Cả hai bước vào căn nhà nhỏ, bên trong không có gì xa hoa, chỉ là những đồ vật đơn giản nhưng lại rất ấm cúng. Một chiếc bàn gỗ được đặt ở giữa phòng, xung quanh là những chiếc ghế đơn sơ, nhưng tấm thảm nhỏ ở giữa sàn lại khiến không gian trở nên ấm áp lạ kỳ. Một bức tranh thủy mặc treo trên tường vẽ cảnh núi non hùng vĩ, và một bàn thờ nhỏ ở góc phòng, nơi có nén hương đang cháy nghi ngút.
Tử Kỳ và Khiết Yên bước vào căn nhà nhỏ trên đỉnh núi, cảm giác yên bình và thân thuộc bao trùm. Lữ Huyền chân nhân đã ngồi chờ sẵn trong phòng chính. Ông quay đầu nhìn hai người, ánh mắt không giấu được vẻ hiền từ.
“Yên nhi và Kỳ nhi đã về đến rồi à.” Giọng ông trầm ổn, mang theo sự uy nghiêm của một người từng trải.
“Phụ thân con đã hoàn thành nhiệm vụ người giao phó.” Khiết Yên cúi đầu cung kính.
"Đồ nhi bái kiến sư phụ." Tử Kỳ cười tươi cúi đầu cung kính.
"Kỳ nhi con đã tiến bộ rất nhiều. Ta không ngờ trong thời gian ngắn, con lại có thể gây dựng được thế lực của riêng mình, lại còn có thể đối đầu trực diện với Hồng Phất Luân như vậy.” Lữ Huyền chân nhân gật đầu, giọng nói tự hào mang đậm nét hiền lành.
“Đệ tử không dám phụ lòng sư phụ và sư tỷ đã dạy bảo.” Tử Kỳ trả lời, giọng nói tràn đầy lòng kính trọng.
Lữ Huyền chân nhân ra hiệu cho cả hai ngồi xuống, rót trà từ chiếc bình đất nung đơn giản. Ông cẩn thận đặt hai chén trà trước mặt hai người, rồi chậm rãi nói.
“Yên nhi chuyến đi lần này của con là để giúp đỡ Kỳ nhi vượt qua một trong những kẻ thù nguy hiểm như Hồng Phất Luân, con quả thật chứ bao giờ làm phụ thân thất vọng."
"Ta biết điều đó không dễ dàng. Nhưng ta cũng muốn con hiểu rằng, đây không chỉ là nhiệm vụ. Đó là bước đầu tiên để con trải nghiệm thế giới bên ngoài.”
“Con hiểu phụ thân.” Khiết Yên lặng lẽ gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên sự niềm vui khó tả.
Tử Kỳ nhìn Khiết Yên, trong lòng không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ. Chỉ mới xuống núi một tháng, nàng đã thể hiện sự quyết đoán và kỹ năng vượt trội, là chỗ dựa vững chắc cho cô trong những thời điểm khó khăn.
“Kỳ nhi con có biết vì sao ta cử Yên nhi xuống núi lần này không?” Lữ Huyền chân nhân tiếp lời, ánh mắt đăm chiêu.
"Đồ nhi nghĩ sư phụ muốn sư tỷ tham quan xung quanh, cũng như trợ giúp đồ nhi phải không ạ?" Tử Kỳ mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình.
“Không chỉ vì con cần sự giúp đỡ. Mà còn vì Yên nhi cần hiểu rằng, trách nhiệm của nàng không chỉ nằm trên đỉnh núi này."
"Con đường của nàng sau này còn dài, và ta hy vọng con sẽ là người cùng nàng vượt qua.”
Câu nói ấy khiến Tử Kỳ thoáng sững sờ, nhưng cô nhanh chóng hiểu được ý tứ sâu xa của Lữ Huyền chân nhân.
“Đệ tử sẽ làm hết sức mình để không phụ lòng sư phụ và... sư tỷ.”
Khiết Yên nhìn phụ thân mình ánh mắt có phần phức tạp. Trách nhiệm mà nàng phải gánh vác? con đường mà nàng sẽ bước đi? Có phải phụ thân đã biết điều gì nhưng vẫn chưa nói với nàng không?
Lữ Huyền chân nhân nhìn hai người, ánh mắt ông thoáng dịu lại.
“Hãy nghỉ ngơi, ngày mai ta sẽ giao cho hai con một nhiệm vụ quan trọng.”
Căn phòng trở nên im lặng, nhưng không khí giữa ba người lại mang đầy cảm xúc, như thể một sự giao phó, một lời hứa thầm lặng vừa được trao đổi giữa họ.
