Chương 11

Chẳng rõ có mối thâm thù đại hận gì.

Tốt quá, đang chán đây!

Tiểu Vân cười hì hì với nàng ta, không những không nổi giận, mà còn làm mặt quỷ. Không có gánh nặng hình tượng, xấu cỡ nào cũng làm.

Kiều Linh San: “…”

Trên sân, hai người tức đến mức lỗ mũi phì khói, lại hóa ra là nữ nhân hai nhà.

Tất nhiên, Tiểu Vân cũng không phải rảnh rỗi. Nhân lúc Trọng Trường Dao còn chưa tới, nàng nhờ người đi dò la lai lịch của hắn, hôm qua người nọ dùng phi ngỗng truyền thư, quả nhiên có thu hoạch.

Trọng Trường Dao sinh ra trong một gia tộc tu chân sa sút, là tiểu nhi tử trong nhà, trên còn có hai tỷ tỷ, không thể gọi là giàu có, nhưng cũng không đến mức lo ăn mặc. Người kí©h thí©ɧ hắn chính thức bước vào con đường tu tiên là vị hôn thê thanh mai trúc mã do đời trước định sẵn. Vì cảm thấy hai người chênh lệch quá lớn, nên nàng ta tìm đến nhà họ Trọng để từ hôn… Ừm? Tình tiết này, sao nghe quen quá vậy?

Tiểu Vân đọc đi đọc lại, mới phát hiện vị hôn thê kia cũng không phải tới hống hách đòi hủy hôn, mà là lén tới, thái độ còn khá khách khí, nói rõ sự thật. Tu sĩ và phàm nhân tuổi thọ vốn đã khác biệt, hôn sự này với nàng chẳng có lợi gì, đương nhiên phải bàn chuyện từ hôn. Nhưng chẳng rõ chọc trúng cái gân cứng đầu nào của Trọng Trường Dao, khiến hắn tức đến mức lập lời thề ngay tại chỗ:

“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo!”

“Ta, Trọng Trường Dao, một ngày nào đó, nhất định sẽ khiến nàng quay đầu cầu xin ta nối lại hôn ước!”

Sau khi nhận được tin tức, Vân Nhàn vội vàng lật lại thoại bản, phát hiện vị hôn thê may mắn tránh được kiếp nạn kia sau này quả thật có xuất hiện, chỉ là lúc đó gia cảnh đã sa sút, bất đắc dĩ phải tìm đến Trọng Trường Dao cầu viện. Khi đó, Tịch Mặc Thư lo lắng không yên, đến đêm triền miên ái ân mới rốt cuộc cất tiếng hỏi ra câu hỏi đã canh cánh suốt cả quyển thoại bản:

“…Dù thế nào đi nữa, ta mãi mãi là chính thê của chàng, đúng không?”

Vân Nhàn từ nhỏ đã khỏe mạnh, chưa từng mắc bệnh vặt gì, nếu có đau đầu cảm sốt gì thì chắc chắn là do đọc thoại bản quá nhiều.

Cuối cùng đại hội cũng kết thúc, Anh Lạc đợi ngoài cửa đã lâu, vừa thấy nàng liền chạy đến ríu rít:

“Thế nào rồi?”

Vân Nhàn ôm kiếm, ra hiệu nàng đi theo kẻo lạc trong dòng người:

“Tuyển chọn hai vòng, hai người mạnh nhất sẽ được chọn đi.”

“Chỉ hai người thôi à?” Anh Lạc vốn hiểu chuyện, lập tức phân tích:

“Nhưng trong tông môn còn có khoảng mười người tu vi cao hơn tỷ, trong đó năm người nội môn đang xuống núi đi săn, vậy còn lại năm người, chưa kể đến mấy tiểu tông môn dưới núi có khi cũng được dành một suất. E là khó tranh giành lắm.”

“Không khó.” Vân Nhàn nói:

“Ta chắc chắn sẽ được chọn.”

Anh Lạc trố mắt: “Hô!”

Vân Nhàn nghiêng đầu: “Ngươi không tin à?”

Ở vòng cuối cùng, mọi người sẽ tiến vào Đao Kiếm Chi Cảnh, trước hết phải được kiếm linh trấn thủ ải cửa công nhận thì mới có thể tiếp tục tiến vào. Ai vượt qua sẽ xem như thành công. Hiện tại, người có thời gian ngắn nhất chính là đại sư huynh Túc Trì, kỷ lục là một nén nhang.

Vân Nhàn cần một thành tích áp đảo, không thể phản bác, để buộc phải được chọn đi.