Sau một ngày tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp bên Lữ Huyền chân nhân, trời vừa tờ mờ sáng, Tử Kỳ và Khiết Yên đã chuẩn bị sẵn hành lý để khởi hành trở về kinh thành.
Lữ Huyền chân nhân đứng trước cửa nhà nhỏ, ánh mắt trầm ngâm sự luyến tiếc nhìn hai người.
“Nhớ kỹ lời ta dặn, hai con nhất định phải cẩn thận.”
“Sư phụ, người yên tâm. Chúng con nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của người.” Tử Kỳ cúi đầu cung kính, giọng nói mạnh mẽ và quyết đoán.
“Phụ thân người bảo trọng, nhớ phải ăn uống đầy, nghỉ ngơi nhiều một chút. Con nhất định sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ.” Khiết Yên bước đến bên phụ thân, ánh mắt thoáng chút lưu luyến.
Lữ Huyền chân nhân khẽ gật đầu, đôi mắt hiền từ nhìn theo bóng hai người khi họ từ từ rời đi. Tử Kỳ và Khiết Yên dùng khinh công, nhanh chóng lướt qua những lớp sương mù dày đặc của đỉnh núi Cẩm An.
Khi ánh mặt trời bắt đầu le lói, chiếu rọi lên con đường núi ngoằn ngoèo, họ đã khuất dạng. Bắt đầu hành trình mới với bao trách nhiệm lớn lao đang chờ đợi phía trước.
...
~Ba ngày sau~Sau gần ba ngày di chuyển liên tục, cuối cùng Tử Kỳ và Khiết Yên cũng trở về đến Kinh Thành. Vừa đặt chân trước cổng phủ, cô đã không chậm trễ mà lập tức đi tìm các nàng.
Khi bước vào cổng phủ, Tử Kỳ đã nhìn thấy ba bóng dáng quen thuộc đang đứng chờ mình ở tiền sảnh. Tình Hân, Linh Đan và Thiên Tuệ đồng loạt tiến tới, nét mặt ai cũng ánh lên niềm vui và sự nhẹ nhõm khi thấy cô bình an trở về.
Khiết Yên đứng phía sau, đôi mắt thoáng chút trầm lặng khi nhìn thấy Tử Kỳ vừa về đến đã được ba vị nương tử của mình ra tận cổng đón tiếp.
“Phu quân cuối cùng chàng cũng trở về rồi!” Tình Hân là người đầu tiên chạy tới, ánh mắt ánh lên niềm vui khôn xiết.
“Chuyến đi dài như vậy, có gặp nguy hiểm gì không? Chàng có bị thương chỗ nào không?” Linh Đan nhẹ nhàng tiến tới, nét mặt lo lắng.
“Cũng may chàng biết gửi bồ câu báo tin trước, không thì bọn thϊếp đã lo lắng đến mất ăn mất ngủ.” Thiên Tuệ khoanh tay, cười nhẹ nhưng vẻ mặt có phần đanh đá.
"Ta vẫn ổn, không bị thương gì cả." Tử Kỳ khẽ cười, ánh mắt dịu dàng lướt qua từng người trước mặt.
"Vậy thì tốt rồi, chàng mệt không? Để thϊếp chuẩn bị nước ấm cho chàng tắm rửa, thư giãn một chút." Tình Hân nhẹ nhàng khoác tay Tử Kỳ, nụ cười dịu dàng.
"Chàng cứ nghỉ ngơi đi, mọi việc còn lại để chúng ta lo."
Linh Đan bước tới, ánh mắt tinh tế quan sát từng chi tiết trên người Tử Kỳ, như muốn chắc chắn cô không che giấu bất kỳ vết thương nào.
"Chàng mau vào nghỉ ngơi, những chuyện còn lại tính sau." Thiên Tuệ giọng nói lại đầy sự quan tâm.
"Ta biết rồi, các nàng không cần lo lắng quá." Tử Kỳ mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ lên tay các nàng trấn an.
Ba nàng bây giờ mới chú ý, nhìn về phía sau Tử Kỳ, nơi Khiết Yên đứng im lặng. Khiết Yên trước đó đã ở phủ một thời gian, nhưng lần này trở về cùng Tử Kỳ, dường như lại mang theo một khí thế khác.
“Khiết Yên tỷ tỷ!”
“Chúng ta còn tưởng tỷ sẽ ở lại núi lâu hơn chứ!” Linh Đan nhận ra nàng đầu tiên, vội tiến tới.
“Tỷ tỷ cùng Kỳ trở về chắc chuyến đi vất vả lắm, tỷ có mệt không?” Tình Hân cũng bước lên, nụ cười dịu dàng.
“Tỷ tỷ mau vào trong dùng bữa rồi nghỉ ngơi, cả quãng đường đều vất vả rồi .” Thiên Tuệ nhìn Khiết Yên, cười tươi đến nắm tay nàng.
"Cảm ơn các muội đã quan tâm!" Khiết Yên nhìn cảnh này trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường.
“Được rồi, các nàng đều đứng đây từ sáng, mau vào trong đi. Ta và sư tỷ có vài chuyện muốn kể lại cho các nàng nghe.”
Tử Kỳ bước tới, nhìn cả ba nương tử của mình, ánh mắt chứa đầy yêu thương.
Cả nhóm người bước vào phủ, tiếng cười nói rộn ràng. Khiết Yên, dù đã quen thuộc với nơi này, vẫn cảm nhận được sự ấm áp và thân thuộc từ ba vị nương tử của Tử Kỳ. Trong lòng nàng thoáng gợn chút yên bình.
...
Sau khi cùng nhau vào phủ, mọi người quây quần bên bàn trà trong chính sảnh. Tử Kỳ kể lại những chuyện đã trải qua trên núi, từ những lời căn dặn của sư phụ. Khiết Yên cũng góp vài lời bổ sung, thi thoảng lại nhận được sự ngưỡng mộ từ ba vị nương tử của cô.
Hôm nay, Tử Kỳ dành trọn buổi sáng bên cạnh các nàng.
Rời khỏi phủ sau bữa trưa, Tử Kỳ đi thẳng đến hoàng cung. Tại đó, cô kiểm tra tiến độ các công việc mà mình đã giao phó trước khi rời đi.
Song song với đó, Tử Kỳ cũng tập trung xử lý các công vụ đã bị bỏ lỡ trong thời gian vắng mặt.
Cô xem xét các văn thư chất chồng trong phòng làm việc. Tử Kỳ nhanh chóng rà soát từng văn kiện, chỉ thị các quyết định cần thiết và ghi chú những vấn đề cần được thảo luận thêm trong buổi thiết triều kế tiếp.
Mọi chuyện cứ như thế mà tiếp diễn, mỗi sáng cô đều vào hoàng cung thượng triều. Sau đó sẽ ghé thăm Hoàng hậu nương nương cùng người trò chuyện nhiều một chút. Đôi khi cô đến thăm Hoàng hậu đã thấy các nương tử của mình cùng sư tỷ đều ở đó. Hoàng hậu nương nương cũng rất quý mến Khiết Yên nên nàng rất nhanh có thể hoà nhập được.
Trong khoảng thời gian đó, Tử Kỳ không hề để lãng phí một khắc nào. Làm theo lời dặn dò của Lữ Huyền chân nhân, cô âm thầm tổ chức điều tra toàn diện về các bang phái nắm giữ Tứ lệnh bài, đồng thời cẩn trọng gửi thư báo tin đến từng bang phái thông qua những thuộc hạ đáng tin cậy.
Mỗi lá thư đều được viết bằng mật ngữ, trong đó Tử Kỳ nhấn mạnh tầm quan trọng của việc bảo vệ các lệnh bài và đề nghị sự hợp tác chặt chẽ để đối phó với âm mưu của ma đạo.
Tử Kỳ không chỉ âm thầm điều phối và xác minh tình trạng của Tứ lệnh bài, mà còn cẩn trọng bố trí nhân lực theo dõi các hoạt động bất thường quanh các bang phái. Cô biết rằng dù mọi việc dường như đang trong tầm kiểm soát, nhưng kẻ địch không dễ dàng bỏ qua cơ hội gây rối.
...