...
~Sáng hôm sau~Khi cả ba đã ngồi ổn định trong căn nhà nhỏ, Lữ Huyền chân nhân nhấp một ngụm trà, ánh mắt ông trở nên sâu thẳm khi nhớ về những ký ức xưa cũ.
“Kỳ nhi, Yên nhi có những chuyện mà đến bây giờ ta mới có thể nói rõ với các con.” Ông bắt đầu, giọng nói nghiêm trọng hơn thường lệ.
Hai người lặng lẽ chăm chú lắng nghe, không dám ngắt lời.
“Ba mươi năm trước, giữa chính đạo và ma đạo đã xảy ra một trận chiến kinh thiên động địa. Ma đạo do Ác ma Hắc Mân dẫn đầu, với dã tâm thống trị cả thiên hạ, đã gây ra không biết bao nhiêu đau thương và chết chóc."
"Chính đạo các môn phái khi ấy buộc phải liên minh để chống lại hắn.”
Ông dừng lại, ánh mắt xa xăm, như thể những hình ảnh khốc liệt của trận chiến vẫn còn in hằn trong tâm trí.
“Cuối cùng, chính đạo đã áp chế được ma đạo, và chính ta là người trực tiếp đánh bại Hắc Mân truớc sự chỉ điểm của sư phụ mình. Nhưng...” Lữ Huyền chân nhân nhíu mày, giọng trầm xuống.
"Khi ấy hắn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt. Ta đã phong ấn phần ma khí còn sót lại của hắn, và phong ấn đó không thể giữ mãi mãi.”
“Phụ thân, vậy hiện tại phong ấn đó thế nào rồi?” Khiết Yên hơi cau mày, giọng nói đầy lo lắng.
“Các môn đồ của hắn, bao gồm Hồng Phất Luân đã và đang mưu đồ tái sinh hắn. Ý định tìm kiếm Khiết Hàn Đao là minh chứng rõ nhất. Đó là một trong ba món thần vật cần thiết để phá bỏ phong ấn và hồi sinh Hắc Mân.”
“Ngoài Khiết Hàn Đao còn có các thần khí nào khác thưa sư phụ?” Tử Kỳ hít sâu, trong lòng không khỏi chấn động.
“Ngoài Khiết Hàn Đao còn có Nhật Linh Kiếm và Thiến Ban Ấn.” Lữ Huyền chân nhân trả lời, ánh mắt có chút ảm đạm.
“Nếu ba món thần vật này rơi vào tay chúng, Hắc Mân sẽ được hồi sinh, và khi đó công lực của hắn sẽ vượt xa so với 30 năm trước. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra.” Ông khẽ thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm.
“Khiết Hàn Đao các con vẫn đang giữ chứ?” Lữ Huyền chân nhân đột ngột nhớ ra chuyện gì đó liền nhìn cô và nàng.
“Phải rồi ha!” Khiết Yên nghe vậy liền ngẩn ra, như chợt nhớ đến Khiết Hàn Đao nàng vẫn giữ cho đến thời điểm hiện tại.
Nàng ngay lập tức triệu hồi Khiết Hàn Đao. Thanh đao xuất hiện trong không trung, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, nhưng không còn cảm giác tà ác như trước.
“Lần trước con và Tử Kỳ đã dùng tiếng sáo để tẩy sạch hắc khí trong thanh đao. Nhưng con không ngờ rằng vẫn có thể sót lại chút ít ma khí.” Khiết Yên tiếp lời, trực tiếp đưa Khiết Hàn Đao cho phụ thân mình.
Lữ Huyền chân nhân nhận lấy thanh đao, ánh mắt ông ánh lên sự sắc bén khi nhìn vào nó. Ông kết ấn, từng đạo linh lực từ lòng bàn tay ông truyền vào Khiết Hàn Đao. Thanh đao khẽ rung lên, một tia khói đen mỏng bốc ra trước khi hoàn toàn tan biến.
“Quả nhiên!” Ông trầm ngâm.
“Dù các con đã làm rất tốt, ma khí vẫn luôn cố gắng sinh tồn. Thanh đao này vốn dĩ đã bị nhiễm tà khí quá lâu. Ta vừa loại bỏ phần ma khí còn sót lại, bây giờ nó an toàn hơn.”
“Kỳ nhi con hãy giữ lấy, Khiết Hàn Đao này sẽ là chìa khóa quan trọng trong những trận chiến sắp tới. Nhưng hãy nhớ, không được để nó rơi vào tay kẻ địch.” Lữ Huyền chân nhân đưa Khiết Hàn Đao cho Tử Kỳ, ánh mắt ông đầy tin tưởng.
