Một kiếm tu bên cạnh kêu thảm thiết:
“Kiều sư tỷ bớt giận! Mau buông kiếm xuống đã!”
Vân Nhàn trong lúc hỗn loạn lặng lẽ lẻn vào trong, Kiều Linh San vừa thấy nàng liền quên sạch mọi bất mãn ngày thường, kéo tay áo nàng, tức giận nói:
“Vân Nhàn! Ngươi mau nhìn bọn họ đi!”
Nghe thấy cái tên “Vân Nhàn”, người đứng đầu phía sau – Trọng Trường Dao – lập tức ngẩng đầu.
Vân Nhàn, ái nữ độc nhất của Chưởng môn Vân Lang… Không ngờ cô nương vừa rồi đứng trước đại điện lại chính là nàng.
Thiếu nữ vóc dáng cao dong dỏng, mắt sáng như sao, sáng đến kỳ lạ. Bên hông đeo một thanh kiếm hắc kim, màu sắc trầm ổn vừa vặn áp chế khí chất nghịch ngợm cả người, so với tưởng tượng của hắn còn xinh đẹp hơn vài phần.
Chỉ là… không có thực quyền. Dù có xinh đẹp đến đâu thì cũng chỉ có thể bày trong phòng làm bình hoa, chẳng giúp ích được bao nhiêu cho con đường tu tiên.
Đệ tử cãi vã nhau, cùng lắm cũng chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng nếu nàng ra mặt, thì lại là chuyện khác. Trọng Trường Dao khẽ mỉm cười, là người đầu tiên bước tới chắp tay hành lễ:
“Thất lễ rồi, khiến cô nương chê cười. Bọn họ tính khí cương trực, không biết kiềm chế lời nói, thường gây ra chuyện cười.”
Kiều Linh San suýt nữa trừng rớt con ngươi. Câu này là ý gì? Nói như thể Kiếm Các bọn họ thật sự sai vậy!
“Không sao.” Vân Nhàn cũng đang âm thầm quan sát Trọng Trường Dao, khẽ nghiêng đầu, giơ ngón tay cái chỉ về một hướng, ra hiệu cho mọi người nhìn qua đó:
“Kiếm Các chúng ta tuy nghèo, nhưng tiếp đãi khách vẫn chu toàn. Chỉ là mọi người kiệm lời, không giỏi ăn nói. Ngươi nhìn kìa, ngay cả chưởng môn cũng phải xếp hàng.”
Vân Lang đang lén lút ở trước cửa sổ thì bị bắt quả tang:
“…?”
Vân Nhàn vô tình nói:
“Đại thẩm chỉ chịu múc cho người hai cái đùi ngỗng.”
Đại thẩm ở cửa sổ tay run một cái, hai cái đùi ngỗng biến thành một.
Vân Lang: “…”
Mọi người: “…”
Không khí, bỗng trở nên ngượng ngùng một cách kỳ lạ.
Trên mặt Trọng Trường Dao vẫn là nụ cười không đổi, nhưng dường như thoáng lay động trong giây lát, hồi lâu mới mở miệng:
“Quấy rầy bữa cơm của mọi người, thực sự xin lỗi.”
“Ừm. Không sao.”
Trước khi rời đi, Vân Nhàn lại liếc nhìn Trọng Trường Dao, tựa hồ đang suy tư điều gì.
Không hiểu vì sao, nàng luôn cảm thấy trạng thái hiện tại của Trọng Trường Dao có gì đó không đúng. Theo như trong thoại bản, hắn lúc này đáng lẽ vừa bị từ hôn, vừa lập hạ thệ ba mươi năm, hẳn vẫn còn là một kẻ thanh niên bốc đồng, ghét bỏ thế gian, oán hận những kẻ ở tầng lớp cao hơn mình, không phải đang vả mặt người khác thì cũng đang trên đường chuẩn bị vả mặt kẻ khác, đầu cứng, miệng độc, nhún nhường gì đó, tuyệt đối không thể.
… Nhưng Trọng Trường Dao bây giờ lại giống như phiên bản hậu kỳ của hắn hơn, chỉ là mưu sâu chưa luyện thành, tâm cơ còn cạn mà cứ nhồi nhét quá nhiều thứ vào, khiến người ta dễ dàng nhìn thấu.
Ra khỏi nhà ăn, Vân Nhàn đang định đi tìm chưởng môn thì sau lưng vang lên tiếng bước chân đuổi theo.
Nàng không thèm quay đầu, nói:
“Linh San, làm gì thế?”
“Gọi thân mật thế làm chi? Cứ như thân thiết với ngươi lắm không bằng.” Kiều Linh San đi theo sau, tuy ngoài miệng lắm điều khó chịu nhưng vẫn nói:
“Cuộc tỷ thí ngày mai, ngươi nhất định phải cho bọn họ mất mặt một trận mới được.”
Vân Nhàn dừng bước, nghi hoặc hỏi:
“Ngươi nghe thấy bọn họ nói gì rồi?”
Dù gì cũng đối đầu với Kiều Linh San bấy lâu nay, Vân Nhàn vẫn rất hiểu tính cách của nàng. Người này có thể không nể mặt ai ngay trước công chúng, nhưng tuyệt đối sẽ không giở trò sau lưng, lại càng không vô cớ gây hiềm khích với người khác.