Chương 133: Trở về nơi đầy kỷ niệm!

Tối hôm đó, sau khi bàn giao mọi việc cho Lưu Nhã và Lưu Nguyên. Tử Kỳ vẫn không quên căn dặn cẩn thận, giọng nói tuy bình tĩnh nhưng chứa đầy uy nghiêm.

"Hai người nhớ kỹ, nhiệm vụ lần này không chỉ là giám sát triều đình, mà còn phải âm thầm bảo vệ các nàng thật tốt. Tuyệt đối không được để xảy ra sơ suất."

"Chủ tử cứ yên tâm. Chúng thuộc hạ sẽ luôn ở trong bóng tối bảo vệ các chủ mẫu. Chỉ cần có điều gì khả nghi, chúng tôi sẽ lập tức xử lý." Lưu Nhã chắp tay cúi đầu, đáp lời.

"Dù có phải liều mạng, chúng thuộc hạ cũng sẽ không để bất cứ ai có ý đồ xấu tiếp cận các chủ mẫu." Lưu Nguyên cũng gật đầu chắc nịch, ánh mắt đầy quyết tâm.

Tử Kỳ nhìn hai người một lúc lâu, rồi thở ra một hơi nhẹ.

"Tốt, ta tin các ngươi. Nhưng hãy nhớ, an toàn của các nàng là ưu tiên hàng đầu."

"Nếu có tình huống nguy hiểm, lập tức rút lui và đưa họ đến nơi an toàn. Đừng để bất kỳ ai nắm được hành tung của các nàng, kể cả những người trong triều."

"Chúng thuộc hạ đã hiểu, xin chủ tử yên tâm." Cả Lưu Nhã và Lưu Nguyên cùng cúi đầu, đồng thanh đáp.

Tử Kỳ gật đầu hài lòng, ánh mắt vẫn sắc bén như thường lệ. Sau khi kiểm tra lại lần cuối, cô quay về phòng nghỉ ngơi một chút, chuẩn bị tinh thần cho chuyến hành trình ngày mai.

...

~Sáng hôm sau~

Ánh sáng sớm mai nhàn nhạt chiếu vào sân, những giọt sương còn đọng trên lá trúc phản chiếu lấp lánh. Khiết Yên đã dậy từ sớm, nàng đang đứng dưới gốc cây to trong sân, nhìn những chiếc lá rơi rụng xuống mặt đất.

Tử Kỳ bước ra, mang theo hai tay nải đơn giản nhưng gọn gàng. Thấy bóng dáng quen thuộc của Khiết Yên, cô dừng lại một chút, rồi lên tiếng.

"Sư tỷ, tỷ đã chuẩn bị xong chưa?"

"Ta đã chuẩn bị xong. Còn đệ thì sao?" Khiết Yên quay lại, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy. Nàng khẽ gật đầu.

"Chỉ cần vài thứ cần thiết, không có gì rườm rà." Tử Kỳ nhấc hai tay nải lên, cười nhẹ.

"Đệ chuẩn bị đơn giản quá. Đường dài như vậy, không mang theo thêm áo choàng hay thuốc men sao?" Khiết Yên bước tới gần, ánh mắt lướt qua hành lý của cô, khẽ nhíu mày.

"Sư tỷ yên tâm. Đệ đã sắp xếp đủ cả, chỉ là gọn gàng để tiện di chuyển thôi." Tử Kỳ cười trấn an.

Khiết Yên không nói gì thêm, nhưng ánh mắt nàng thoáng hiện lên chút lo lắng. Nàng xoay người, đi tới chỗ ngựa đã được chuẩn bị sẵn.

Hai con chiến mã khoẻ mạnh đứng sừng sững bên cổng phủ, một con lông đen tuyền, một con lông trắng như tuyết. Khiết Yên bước tới bên con bạch mã, vuốt ve bờm nó một cách nhẹ nhàng.

"Ta sẽ cưỡi nó." Nàng nói, giọng điềm tĩnh.

