Tin tức sư tỷ Tiểu Vân sẽ tham gia đại chiến Tứ Phương chỉ trong một đêm đã lan khắp toàn tông, lập tức khiến cả môn phái sôi trào… à không, náo nhiệt hẳn lên.
Dẫu sao thì trước nàng, rất nhiều kiếm tu vốn chẳng mấy hứng thú với chuyện đại chiến.
Nguyên nhân rất đơn giản, tuyệt đối không phải vì lo ngại chuyện đánh đấm khiến bản thân bị thương. Nếu trong đại chiến, trên người không mang cái mác “tuyển thủ Đông giới”, thì có lẽ họ đã vui vẻ mà tham dự rồi.
Họ vẫn chưa hay biết những sóng gió cuồn cuộn trong đó, lại càng chẳng rõ tình hình hiện tại của Đông giới, còn tưởng chỉ là mấy buổi diễn luyện như trước kia, bình bình đạm đạm. Kiếm tu vốn quen sống cô độc, hai người luyện cũng thế, một mình luyện cũng được, đóng cửa luyện kiếm chẳng phải tốt hơn sao? Trong đại chiến, từng cử động của bọn họ đều ảnh hưởng tới phe mình, lợi hay hại cũng phải nghĩ trước lo sau, e dè cái này, băn khoăn cái kia, điều đó khiến những kiếm tu đã quen tự do cảm thấy ngứa ngáy như bị rệp bò khắp người.
Khó chịu. Làm không nổi!
Huống hồ, dẫu Tiểu Vân có lười biếng tới mức nào, thì cũng là ái nữ độc nhất của chưởng môn, miễn cưỡng mà nói thì cũng xem như một kẻ con nhà quyền thế. Chủ yếu cái “phá gia chi tử” này thể hiện ở những chuyện vô hại như nửa đêm mò xuống nhà ăn hầm gà đùi, hoặc xách kiếm đuổi theo đàn ngỗng. Nhìn dáng vẻ chưởng môn, dường như cũng chẳng đặt bao kỳ vọng gì vào nữ nhi khó khăn lắm mới sinh được này. Không ngờ Tiểu Vân sư tỷ mà không động thì thôi, động một cái liền long trời lở đất.
Ban đầu mọi người còn bán tín bán nghi về chuyện đó, mãi đến cuộc đại hội môn phái tổ chức hằng tuần, Lục trưởng lão hiếm hoi tìm được cơ hội, đứng trên đài hăng hái giáo huấn:
“Đừng tưởng đây là chuyện dễ dàng! Đây là chiến trận sống còn đấy! Các ngươi tuổi trẻ non nớt, từng chịu khổ gì rồi? Nhớ năm xưa ta luyện kiếm, từ nhà tới môn phái phải trèo ba ngọn núi, đi mười dặm đường, mỗi ngày giẫm nát một đôi dép cỏ!”
Lần đầu tiên mọi người thấy Tiểu Vân đứng ở hàng đầu đội ngũ, ngáp một cái to bằng cái mặt. Nàng ngày nào cũng uể oải như thế, không biết ban đêm đi trộm gà hay bắt chó, nhưng hôm nay dẫu có ngáp đến trật quai hàm thì vẫn kiên cường đứng chắn ở hàng đầu, khiến Lục trưởng lão tức đến mức lỗ mũi bốc khói.
“Trời ạ, lẽ nào là thật ư?”
Mọi người nhìn Tiểu Vân xong lại ngẩng đầu nhìn Vân Lang. Chưởng môn đứng trên tầng tuyết sương, thần sắc bình tĩnh ung dung, không lộ cảm xúc, phong thái cao nhân.
“Chẳng lẽ là ý của chưởng môn?” Cũng đúng, dù sao cũng là người đứng đầu một tông môn, tầm nhìn ắt phải sâu rộng, những quyết định đưa ra hẳn có lý do riêng, chỉ là đám đệ tử vẫn còn non nớt, chưa nhìn thấu được mà thôi.
Chưởng môn cao nhân “tầm nhìn sâu rộng” khẽ ho một tiếng, âm thầm nghĩ:
“Không phải chứ, thật sự là thật sao?”
Tiểu Vân chán chường nhìn chòm râu bạc phơ của Lục trưởng lão bay theo gió, tâm trí phiêu lãng, tưởng tượng ra cảnh ông vừa trèo núi vừa khó nhọc đan dép cỏ. Sau tai bỗng truyền đến cảm giác như kim châm, nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Kiều Linh San đang trợn mắt nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống.