Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn một chút, nhưng dường như lại dài như cả vạn trượng. Cả hai đứng đó, dưới bóng những khóm trúc, không gian tĩnh lặng đến mức chỉ nghe được tiếng gió lùa qua lá.
Những tia nắng chiều tà rọi qua tán trúc, phủ lên người họ một ánh sáng vàng dịu. Khiết Yên nhìn thấy gương mặt Tử Kỳ dưới ánh sáng ấy, trái tim nàng không khỏi rung động. Dáng vẻ vừa kiên nghị vừa nhẹ nhàng của cô khiến nàng không biết phải làm sao để giữ khoảng cách như trước đây nữa.
“Kỳ nhi!” Nàng khẽ gọi, ánh mắt thoáng mềm lại.
“Chúng ta nên rời đi thôi, trời sắp tối rồi.”
"Vâng sư tỷ. Đệ sẽ dẫn tỷ về." Tử Kỳ hơi giật mình, nhưng nhanh chóng gật đầu.
Cả hai bắt đầu bước đi, nhưng dường như bầu không khí ngượng ngùng vẫn chưa tan. Những bước chân của họ nhẹ nhàng trên con đường mòn giữa rừng trúc, không ai nói thêm lời nào.
Khiết Yên khẽ liếc sang Tử Kỳ. Ánh mắt cô luôn dõi theo từng bước đi của nàng, như để chắc chắn nàng không gặp thêm bất cứ sơ suất nào. Sự quan tâm ấy, dù rất tự nhiên, lại khiến tim nàng không ngừng đập nhanh hơn.
Khi ra khỏi rừng trúc, bầu trời đã chuyển sang sắc tím nhạt của hoàng hôn. Những tia sáng cuối cùng nhạt dần, nhường chỗ cho ánh đèn le lói từ Kinh Thành ở phía xa.
Khiết Yên hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thoải mái hơn khi bầu không khí ngột ngạt trong rừng trúc đã lùi xa.
“Kỳ nhi, tối nay chợ đêm ở Kinh Thành chắc sẽ rất náo nhiệt. Chúng ta đi dạo một chút rồi hãy về.”
"Nếu sư tỷ muốn, đệ sẽ đi cùng." Tử Kỳ nhìn nàng, ánh mắt ánh lên sự vui vẻ.
Hai bóng người bước đi bên nhau, tiến vào Kinh Thành náo nhiệt, để lại phía sau khung cảnh tĩnh lặng của rừng trúc và những cảm xúc khó gọi thành tên.
...
Dòng người tấp nập, tiếng rao hàng, và ánh sáng lung linh từ những chiếc đèn l*иg tạo nên một khung cảnh sôi động nhưng không kém phần lãng mạn.
Tử Kỳ chậm rãi bước bên cạnh Khiết Yên, thi thoảng liếc nhìn nàng. Dáng vẻ ung dung của nàng, ánh mắt dịu dàng nhưng thoáng chút suy tư, khiến cô không khỏi muốn tìm cách kéo nàng thoát khỏi những nỗi niềm trong lòng.
"Sư tỷ, chợ đêm hôm nay đông vui thật." Tử Kỳ phá vỡ sự im lặng, giọng điệu nhẹ nhàng.
"Đúng vậy. Lâu lắm rồi ta mới có dịp thả lỏng thế này." Khiết Yên quay sang nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười nhè nhẹ.
"Vậy để đệ dẫn sư tỷ đi chơi vài trò nhé?" Tử Kỳ cười tinh nghịch, ánh mắt ánh lên vẻ trêu đùa.
"Được thôi." Khiết Yên hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng gật đầu, ánh mắt đầy sự chờ đợi.
Tử Kỳ dẫn nàng đến một quầy trò chơi bắn cung. Những chiếc cung nhỏ gọn và các bia ngắm được treo lơ lửng, thách thức mọi người trổ tài.
"Sư tỷ, nếu tỷ bắn trúng ba phát liên tiếp, đệ sẽ tặng tỷ một món quà." Tử Kỳ cười thách thức.
"Ồ? Nếu ta thắng thì món quà đó là gì?" Khiết Yên nhướn mày, ánh mắt hơi tò mò.
"Đệ chưa nói được, nhưng chắc chắn tỷ sẽ thích."
Tử Kỳ tinh nghịch cười tươi, nhìn hình ảnh này nàng liền nhớ đến dáng vẻ của cô khi là tiểu hài tử, quả thật rất ngây ngô, đáng yêu. Bây giờ sự tinh nghịch đố đã thay thành vẻ lạnh lùng, chửng chạc, nghiêm nghị khí chất của bật đế vương.
Khiết Yên chỉ lặng lẽ nhìn dáng vẻ của cô rồi mỉm cười. Nàng không nói gì thêm liền cầm ba mũi tên lên tay, ánh mắt tràn đầy tự tin. Nàng chậm rãi nâng cung, khéo léo đặt cả ba mũi tên lên dây, động tác thuần thục như đã làm vô số lần trước đây.