Tử Kỳ mỉm cười dịu dàng gật đầu, Bạch mã đó chính là bằng hữu tốt của cô. Nhưng sư tỷ đã muốn nó cô cũng vui vẻ thuận theo. Cô bước đến xoa nhẹ đầu nó như muốn nói ta gửi gắm sư tỷ cho người, bảo vệ nàng cẩn thận. Chú ngựa như hiểu được ý cô liền gật đầu.

"Vậy đệ sẽ đi bên cạnh tỷ. Lên đường thôi, sư tỷ." Cô mỉm cười đi đến chỗ Hắc mã.

Tử Kỳ vừa định bước đi thì nghe tiếng bước chân vội vã phía sau. Quay lại, cô thấy Tình Hân, Linh Đan và Thiên Tuệ đang nhanh chóng tiến đến. Trên tay họ là những vật dụng được chuẩn bị kỹ lưỡng: hộp thức ăn do Linh Đan tự tay làm, một túi thảo dược nhỏ mà Thiên Tuệ cẩn thận sắp xếp, và một chiếc áo choàng dày mà Tình Hân mang theo để cô chống lạnh trên đường.

Tử Kỳ đứng yên, ánh mắt dịu dàng nhưng cũng pha lẫn chút áy náy.

“Phu quân!”

“Sao sáng nay không để chúng thϊếp tiễn chàng? Chàng nghĩ mình có thể lặng lẽ rời đi như vậy sao?” Tình Hân lên tiếng đầu tiên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ trách móc.

“Đúng vậy!”

"Ta đã thức cả đêm làm bánh để chàng mang theo, vậy mà chàng lại đi sớm như thế.” Linh Đan tiếp lời, giọng nàng nhẹ nhưng chất chứa sự không nỡ.

“Đây là thuốc phòng hàn và trị thương, chàng phải mang theo đường dài sẽ rất khó lường.” Thiên Tuệ không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa túi thảo dược cho Tử Kỳ, ánh mắt sắc sảo thường ngày giờ lại dịu đi.

Tử Kỳ nhìn ba nàng, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác ấm áp. Sáng sớm, cô đã lặng lẽ đến từng phòng để nói lời tạm biệt, bởi cô sợ nếu để họ cùng nhau tiễn mình, những giọt nước mắt không kìm được sẽ làm lòng cô nặng trĩu.

Hồi tưởng lại khoảnh khắc đó, Tử Kỳ khẽ mỉm cười.

...

~Trong căn phòng của Tình Hân~

Cô ngồi bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

“Hân nhi, chăm sóc bản thân thật tốt. Đừng quá lo lắng cho ta, ta sẽ sớm trở về. ”

"Tiểu bảo bối nhớ phải ngoan ngoãn không quấy rầy Mẫu thân đó."

Rồi cô cúi xuống, hôn lên bụng, rồi tiến lên hôn nhẹ lên môi nàng, cảm nhận được sự ấm áp từ làn da lạnh nhạt như băng tuyết.

...

~Trong phòng của Linh Đan~

“Đan nhi, nhớ nghỉ ngơi nhiều. Đừng thức quá khuya nữa, ta không muốn thấy nàng mệt mỏi.” Cô khẽ vuốt mái tóc nàng, thì thầm.

Nụ hôn nhẹ lên môi nàng như một lời an ủi, khiến đôi mắt vốn luôn dịu dàng kia thoáng chút ngạc nhiên nhưng cũng đầy tin tưởng.

...

~Cuối cùng, cô đến bên Thiên Tuệ~

“Tuệ nhi chờ ta nhá! Lần này xong việc trở về ta cùng nàng có thể thành thân rồi.” Cô mỉm cười đầy hạnh phúc.

Tử Kỳ khẽ gật đầu khi cô cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi nàng.

...

Giờ đây, dù đã dặn dò và chuẩn bị cẩn thận, Tử Kỳ vẫn không ngờ rằng các nàng sẽ tự mình đến tiễn cô.

Cô nhận lấy những món đồ họ mang theo, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và ấm áp.

“Ta biết các nàng lo lắng, nhưng đừng bận tâm quá. Chuyến đi này không quá nguy hiểm, ta sẽ sớm trở về.”

“Nhớ giữ ấm, đừng để bị cảm lạnh.” Tình Hân tiến tới, đặt chiếc áo choàng lên tay cô, ánh mắt như muốn giữ cô ở lại.

“Chúng ta chờ chàng trở về, nhất định phải bình an, nghe chưa?” Linh Đan nhẹ nhàng nắm tay cô, giọng nói khẽ run

"Chàng không được thất hứa, thϊếp trở chàng trở về.”Thiên Tuệ mắt hơi đỏ, ánh mắt nàng như muốn khắc sâu hình bóng Tử Kỳ vào tâm trí.

“Yên tâm. Ta nhất định sẽ quay về, các nàng hãy chăm sóc lẫn nhau, đừng để bản thân phải lo lắng quá nhiều.” Tử Kỳ khẽ mỉm cười, lần lượt nắm lấy tay từng người.

Dứt lời, cô xoay người lên ngựa. Ba nàng đứng đó, dõi theo bóng lưng cô khuất dần, trong lòng tràn đầy lo lắng nhưng cũng chan chứa niềm tin. Tử Kỳ người mà họ yêu thương và trân trọng nhất, chắc chắn sẽ giữ lời hứa trở về.

...

Tử Kỳ và Khiết Yên cưỡi ngựa song hành trên con đường dẫn đến núi Cẩm An. Đoạn đường này vốn yên tĩnh, bao quanh bởi rừng cây xanh mướt và những ngọn đồi thoai thoải. Ngọn núi Cẩm An hiện ra ở phía xa, mờ ảo sau lớp sương mù dày đặc, cao lớn và hùng vĩ, như một bức tường tự nhiên chắn ngang trời đất.

Ngọn núi này, tuy ít người biết đến, lại là nơi có khí hậu đặc biệt ấm áp, khác biệt với vẻ ngoài âm u thường thấy. Bên trong, nơi đây được bao phủ bởi rừng thảo dược quý hiếm, một kho báu đối với những người hiểu biết. Nhưng điều mà rất ít người biết là sâu trong màn sương ấy, ẩn mình một ngôi làng nhỏ. Dân làng ở đây hiền hòa, vui vẻ, sống cuộc sống bình dị mà ấm áp, giống như nơi này là một thế giới tách biệt với bên ngoài.

Tử Kỳ đã rời khỏi núi Cẩm An từ năm mười tám tuổi, khi hoàn thành việc tu luyện với sư phụ. Đây là nơi gắn bó với cô suốt tám năm, từ khi còn là một đứa trẻ non nớt đến lúc trở thành người trưởng thành đầy bản lĩnh. Với Khiết Yên, ngọn núi này còn là quê hương, là nơi nàng lớn lên.

Lần này, hai người được Lữ Huyền chân nhân triệu hồi với lý do quan trọng. Đường đến núi Cẩm An thường mất một tuần, nhưng nhờ thông thạo các con đường tắt, họ chỉ cần hai ngày để tới nơi.

Trên đường đi, giữa không gian yên tĩnh của núi rừng, mối quan hệ giữa Tử Kỳ và Khiết Yên dường như có chút thay đổi.

...

~Ngày đầu tiên~

Con đường dẫn lên núi quanh co và vắng vẻ. Khiết Yên và Tử Kỳ đi chậm rãi, để ngựa bước đều trên nền đất mềm mịn. Khiết Yên giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi lúc ánh mắt nàng không giấu được chút bồi hồi khi nhớ lại những ngày tháng đã qua.

“Kỳ nhi đệ đã rời núi hai năm rồi. Lần này trở về, có cảm giác gì đặc biệt không?” Khiết Yên bất chợt lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng.