“Sư phụ đồ nhi đã hiểu, con sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.” Tử Kỳ nhận lấy thanh đao, ánh mắt kiên định.
Lữ Huyền chân nhân gật đầu, nhìn đại đồ đệ trẻ tuổi và nữ nhi mà ông yêu quý với niềm tin lớn lao.
“Tốt lắm! Hai con hãy chuẩn bị thật kỹ, vì hành trình này không chỉ là thử thách về sức mạnh, mà còn là thử thách về ý chí và lòng kiên nhẫn.”
"Đồ đệ/ nữ nhi đã hiểu." Tử Kỳ và Khiết Yên đồng thanh lên tiếng ánh mắt họ thể hiện rỗ được sự quyết tâm.
Lữ Huyền chân nhân đặt hai tay lên bàn gật đầu ,ánh mắt trầm ngâm nhìn Tử Kỳ và Khiết Yên.
"Ta còn có một nhiệm vụ quan trọng cần các con lên đường giải quyết."
"Sư phụ cứ việc căng dặn ạ." Tử Kỳ chăm chú nhìn sư phụ với với vẻ mặt nghiêm túc.
“Nhiệm vụ lần này không hề đơn giản! Ta đã gửi thư thông báo khẩn đến bốn bang phái nắm giữ Tứ lệnh bài. Chúng ta cần lập lại liên minh, bởi khi Tứ lệnh bài tụ hợp, Nhật Linh Kiếm sẽ được triệu hồi. Đó sẽ là điềm báo quan trọng cho cục diện sắp tới.”
Giọng Lữ Huyền chân nhân ngày càng trầm lại, vẻ mặt ưu phiền hiện rõ.
"Phụ thân có thể nói rõ Tứ lệnh bài hiện tại ai đang nắm giữ không ạ?"
Khi nghe đến Tứ lệnh bài Khiết Yên không khỏi thắc mắc, đây là thông tin mật nên nàng không biết cũng là chuyện hiển nhiên. Chỉ có những người của thế hệ trước, những người cũng nhau chiến đấu với Hắc Mân năm ấy mới biết đến. Hiện tại trên giang hồ chỉ biết đến các bang phái, không hề biết ai nắm giữ những thứ quan trọng đó.
Lữ Huyền chân nhân trầm ngâm, giọng nói chậm rãi.
“Hỏa Linh bang đặt tại Vương Triều quốc, do Miêu Hãn sáng lập là người đầu tiên nắm giữ Chu Tước lệnh."
"Thủy Linh bang ở Đông Lĩnh quốc, do Độc Phương thành lập, đã từng bảo vệ Huyền Vũ lệnh."
"Mộc Nhĩ bang của Sa Dương quốc, sáng lập bởi Nhâm Ngọc, chính là người đầu tiên nắm giữ Thanh Long lệnh."
"Cuối cùng là Kim Điền bang ở Chung Lương quốc, do Lăng Thụy sáng lập, nắm giữ Bạch Hổ lệnh.”
Ông dừng lại một chút, rồi tiếp tục.
“Tuy nhiên, hiện tại bốn người họ đã trao lại lệnh bài cho những đệ tử mà họ tin tưởng nhất. Họ đã rút lui khỏi giang hồ để tập trung bảo vệ những bí mật khác liên quan đến chính đạo.”
“Bốn bang phái này không chỉ giữ các lệnh bài, mà còn là những trụ cột của chính đạo."
Lữ Huyền chân nhân ngưng lại một chút khẽ thở dài.
"Các môn đồ còn sót lại của Hắc Mân đang âm thầm thu thập các thần khí để hồi sinh hắn."
"Ta nghĩ rằng mưu tính của chúng trước tiên là triệu hồi Nhật Linh Kiếm, Khiết Hàn Đao chỉ là vô tình Hồng Phất Luân tìm được một chút manh mối mà thôi."
"Việc Miêu Hãn bị ám sát, Chu Tước lệnh của Hỏa Linh bang đã từng suýt rơi vào tay chúng là minh chứng rõ nhất. Chuyện này còn trước cả lần Hồng Phất Luân xuất hiện."
"May mắn thay, Tử Kỳ đã cứu được Miêu Hãn và bảo vệ được bang chủ của Hoả Linh bang khi mọi chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát.”
"Lần đó con quả thật làm rất tốt." Ông khẽ vuốt râu ánh mắt đầy tự hào nhìn cô.
"Đó là việc đồ đệ nên làm, sư cô gặp nạn đồ đệ không thể trơ mắt nhìn được ạ." Cô mỉm nhìn sư phụ mình.