~Hơn nửa tháng lại trôi qua~Hơn nửa tháng trôi qua kể từ khi Tử Kỳ và Khiết Yên trở về Kinh Thành, cuộc sống tại đây dường như đã trở lại bình thường, nhưng không khí tang thương vẫn còn vương vấn. Hôm nay cũng chính là ngày kết thúc quốc tang của Đại Hoàng Tử và Thái sư Tề Kiên, những kẻ phản loạn nhưng vẫn được Hoàng thượng tổ chức quốc tang để tưởng nhớ công lao trước đây.
Buổi sáng, triều đình tổ chức lễ cúng tế cuối cùng để khép lại quốc tang. Sau đó, Hoàng thượng triệu tập các đại thần vào cung để tuyên bố một tin vui, như muốn xóa tan bầu không khí nặng nề những ngày qua.
“Trẫm đã cân nhắc kỹ, hôn lễ giữa Tam hoàng tử Lạc Tử Kỳ và Nhị Công chúa Đông Lĩnh quốc Nhạc Tề Thiên Tuệ sẽ được tổ chức vào ba ngày tới, vì đó là ngày lành tháng tốt.” Giọng nói của Hoàng thượng vang lên uy nghiêm trong đại điện.
“Nhi thần tuân chỉ, đa tạ Phụ hoàng đã lo lắng chu toàn.” Tử Kỳ đang đứng bên dưới, thoáng giật mình nhưng vẫn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cô cúi đầu cung kính.
Các đại thần đồng loạt tán thành, lời chúc mừng dành cho Tử Kỳ và Thiên Tuệ nhanh chóng lan khắp đại điện.
Tin tức này khiến cả Kinh Thành bừng lên không khí rộn ràng. Từ trong hoàng cung đến ngoài phố chợ, ai nấy đều bận rộn chuẩn bị. Cung nữ và thái giám hối hả trang hoàng các sảnh lớn, chuẩn bị yến tiệc và lễ vật cho đại lễ. Các đội quân cấm vệ tăng cường tuần tra để đảm bảo an ninh tuyệt đối trong những ngày trọng đại này.
Tại Tam Kỳ phủ, không khí cũng không kém phần náo nhiệt. Khiết Yên và các vị nương tử của Tử Kỳ đều tham gia hỗ trợ công tác chuẩn bị. Người thì kiểm tra lại danh sách khách mời, người thì giám sát việc trang trí sảnh chính và nội viện. Tử Kỳ, dù bận rộn với công vụ, vẫn dành thời gian để đảm bảo mọi thứ diễn ra hoàn hảo nhất.
Thời gian gấp rút, nhưng dưới sự phối hợp ăn ý của tất cả mọi người, mọi công việc đều được hoàn thành một cách nhanh chóng và hiệu quả. Cả Kinh Thành dần chìm trong không khí háo hức, chờ đợi khoảnh khắc trọng đại của hai người.
...
~Ba hôm sau~Thời gian trôi qua nhanh chóng, cuối cùng ngày đại hôn của Tử Kỳ và Thiên Tuệ cũng đã đến. Không khí tại Vương Triều quốc từ sáng sớm đã tràn ngập tiếng nhạc lễ và tiếng cười nói hân hoan. Đây là lần thứ ba Tử Kỳ thành hôn, và quy mô tổ chức lần này cũng không hề kém cạnh, vô cùng linh đình, trang trọng và được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Sáng sớm, khi mặt trời vừa ló rạng, khắp kinh thành đã rộn ràng trong không khí tưng bừng, rộn rã. Từng hồi trống vang lên dồn dập, báo hiệu đoàn rước dâu của Tam hoàng tử Lạc Tử Kỳ đã khởi hành từ hoàng cung đến Tam Kỳ phủ để đón Nhị công chúa Đông Lĩnh quốc Nhạc Tề Thiên Tuệ.
Vì Thiên Tuệ hiện đang ở Vương Triều quốc, nàng được an bài nghỉ tại Tam Kỳ phủ. Tử Kỳ như phong tục phải xuất phát từ hoàng cung để đón nàng về làm lễ.
Vì thời gian gấp rút, phía Đông Lĩnh quốc không thể cử đoàn người đến chúc mừng Thiên Tuệ. Điều này khiến cho không ít người bàn tán, bởi dù sao nàng cũng là công chúa của một nước, việc không có ai thân thích từ Đông Lĩnh quốc đi theo hộ giá có phần đáng tiếc.
Tuy nhiên, để bù đắp cho sự thiếu sót này, hoàng thượng Vương Triều quốc đã đặc biệt sắp xếp một đoàn nghi trượng long trọng, do chính Tam hoàng tử Lạc Tử Kỳ dẫn đầu, cùng hàng trăm quan viên, thị vệ hộ tống. Lễ rước dâu vẫn diễn ra vô cùng chỉnh chu và trang nghiêm, thể hiện sự coi trọng của hoàng thất đối với Nhạc Tề Thiên Tuệ.
Đội ngũ rước tân nương vô cùng long trọng, dẫn đầu là hàng trăm thị vệ hoàng gia chỉnh tề trong khôi giáp sáng chói, tay cầm trường thương oai nghiêm. Theo sau là chiếc kiệu đỏ sơn son thếp vàng, đoàn nhạc lễ tấu lên những khúc nhạc mừng vui rộn ràng, hòa quyện cùng tiếng pháo nổ giòn giã khắp các nẻo đường.
Tử Kỳ trong bộ hỷ phục màu đỏ thẫm, đường chỉ thêu kim long rực rỡ, cưỡi trên lưng bạch mã, dung nhan anh tuấn nhưng vẫn toát lên vẻ điềm đạm và uy nghi của bậc quân vương tương lai.
Khi đoàn rước dâu đến trước phủ Tam Kỳ, một loạt trống đồng được gõ vang, báo hiệu sự có mặt của hoàng tử. Tử Kỳ xuống ngựa, tiến vào cổng chính, hai tay cầm sẵn một dải lụa đỏ, chuẩn bị nghênh đón tân nương.
Bên trong Tam Kỳ phủ, Thiên Tuệ đã sẵn sàng trong bộ giá y đỏ rực thêu hoa văn phượng hoàng vàng óng, đầu đội mão hoa cầu kỳ tinh xảo, tấm khăn voan mỏng che đi dung nhan kiều diễm. Nàng ngồi trên giường hoa, đôi tay đặt nhẹ lên đùi, lòng vừa hạnh phúc vừa có chút bối rối.
Nghi thức "Nhất môn bất xuất, nhị môn bất nhập" được thực hiện một cách đầy trang trọng. Trước khi Tử Kỳ được phép vào đón tân nương, phù dâu và nha hoàn phải trao đổi những câu đối, đố vui để thử thách chú rể. Với tài trí và sự khéo léo, Tử Kỳ nhanh chóng vượt qua những câu hỏi đầy ý nhị, khiến không khí trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết.
Sau khi hoàn tất nghi lễ, tân nương được nhũ nương cẩn thận đỡ ra bên ngoài. Ra đến bên ngoài Tử Kỳ đã đợi sẵn, nhũ nương giúp nàng nắm lấy dải lụa đỏ nối liền giữa hai người.
Bên ngoài, tiếng hò reo vang lên khi tân nương được đưa ra kiệu. Thiên Tuệ bước từng bước nhẹ nhàng, được Tử Kỳ dìu lên kiệu hoa, lòng nàng rộn ràng hạnh phúc khi cảm nhận được sự ân cần từ phu quân.
Kiệu hoa được tám người khiêng lên, bắt đầu hành trình về hoàng cung trong tiếng nhạc lễ và những lời chúc phúc từ dân chúng hai bên đường. Dọc đường, từng tràng pháo rộn ràng nổ vang, những cánh hoa được tung bay khắp nơi, tạo nên một khung cảnh vừa náo nhiệt vừa mỹ lệ.
Khi đoàn rước dâu về đến hoàng cung, cả kinh thành đã tràn ngập trong sắc đỏ. Tử Kỳ theo như nghi thức phải đá thật mạnh ba cái vào kiệu hoa, nhưng cô lại không nỡ làm thế chỉ đá rất nhẹ nhàng, sau đó đưa tay đỡ lấy nàng vào đại điện.