“Cũng như lần đầu tiên rời đi, trong lòng ta có chút bồi hồi. Nơi này giống như ngôi nhà thứ 2 của đệ vậy. Dù rời xa, ta vẫn luôn nhớ đến.” Tử Kỳ khẽ mỉm cười, ánh mắt dõi về phía ngọn núi xa.

Khiết Yên im lặng lắng nghe, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười mỏng. Sư đệ của nàng, tuy đã trưởng thành hơn, nhưng trong lời nói vẫn giữ được sự chân thành như trước đây.

Khi dừng chân bên một con suối nhỏ để nghỉ ngơi, Khiết Yên cúi xuống rửa mặt. Tử Kỳ ngồi không xa, ánh mắt vô thức dõi theo dáng vẻ thanh tao của nàng. Dòng nước phản chiếu gương mặt nàng, khiến Tử Kỳ thoáng chốc ngẩn ngơ.

“Kỳ nhi đệ sao vậy?” Khiết Yên quay lại, bắt gặp ánh mắt của cô, khẽ hỏi.

“Không có gì đâu sư tỷ. Ta chỉ đang suy nghĩ một chút thôi.” Tử Kỳ giật mình, vội quay đi.

“Đừng suy nghĩ quá nhiều. Có lẽ lần trở về này sẽ có nhiều điều thú vị.” Khiết Yên nhìn cô, ánh mắt thoáng chút nghi hoặc nhưng không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng nói.

...

~Đêm đầu tiên~

Họ dựng trại dưới một gốc cây lớn. Ánh lửa bập bùng khiến bóng cả hai in lên nền đất như hòa quyện vào nhau. Khiết Yên ngồi bên cạnh, đôi mắt trầm tư nhìn ánh lửa nhảy múa. Tử Kỳ, ngồi cách đó không xa, khẽ nghiêng đầu nhìn nàng.

“Sư tỷ từ khi ta rời núi, tỷ có khi nào nghĩ đến việc rời khỏi nơi đó không?” Tử Kỳ bất chợt hỏi.

“Ta sinh ra ở đó, lớn lên ở đó. Núi Cẩm An là nhà của ta. Ta không nghĩ mình sẽ rời đi, ít nhất là không trong lúc này.” Khiết Yên khẽ giật mình, rồi lắc đầu, giọng nói nhẹ như gió.

Tử Kỳ lặng thinh, nhưng trong lòng lại cảm thấy một chút hụt hẫng. Cô không muốn ép buộc nàng, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng, nàng càng gắn bó với ngọn núi, thì khoảng cách giữa hai người càng lớn. Cô không hiểu cảm xúc của bản thân hiện tại là gì, Tử Kỳ cảm nhận thứ cảm giác này không còn giống như tỷ đệ của ngày xưa nữa, mà là cảm giác rất khó để diễn tả.

...

~Sáng ngày thứ hai~

Mặt trời buổi sáng vừa lên, ánh sáng mờ nhạt len qua màn sương, phủ lên con đường nhỏ mà Tử Kỳ và Khiết Yên đang đi. Dù không khí se lạnh, nhưng Tử Kỳ vẫn cảm thấy ấm áp khi cưỡi ngựa song hành cùng sư tỷ của mình.

Trên đường đi, Tử Kỳ kể cho Khiết Yên nghe về những chuyện đã xảy ra trong hai năm qua, từ những trận chiến căng thẳng đến những kỷ niệm vui buồn cùng bằng hữu. Khiết Yên lắng nghe từng lời cô nói, đôi lúc nàng bật cười khẽ trước những câu chuyện hài hước, đôi lúc lại trầm ngâm khi nghe về những khó khăn mà Tử Kỳ từng trải qua.

“Sư đệ ta luôn tin rằng đệ sẽ làm tốt. Nhưng nghe những gì đệ đã trải qua, ta càng thêm khâm phục,” Khiết Yên nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự tự hào.