"Quả thật con đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi Kỳ nhi." Lữ Huyền chân nhân cười hiền từ nhìn đồ đệ mà ông yêu thương nhất. Cô cười tươi nhìn sư phụ mình.
"Phụ thân nếu Tứ lệnh bài tái hợp liệu chuyện gì sẽ xảy ra?" Khiết Yên chợt nghĩ đến chuyện đó liền hỏi.
“Khi tứ lệnh bài tụ hợp...” Lữ Huyền chân nhân vừa nói vừa nhớ lại kí ức năm xưa, e là nó sẽ tái diễn một lần nữa.
“Nhật Linh Kiếm sẽ được triệu hồi, bất kể chính đạo hay ma đạo thiên địa đều không thể bình yên. Mặt đất sẽ rung chuyển dữ dội, trời xanh rực sáng như ngày và đêm giao thoa. Một cột sáng khổng lồ sẽ bắn thẳng lên trời, xé tan mây mù, khiến nhật nguyệt lu mờ."
"Nếu Tứ lệnh bài bị ma đạo cướp mất, Nhật Linh Kiếm sẽ trở thành tai họa cho thiên hạ.”
Lữ Huyền chân nhân nhìn hai người, giọng nói trầm ổn nhưng đầy nghiêm trọng:
“Khiết Hàn Đao vốn dĩ là một thanh đao lành tính, không thuộc về tà hay chính. Tuy nhiên, sau khi rơi vào tay Hồng Phất Luân, hắn đã ép ma khí vào, khiến nó bị hắc hóa và trở thành thứ vũ khí nguy hiểm. Dẫu vậy, bản chất của Khiết Hàn Đao vẫn có thể thanh tẩy và phục hồi nếu xử lý đúng cách.”
Lữ Huyền chân nhân ngừng lại, ánh mắt nặng nề hơn.
“Còn Nhật Linh Kiếm thì khác, nó không phân biệt chính đạo hay tà đạo. Người nào triệu hồi được nó sẽ trở thành chủ nhân của nó, bất kể thiện hay ác. Đây chính là điều khiến Nhật Linh Kiếm trở nên đáng sợ."
"Trong tay người lương thiện nó là thanh kiếm cứu thế. Nhưng nếu rơi vào tay kẻ có tâm địa xấu xa, nó sẽ trở thành công cụ hủy diệt không gì sánh bằng.”
“Sư phụ, đồ đệ đã rõ, con sẽ không để chúng đạt được mục đích.” Tử Kỳ gật đầu, ánh mắt kiên nghị.
Lữ Huyền chân nhân im lặng nhìn hai người trước mặt, ánh mắt sắc bén nhưng đầy sự yêu thương.
“Lần này, ta sẽ không tham chiến, thế hệ các con cần phải đảm nhiệm trọng trách này. Hãy nhớ, nhiệm vụ này không chỉ là bảo vệ Tứ lệnh bài, mà còn là củng cố niềm tin giữa các bang phái. Sự đoàn kết là sức mạnh duy nhất chúng ta có thể dựa vào để chống lại ma đạo.”
Ông dừng lại, bước về phía Tử Kỳ, bàn tay đặt nhẹ lên vai cô.
“Kỳ nhi, ta đã thấy con trưởng thành qua từng ngày. Lần này, gánh nặng trên vai con không nhỏ, nhưng ta tin con đủ mạnh mẽ và khôn ngoan để đối mặt. Sư phụ tin chắc con nhất định sẽ làm được!”
“Đồ nhi hiểu! Con sẽ dốc toàn lực để hoàn thành nhiệm vụ, không phụ lòng mong đợi của sư phụ.” Tử Kỳ cúi đầu, giọng nói trầm ấm và chắc chắn.
Lữ Huyền chân nhân gật đầu hài lòng, sau đó quay sang Khiết Yên với ánh mắt yêu chiều, ông đặt tay lên xoa đầu nàng.
“Yên nhi lần này con cứ thỏa sức làm những điều con muốn, đừng vì phụ thân mà vướng bận nơi này nữa. Thiên hạ ngoài kia là nơi để con học hỏi thêm và khám phá."
"Vả lại con hãy ở bên cạnh hỗ trợ Kỳ nhi, nhưng đồng thời hãy nhớ phát huy hết khả năng của con."
“Phụ thân nữ nhi sẽ không làm người thất vọng, con biết mình cần làm gì.” Khiết Yên nhìn thẳng vào mắt phụ thân, ánh sáng kiên định lóe lên.
