Chương 15

Trọng Trường Dao bỗng nhiên cảm thấy ánh mắt của mọi người trước điện nhìn hắn trở nên vô cùng kỳ quái.

Sự thay đổi này chỉ diễn ra trong chớp mắt, rõ ràng khoảnh khắc trước còn là những ánh nhìn đầy tán thưởng, khoảnh khắc sau liền trở nên cổ quái. Thậm chí lão giả râu trắng đứng giữa cũng nhìn hắn với ánh mắt vừa như vô tình vừa như cố ý, vừa nhìn vừa khẽ lắc đầu đầy tiếc nuối.

Chuyện gì vậy?

Hắn kín đáo khép chặt hai chân lại, lần nữa chắp tay thi lễ:

“Dám hỏi chư vị tiền bối, khi nào cuộc tuyển chọn bắt đầu?”

“Không vội, không vội. Chư vị là khách, đương nhiên phải tiếp đãi chu đáo.” Ngũ trưởng lão nhìn hắn bằng ánh mắt từ ái, âm thầm thu lại ý định chiêu mộ hắn, rồi nói:

“Mọi người vất vả đường xa, hẳn là cần nghỉ ngơi. Kiếm Các đã chuẩn bị đặc sản mật tô nga và mai hoa nhuyễn tửu, mau đến thưởng thức đi.”

Đáng tiếc thay… thực sự đáng tiếc.

Trọng Trường Dao bị những ánh mắt dán chặt đến phát lạnh cả sống lưng, kẹp chặt chân mà rời đi.

Anh Lạc vừa bị một liều thuốc mạnh như vậy, tâm trạng mê trai ít nhiều cũng tan biến quá nửa. Nhưng nàng vốn là người lương thiện, vẫn tận tâm nghĩ cho Trọng Trường Dao:

“Ta nghe nói ở Nam Giới có một môn phái đề cao long dương chi hảo, với dung mạo như hắn, biết đâu có thể tìm được hạnh phúc mới nơi đó.”

Vân Nhàn suýt nữa phun cả ngụm nước ra.

Ngươi nghĩ cũng chu toàn quá rồi đó!

Tưởng Tinh Dao thì vẫn cố chấp truy hỏi nàng rốt cuộc học được thuật xem tướng ở đâu mà đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa như vậy. Vân Nhàn căn bản không đáp nổi, chẳng phải đều là bịa ra theo mấy quyển thoại bản đó sao?

Nhưng nàng xưa nay miệng lưỡi trơn tru, da mặt lại dày tựa tường thành, cái gì mà “tiền bối nhập mộng”, “ngẫu nhiên kỳ ngộ”, cứ lật tung cả trời đất ra mà bịa. Còn Tưởng Tinh Dao có nghe hiểu hay không thì nàng mặc kệ, chớp thời cơ chuồn thẳng một mạch đến nhà ăn.

Quả không hổ là nhân vật chính trong thoại bản, đi đến đâu cũng không để yên. Đám thanh niên máu nóng hừng hực, mới ăn cơm chưa được bao lâu mà đã gây chuyện với đệ tử Kiếm Các, giờ đang giằng co với nhau, mơ hồ có thế lực hai bên đối chọi.

Nguyên nhân cũng rất đơn giản. Hôm nay nhà ăn chuẩn bị không ít món, mà đám kiếm tu thì ai nấy đều cứng nhắc, đương nhiên cho rằng ai muốn ăn thì phải xếp hàng, ai đến trước được trước, đây là quy củ.

Nhưng đám đệ tử khách nhân vốn đã mang bất mãn trong lòng vì chuyện tả đạo, lại thấy Kiếm Các không sắp xếp phòng riêng hay chỗ ngồi nhã nhặn, thậm chí còn phải xếp hàng lấy cơm như thường dân, cảm thấy chẳng có chút thành ý nào gọi là "chiêu đãi". Thái độ lạnh nhạt thế này, chẳng phải là khinh thường bọn họ sao?

Đám kiếm tu thì bị mắng cho một trận mà chẳng hiểu mô tê gì, cũng nổi giận không kém. Các ngươi là đến tham gia tuyển chọn, đâu phải mời đến làm pháp sự, ăn no rồi mai còn phải đánh nhau, đòi hỏi hình thức làm gì? Người cũng đâu có nhiều, thà tranh thủ mà xếp hàng sớm. Hơn nữa, chẳng phải mỗi người đều được phần ngỗng nướng mật rồi sao?

Khi Vân Nhàn đến, Kiều Linh San đang cố gắng khuyên can hai bên. Nhưng đứa nhỏ này tính tình còn nóng hơn pháo nổ, mới khuyên được vài câu thì chính nàng đã nổi khùng trước:

“Đều im lặng hết cho ta! Nháo nháo nhác nhác còn ra thể thống gì nữa… Ngươi có ý gì hả? Gọi bọn ta bụng dạ hẹp hòi cố tình gây khó dễ? Ngậm máu phun người! Cái vách đá đó tháng trước ta mới rớt xuống đó đấy! Tin thì tin, không tin thì thôi!”