“Sư tỷ, nếu không có sự chỉ dạy của sư tỷ và sư phụ, ta nghĩ mình đã không thể đứng vững như hôm nay.” Tử Kỳ thoáng đỏ mặt, rồi cười đáp lại.

Khiết Yên khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng thoáng dịu lại. Dường như qua hai năm xa cách, Tử Kỳ không chỉ trưởng thành về năng lực, mà còn trở nên chín chắn hơn rất nhiều.

...

~Buổi trưa ngày thứ hai~

Khi mặt trời đã lên cao, Tử Kỳ và Khiết Yên dừng lại nghỉ chân dưới một tán cây cổ thụ lớn giữa vùng đồng bằng vắng lặng. Cây cổ thụ này cao sừng sững, những tán lá xum xuê che mát cả một khoảng đất rộng. Gió thổi nhẹ qua, mang theo mùi hương cỏ cây dễ chịu, làm dịu đi cái nóng của ngày hè.

Khiết Yên lấy trong túi hành lý ra một túi nước và vài chiếc bánh ngọt nhỏ do Tình Hân chuẩn bị. Nàng nhẹ nhàng đặt xuống tấm khăn mà Tử Kỳ đã trải sẵn, rồi ngồi xuống tựa vào thân cây.

"Kỳ nhi đệ không mệt sao? Từ sáng đến giờ, đệ đi liên tục mà chẳng thấy ngừng nghỉ.” Khiết Yên khẽ nói, đôi mắt nàng thoáng chút lo lắng.

“Đệ quen rồi, sư tỷ nên nghỉ lâu hơn một chút, ta sẵn sàng chờ.” Tử Kỳ cười, ngồi xuống đối diện nàng.

“Lúc nào cũng đặt người khác lên trước, đệ thật biết cách làm người khác lo lắng.” Khiết Yên lắc đầu, giọng nói mang theo chút trách móc nhưng lại rất dịu dàng.

"Sư tỷ lo lắng cho ta nhiều như vậy, đôi khi ta cũng không biết mình có xứng đáng không.” Tử Kỳ nhìn nàng, ánh mắt như chìm vào sự yên bình mà nàng mang lại.

“Đệ là đệ tử giỏi nhất của sư phụ, cũng là người mà ta luôn tự hào. Nếu không xứng đáng, thì ai xứng đáng hơn nữa?” Khiết Yên khẽ giật mình, nhìn cô một lúc lâu rồi khẽ mỉm cười.

Tử Kỳ nghe vậy thì cúi đầu, giấu đi cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Những lời nói của Khiết Yên, dù chỉ là một câu đơn giản, nhưng lại như khắc sâu vào tâm trí cô.

Sau khi nghỉ ngơi, Khiết Yên đứng dậy, định phủi sạch những cánh hoa rụng trên váy mình. Nhưng khi vừa xoay người, nàng bất ngờ bước hụt vào một mô đất không đều, suýt nữa thì ngã.

“Sư tỷ, tỷ không sao chứ?” Tử Kỳ nhanh tay đỡ lấy nàng, hai tay giữ chặt lấy vai Khiết Yên.

Khiết Yên ngẩng đầu, ánh mắt nàng chạm vào ánh mắt lo lắng của Tử Kỳ. Khoảng cách gần gũi giữa hai người khiến cả hai đều bất giác im lặng.

“Ta không sao, chỉ là... bất cẩn thôi.” Khiết Yên khẽ đáp, nhưng đôi tai nàng đã hơi đỏ lên.

Tử Kỳ vẫn chưa buông tay, ánh mắt cô nhìn thẳng vào nàng như muốn kiểm tra xem nàng có thật sự ổn không. Một lúc sau, nhận ra sự gần gũi này có phần quá mức, cô vội vàng buông tay, lùi lại một chút.

“Vậy là tốt rồi, ta chỉ lo tỷ bị thương.” Tử Kỳ nói, giọng có chút ngượng ngùng.