Chính điện lúc này đã chật kín quan viên và hoàng tộc. Hoàng thượng và Hoàng hậu ngồi ngay ngắn trên long ỷ, uy nghiêm mà không kém phần vui vẻ khi chứng kiến đại hôn của hoàng nhi mình. Các Phi tần, Hoàng tử, Công chúa cùng Trưởng công chúa cũng đã có mặt đông đủ, mỗi người đều trong y phục trang trọng, gương mặt mang theo nét rạng rỡ chờ đón tân nương.
Linh Đan và Tình Hân, hai vị nương tử của Tử Kỳ, cũng đã an vị tại vị trí của mình trong chính điện. Cả hai đều khoác lên người bộ y phục lộng lẫy, nhưng ánh mắt không giấu được sự háo hức. Bên cạnh họ, Khiết Yên cũng đã an vị ở chỗ của mình, nàng là khách mời đặc biệt. Dù gương mặt vẫn giữ nét lãnh đạm quen thuộc nhưng ánh mắt nàng lại tràn đầy sự quan tâm dành cho Tử Kỳ.
Tiếng trống và nhạc lễ vang lên rộn ràng, không khí càng lúc càng trở nên trang nghiêm. Mọi ánh mắt đều hướng ra đại điện, nơi Tử Kỳ dìu dắt Thiên Tuệ bước vào.
"Cuối cùng ngày này cũng đến.” Tình Hân khẽ nắm lấy tay Linh Đan, thì thầm.
Linh Đan mỉm cười dịu dàng, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc, dõi theo từng bước đi của tân lang và tân nương trong đại điện nguy nga.
Bước vào đại điện, sau khi Hoàng thượng và Hoàng hậu nói đôi lời thì nghi lễ cũng chính thức bắt đầu. Âm thanh hô hào của Lý công công vang dội khắp đại điện.
"Nhất bái thiên địa!"
Cả hai cúi đầu thật sâu, tỏ lòng biết ơn trời đất đã tác hợp nhân duyên.
"Nhị bái cao đường!"
Tử Kỳ và Thiên Tuệ cùng quỳ lạy Hoàng thượng và Hoàng hậu, nhận lời chúc phúc từ song thân.
"Phu thê giao bái!"
Trong khoảnh khắc thiêng liêng này, hai người cúi đầu trước nhau, ánh mắt trao nhau đầy tin tưởng và yêu thương.
Sau khi hoàn thành mọi nghi lễ trong sự chứng kiến của toàn bộ hoàng tộc và bá quan văn võ, Tử Kỳ nhẹ nhàng dìu Thiên Tuệ trở về tân phòng. Bên trong căn phòng được bài trí lộng lẫy với sắc đỏ chủ đạo, nến long phụng cháy rực rỡ, tỏa ra ánh sáng ấm áp khắp gian phòng.
Thiên Tuệ khẽ cúi đầu, đôi má ửng hồng dưới lớp khăn voan mỏng, bàn tay nhỏ nhắn được Tử Kỳ nắm chặt. Tử Kỳ dịu dàng đỡ nàng ngồi xuống giường, ánh mắt đầy yêu thương nhưng vẫn mang theo chút nghiêm túc.
Cô quay sang dặn dò Tiểu Tú, tiểu nữ thân cận của Thiên Tuệ.
“Chăm sóc công chúa thật tốt, chuẩn bị cho nàng một chút điểm tâm và nước ấm, lát nữa ta sẽ quay lại.”
“Dạ, điện hạ yên tâm, nô tỳ sẽ chăm sóc công chúa chu đáo.” Tiểu Tú vội vàng cúi đầu, cung kính đáp.
Tử Kỳ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua Thiên Tuệ vẫn đang khẽ mím môi, rồi nhẹ nhàng nói với nàng.
“Nàng nghỉ ngơi một lát, ta còn phải tiếp khách, lát nữa ta quay lại.”
“Chàng đi đi, ta đợi.” Thiên Tuệ khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng mang theo sự tin tưởng.
Nhìn nàng một lúc, Tử Kỳ mới xoay người rời khỏi phòng, cánh cửa nhẹ nhàng khép lại sau lưng. Cô chỉnh lại vạt áo, hít một hơi sâu trước khi đi ra ngoài tiếp tục thực hiện trách nhiệm của mình với các quan khách.