Chương 17

Kiều Linh San nếu không nghĩ đến thì thôi, vừa nghĩ đến lại lập tức đảo mắt khinh bỉ.

Đám người đó, thật sự chẳng hiểu nổi. Ở dưới chân núi thì thôi đi, giờ đã vào đến tông môn rồi mà vẫn không ngậm miệng lại được. Nào là than lạnh, chê núi dốc, rồi lại khinh thường kiếm tu chẳng bằng một nửa thời kỳ huy hoàng, vân vân và mây mây. Được thôi, thích nói thì nói, Kiều Linh San còn có thể trái tai trái mắt cho qua, chỉ là đám tu sĩ Trúc Cơ này e là không hiểu Kim Đan tu sĩ nghe được lời xa đến chừng nào.

Nói mãi rồi thế nào lại lôi cả Vân Nhàn vào. Đường đường là ái nữ của chưởng môn mà cũng dám bàn ra tán vào? Lúc đầu Kiều Linh San còn nghĩ: Hừ, liên quan gì đến ta đâu, chửi Vân Nhàn cũng được thôi. Nhưng nghe càng nhiều càng giận, cuối cùng không nhịn được nữa:

“Còn bày đặt kén cá chọn canh! Gọi là nữ lưu yếu đuối? Ta thấy bọn họ mới là đám ngu xuẩn! Đến đây là để tuyển phi tần chắc?”

Nàng phẫn nộ nói:

“Bình thường ai tỉnh táo mà nhìn trúng cái tên đó chứ, chưa tới ba mươi tuổi đã… đã không làm được việc lớn… Ờ…”

Vân Nhàn: “…?”

Kiều Linh San: “…”

“…Lúc ta nói câu đó… ngươi không có ở đó đúng không?” Vân Nhàn hơi chột dạ. Lúc đó nghe được hình như chỉ có mấy vị trưởng lão thì phải.

“Phải, đúng là không có.” Kiều Linh San ánh mắt nhìn đi chỗ khác, nhưng miệng vẫn ngang ngược:

“Thế nhưng bây giờ ai cũng biết rồi.”

Vân Nhàn: “…”

Thì ra tin đồn trong Kiếm Các lan nhanh đến mức này. Ngay cả chuyện Ngũ trưởng lão lại thất bại trong chuyện xem mắt, thất bại mấy lần rồi cũng nhớ như in, là vì các trưởng lão các người…

Chẳng trách đám kiếm tu nổi nóng như vậy mà lại còn nhịn được, xem ra cũng là vì trong lòng đã có chút thương cảm với người sắp thành phế nhân kia.

Kiều Linh San nghiêm túc nói:

“Bất kể có được vào trận chiến chính hay không, ngày mai ta nhất định phải đánh cho bọn họ răng rơi đầy đất!”

“Chắc là không được đâu.” Vân Nhàn vừa cười vừa xoa đầu nàng như xoa đầu chó con, nói rất thực tế:

“Tỷ thí đều là điểm đến là dừng, chắc chắn sẽ có trưởng lão đứng canh ở bên.”

Kiều Linh San tức tối kéo tay áo nàng lần nữa:

“Vậy ngươi nói xem phải làm sao?”

Vân Nhàn chìm vào trầm tư.

Dù thế nào, Kiều Linh San cũng chắc chắn sẽ tham chiến. Nàng không thể giành cơ duyên của người khác. Nhưng chuyện “giành” cơ duyên của Trọng Trường Dao… có tính là giành không?

Nếu không có gì thay đổi, ở vòng cuối cùng của cuộc tuyển chọn tại Kiếm Các, Trọng Trường Dao sẽ tại chỗ ngộ kiếm, bút đi như rồng bay phượng múa, viết ra cảm ngộ của bản thân đối với con đường kiếm tu, khiến vị kiếm linh cổ xưa trong Đao Kiếm Chi Cảnh vô cùng thưởng thức. Cuối cùng, vị kiếm linh ấy quyết định ban cho hắn một đạo ngọc phù. Khi gặp nguy hiểm, chỉ cần bóp nát ngọc phù, sẽ xuất hiện ba đạo kiếm khí có uy lực tương đương Phân Thần kỳ, thứ đó đã cứu mạng hắn không dưới một lần trong giai đoạn đầu.

Vân Nhàn không định can thiệp quá sâu vào chuyện này, chỉ là nàng nghĩ: toàn văn thoại bản mà xét, chiêu trò mà Trọng Trường Dao sử dụng nhiều nhất chính là “lấy yếu thắng mạnh”. Dù là vượt cấp hay vượt cảnh giới, lần nào cũng kỳ tích lật kèo, khiến người xem kinh ngạc ngả mũ, bội phục không thôi, tiểu đệ vây quanh thu về từng đợt một.

Vân Nhàn đối diện ánh mắt sáng rực của Kiều Linh San, mặt không đổi sắc nói:

“Ta hiểu rồi.”



Hôm sau, tông môn đại tỷ thí.

Trên đài Yên Vân vẫn còn phủ tuyết lạnh đầu xuân, sương giá tích tụ nhiều năm không tan, đã bị giẫm đạp đến mức hóa thành băng cứng, lạnh buốt thấu xương.