- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Huyền Huyễn
- Vân Nhàn Tu Tiên Ký
- Chương 1
Vân Nhàn Tu Tiên Ký
Chương 1
Khi Anh Lạc bước vào đại điện, nàng vô tình nghe thấy mấy đệ tử ngoại môn vừa quét tuyết trên bậc Vân Thê vừa thì thầm bàn tán:
"Đã mười lăm ngày rồi mà Vân tiểu sư tỷ vẫn chưa xuất quan sao?"
"Chưa thấy đâu. Có vẻ lần này nàng thực sự đang bế quan. Lúc sư muội mang cơm đến, bên trong phòng hoàn toàn im ắng. Ngươi biết mà, chỉ cần tiểu sư tỷ còn tỉnh táo thì thế nào cũng phải ăn cơm!"
"Nghe cũng có lý. Nhưng bế quan vào lúc này, chẳng phải hơi trái mùa sao? Trước giờ nàng toàn lấy lệ đối phó với chưởng môn thôi còn gì?"
"Nếu ta biết thì đã chẳng hỏi ngươi!"
Vân Thê quanh năm lạnh giá, băng tuyết không tan, quét rồi cũng như không. Mấy đệ tử rảnh rỗi đến phát chán, chẳng còn chuyện gì để làm, đành quay ra kể lại mấy giai thoại cũ về Vân tiểu sư tỷ. Nào là khi nàng mới chào đời thì sấm sét vang trời, đánh chết ba con heo bên đường, hay lần nàng tiến Trúc Cơ suýt ngất trên thiên đài chỉ vì không chịu uống đan dược. Họ còn hớn hở mô tả khuôn mặt xanh lè vì giận dữ của phụ thân nàng, cũng chính là chưởng môn kiêm sư tôn. Cứ thế ríu rít nói cười, ồn ào mà khoái chí.
Anh Lạc mặt lạnh băng bước ngang qua, cúi đầu quát khẽ: "Này!"
"Tu kiếm, trước hết là tu tâm. Tâm không vướng bụi, kiếm mới thành tựu."
"Hôm nay bần đạo tìm được một quyển kiếm phổ kỳ diệu, nhưng luyện mãi mười lăm thức vẫn chưa thông, mong sư huynh chỉ giáo một hai…"
"Đương nhiên đương nhiên, đó là bổn phận của ta mà…"
Anh Lạc thật muốn tung vài cước đá hết đám giả vờ đạo mạo này xuống núi cho hả giận.
Mang theo tâm sự nặng nề, nàng quay gót trở lại. Trong đại điện yên tĩnh đến lạ thường, cánh cửa mật thất vẫn đóng chặt, không hé ra dù chỉ một khe nhỏ. Từ ngày Vân Nhàn bước vào đó mười lăm ngày trước, bên trong chưa từng vang lên một tiếng động nào.
Anh Lạc và Vân Nhàn cùng lớn lên, nàng thà tin tiểu sư tỷ đang ngủ say trong đó, chứ nhất quyết không tin rằng nàng thật sự đang tu luyện.
Vậy rốt cuộc, Vân tiểu sư tỷ đang làm gì?
…
Trái với tưởng tượng của mọi người, bên trong mật thất không hề tối tăm mà lại được khảm đầy minh châu, sáng rõ như ban ngày. Trong phòng chỉ có một chiếc giường và một cái ghế, Vân Nhàn đang vắt chân ngồi đọc sách. Có vẻ như mười lăm ngày qua đã bào mòn toàn bộ kiên nhẫn của nàng. Lông mày của nàng nhíu chặt, lật sách lướt nhanh như gió. Cuối cùng, ngón tay cũng dừng lại ở bìa một quyển sách có chất liệu khác thường.
Nàng gập sách, chăm chú nhìn vào bìa của một cuốn thoại bản được vẽ theo phong cách kỳ quái, chậm rãi nhíu mày.
"Cái quái gì thế này?"
Quyển sách này là thứ nàng tiện tay nhặt được khi đang nằm phơi nắng trên giường. Ngay lúc cầm lên, nàng đã cảm thấy có điều bất ổn. Trong Kiếm Các, ngoài các loại kiếm phổ và công pháp tĩnh tâm, căn bản không nên có bất kỳ thứ gì khác. Nếu đệ tử nào may mắn moi ra được quyển nào chút tình tiết yêu đương, đến đoạn bắt đầu miêu tả từ mũi trở xuống của nhân vật thì thể nào cũng bị các trưởng lão xé nát không thương tiếc.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Huyền Huyễn
- Vân Nhàn Tu Tiên Ký
- Chương 1