Ông cười hiền từ gật đầu hài lòng nhìn cả hai người, sau đó quay lại ghế ngồi rót tách trà nhăm nhi. Bỗng người nhớ ra chuyện gì đó đưa ánh mắt nhìn về phía Tử Kỳ, rồi chậm rãi nói.
“Kỳ nhi, hôn lễ của con và Nhị công chúa Đông Lĩnh quốc chỉ còn chưa đến một tháng nữa sẽ đến. Đây là việc đại sự, trong thời gian này, con chỉ nên âm thầm hành động. Nàng đã chờ con đủ lâu rồi.”
“Sư phụ, đồ đệ đã biết! Con sẽ không để nàng thất vọng, khi nào có thời gian, con sẽ đưa các nàng đến diện kiến người.” Tử Kỳ cúi đầu, ánh mắt đầy kiên định.
“Không cần vội, ta sẽ gặp các nàng trong tương lai sắp tới thôi.” Lữ Huyền chân nhân khẽ cười, giọng điệu ôn hòa nhưng chắc chắn. Ánh mắt ông chuyển sang nghiêm nghị hơn.
“Phong ấn của con hiện tại đã giải được ba phần, nhưng vẫn còn sáu phần nữa cần nhanh chóng hoàn thành. Hãy tận dụng thời gian này, vì mỗi bước tiến của con đều ảnh hưởng đến đại cục.”
“Sư phụ đồ nhi hiểu, con nhất định sẽ không để bản thân và mọi người thất vọng.” Tử Kỳ gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.
Lữ Huyền chân nhân nhìn Tử Kỳ, trong mắt ông ánh lên vẻ vừa tự hào vừa lo lắng.
“Tốt lắm, nhưng nhớ kỹ Kỳ nhi con không chỉ chiến đấu vì chính đạo hay lời hứa với ta, mà còn vì những người con muốn bảo vệ. Đừng để bất kỳ điều gì làm lung lay ý chí của con và đặc biệt hãy bảo vệ bản thân thật tốt.”
“Đồ nhi đã hiểu! Con nhất định sẽ bảo vệ những người con yêu quý và hoàn thành trách nhiệm của mình.” Tử Kỳ cúi đầu, giọng trầm ấm và đầy quyết tâm.
Khiết Yên đứng bên cạnh, khẽ liếc nhìn Tử Kỳ, trong lòng không khỏi dấy lên một cảm giác khó tả. Nàng cũng cúi đầu trước phụ thân mình, nhẹ nhàng nói.
“Phụ thân, Yên nhi cũng sẽ không để người phải lo lắng. Con sẽ sát cánh cùng Kỳ nhi, bất kể khó khăn ra sao.”
“Hai con hãy ở lại nghỉ ngơi một hôm, sáng mai xuất phát cũng không muộn.” Lữ Huyền chân nhân khẽ gật đầu, giọng ôn tồn.
“Dạ sư phụ/phụ thân.” Tử Kỳ và Khiết Yên đồng thanh đáp lời.
Bầu không khí trong căn nhà nhỏ bỗng trở nên dễ chịu và ấm áp hơn. Sau khi nói chuyện thêm một lát, Tử Kỳ đứng dậy, quay sang Khiết Yên.
“Sư tỷ, chúng ta xuống chân núi mua ít nguyên liệu về nấu bữa tối. Tiện thể hỏi thăm cuộc sống của mọi người nơi đây.”
"Đệ cũng muốn xem thử ngôi làng giờ ra sao, cũng đã lâu rồi đệ chưa trở lại.”
“Được!" Khiết Yên mỉm cười gật đầu.
Cả hai nhanh chóng rời căn nhà nhỏ, dùng khinh công nhẹ nhàng xuống chân núi. Lớp sương mù dần tan, để lộ khung cảnh một ngôi làng nhỏ xinh xắn với những ngôi nhà lợp mái đơn sơ, bao quanh bởi cánh đồng hoa dại. Không khí nơi đây yên bình và thoảng mùi cỏ cây, khiến lòng người thư thái.
Tử Kỳ và Khiết Yên đi qua những con đường nhỏ, chọn mua các loại rau củ tươi và một ít gia vị. Người dân trong làng đều tỏ ra thân thiện, một vài người nhận ra Khiết Yên, mỉm cười chào hỏi, nhưng nàng chỉ gật đầu đáp lại, giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Sau khi mua đầy đủ nguyên liệu, cả hai quay trở lại đỉnh núi. Giữa bầu không khí ấy, Tử Kỳ và Khiết Yên cùng sải bước, lòng nhẹ nhõm hơn sau hành trình dài.