Khiết Yên cũng khẽ quay đi, lấy chiếc quạt từ trong tay áo ra để che đi khuôn mặt nóng bừng của mình. Không khí giữa họ bỗng trở nên trầm lặng, nhưng không hề khó xử. Thay vào đó, đó là sự tĩnh lặng ấm áp, như thể cả hai đều đang thầm hiểu điều gì đó mà không cần nói ra.

Khi nắng chiều dần buông xuống, cả hai lại lên ngựa tiếp tục hành trình. Con đường dẫn lên núi Cẩm An dần hiện ra trước mặt, với những dãy đồi xanh thẳm trải dài như một bức tranh thiên nhiên.

Trong suốt đoạn đường còn lại, dù không nói nhiều, nhưng Tử Kỳ và Khiết Yên đều cảm thấy khoảng cách giữa họ đã gần hơn. Những cảm xúc thầm kín, dù chưa được thổ lộ, nhưng đã bắt đầu nảy mầm trong từng ánh mắt và từng hành động nhỏ nhặt mà họ dành cho nhau.

Trên con đường vắng lặng, chỉ có tiếng vó ngựa vang lên đều đặn, nhưng trong lòng hai người, từng nhịp đập lại trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết.

...

Cuối cùng, sau một hành trình dài, Tử Kỳ và Khiết Yên cũng đã đến chân núi Cẩm An. Cảnh vật xung quanh trở nên hùng vĩ hơn bao giờ hết, với những đỉnh núi cao vυ"t ẩn trong làn sương mù mờ ảo. Đường đi đã không còn dễ dàng như trước, nhưng khí trời trên núi vẫn trong lành và thanh tĩnh.

“Chúng ta đã đến nơi rồi, chỉ còn một đoạn nữa thôi.” Tử Kỳ nói, đôi mắt ánh lên sự hưng phấn. Cô quay sang nhìn Khiết Yên.

“Đệ hãy chuẩn bị tinh thần, sư phụ đã gọi chúng ta lên đây, chắc chắn có chuyện quan trọng cần nói.” Khiết Yên gật đầu, rồi quay về phía Tử Kỳ.

Không cần phải nói thêm, cả hai lập tức sử dụng khinh công. Những bước chân nhẹ nhàng, nhanh nhẹn đưa họ lên con đường mòn nhỏ hẹp, xuyên qua rừng cây và những tảng đá trơn trượt. Với khinh công tuyệt vời, họ không gặp phải khó khăn gì lớn. Thậm chí, Tử Kỳ còn cảm thấy hơi phấn khích.

Sau khi sử dụng khinh công suốt dọc đường, Tử Kỳ và Khiết Yên đã sắp đến đỉnh núi Cẩm An. Đoạn đường này không dài, chỉ mất khoảng một nén nhang. Dưới chân núi, sương mù vẫn bao phủ, nhưng khi hai người leo lên đến gần đỉnh, cảnh vật bắt đầu rõ ràng hơn. Ánh sáng của mặt trời chiều dần xuyên qua đám mây, chiếu sáng một không gian thanh tĩnh và yên bình.

Ở trên đỉnh có một căn nhà nhỏ đơn sơ, căn nhà ấy tuy nhỏ bé, mái tranh đã ngả màu theo thời gian, nhưng lại toát lên một cảm giác ấm cúng kỳ lạ. Những khóm cây cỏ dại mọc xung quanh, nhưng bên trong khu vườn nhỏ lại tràn ngập những loài hoa dại đủ màu sắc, khiến cho không gian nơi đây như một ốc đảo thanh bình.

Khiết Yên đi trước, bước chậm rãi và nhìn khung cảnh xung quanh với ánh mắt dịu dàng, như thể đã quá quen thuộc với nơi này. Tử Kỳ bước theo sau, cảm giác thân thuộc lâu rồi mới được cảm nhận lại làm tâm trạng cô rất vui vẻ.