiếm vung ra, suýt nữa đẩy hắn cắm đầu xuống đất.
Vòng hai, nàng rút được thẻ trống, dứt khoát ngồi dưới quan sát yên lặng.
Trên đài lúc này đang đánh nhau hừng hực. Thuộc tính linh căn của kiếm tu quả thật có ảnh hưởng đến kiếm khí. Kiếm khí của Kiều Linh San mang theo khí nóng rực, nơi mũi kiếm chỉ tới, băng tuyết đều tan chảy. Còn kiếm khí của Trọng Trường Dao thì… vô cùng bình thường. Không có gì đặc biệt, giống hệt như thanh kiếm mà hắn đeo, mộc mạc đơn sơ, chẳng có chút gì thu hút ánh nhìn.
Ánh mắt mọi người cũng theo bản năng rơi về những trận đánh mãnh liệt hơn, Trọng Trường Dao cứ thế lặng lẽ mà vững vàng, vượt ải qua ải, đánh đâu thắng đó.
Cuối cùng, thiên đạo để họ chạm mặt nhau.
Vân Nhàn cầm trong tay mảnh gỗ có viết tên “Trọng Trường Dao”, vừa khéo chạm phải ánh mắt của thiếu niên đang mỉm cười nhàn nhạt trên đài.
Chỉ còn tám người, ánh mắt của mọi người vô hình trung đều đổ dồn lên võ đài này, mang theo nhiều hàm ý khó đoán.