Gió thoảng qua, làm tà áo nàng khẽ bay, nhưng ánh mắt nàng vẫn sắc bén, tập trung vào hồng tâm phía trước.
Tử Kỳ lặng nhìn, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Hình bóng Khiết Yên bây giờ trầm lặng và lạnh lùng khiến cô không khỏi nhớ đến thiếu nữ nhỏ bé, đáng yêu từng cùng mình sống dưới một mái nhà từ năm 10 tuổi. Ngày ấy, Khiết Yên luôn rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời và tiếng cười giòn tan. Nhưng giờ đây, sự vui vẻ ấy dường như đã biến mất, chỉ còn lại sự điềm tĩnh khiến người ta vừa ngưỡng mộ, vừa chạnh lòng.
Tử Kỳ khẽ thở dài. Cô biết, thời gian đã thay đổi Khiết Yên, nhưng tận sâu trong lòng, cô vẫn mong thấy lại dáng vẻ hồn nhiên ngày nào của nàng. Nhìn sư tỷ mạnh mẽ, lạnh lùng trước mặt, Tử Kỳ cảm nhận rõ ràng một dao động nhỏ trong tim mình, thứ cảm giác mà cô luôn cố phớt lờ.
Nhưng lúc này, thứ Tử Kỳ muốn không phải là thấu hiểu cảm xúc bản thân, mà là mang lại nụ cười cho nàng. Một nụ cười chân thật, như ngày xưa.
Nàng kéo căng dây cung, ba mũi tên rung nhẹ, sẵn sàng lao đi.Chỉ trong tích tắc, nàng buông tay. Cả ba mũi tên rời dây cung cùng lúc, lao vυ"t trong không trung như tia chớp và ghim thẳng vào hồng tâm, nằm sát nhau đến kinh ngạc.
Xung quanh vang lên những tiếng vỗ tay thán phục, nhưng Khiết Yên dường như chẳng bận tâm. Nàng buông cung, đứng thẳng dậy, quay sang Tử Kỳ với ánh mắt thản nhiên, đôi môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhè nhẹ.
“Đệ thấy được chứ?” Khiết Yên hạ cung, quay sang Tử Kỳ với ánh mắt điềm nhiên, khóe môi thoáng hiện nụ cười.
Tử Kỳ bước chậm về phía Khiết Yên, ánh mắt ánh lên vẻ ngưỡng mộ pha lẫn chút dịu dàng khó che giấu. Ba mũi tên vẫn còn rung nhẹ trên bia, ghim thẳng vào hồng tâm, tạo nên một tuyệt tác hoàn hảo. Khiết Yên đứng đó, điềm nhiên như thể chiến thắng này chỉ là điều hiển nhiên, nhưng trong mắt Tử Kỳ, nàng luôn là người xuất sắc nhất.
“Thật sự không ai có thể sánh được với sư tỷ.” Tử Kỳ khẽ nói, giọng chứa đựng sự chân thành.
“Đệ đang tâng bốc ta đấy à?” Khiết Yên nhướng mày, ánh mắt thoáng hiện ý cười.
“Không phải tâng bốc.”
Tử Kỳ đáp, chậm rãi lấy ra từ tay áo một vật nhỏ được bọc trong lớp lụa trắng tinh khôi. Nàng mở ra, để lộ một chiếc trâm cài tóc mảnh mai nhưng không kém phần tinh xảo. Hình hoa tuyết liên được khắc nổi trên thân trâm, từng cánh hoa như mang hơi lạnh của trời đông, gợi lên sự mạnh mẽ và thuần khiết hệt như con người Khiết Yên.
"Đây là món quà đệ chuẩn bị trước, mong sư tỷ sẽ thích." Tử Kỳ nói, đưa chiếc trâm đến trước mặt nàng, giọng trầm ấm như đang cất giữ cả một sự quý trọng trong từng lời nói.
"Kỳ nhi... đệ đã chuẩn bị từ trước?" Khiết Yên nhận lấy cây trâm, đôi mắt hiện rõ sự cảm động.
"Ừm, đệ nghĩ nó hợp với sư tỷ." Tử Kỳ gãi đầu, đôi mắt hơi bối rối nhưng vẫn nhìn nàng đầy chân thành.
"Cảm ơn đệ! Đúng là ta rất thích." Khiết Yên mỉm cười.
Khiết Yên ngắm nhìn chiếc trâm trong giây lát, ngón tay khẽ lướt qua từng đường nét trên thân trâm, rồi ngẩng đầu nhìn Tử Kỳ.
“Đệ nghĩ ta giống tuyết liên?” Khiết Yên hỏi, giọng nàng như cơn gió thoảng qua nhưng lại có sức nặng đến kỳ lạ.
“Tuyết liên kiên cường, lạnh giá nhưng lại đẹp một cách thuần khiết. Với đệ, không gì phù hợp với sư tỷ hơn thế.”
Ánh mắt hai người giao nhau, và trong khoảnh khắc ấy, dường như không còn bất kỳ tiếng động nào quanh họ, chỉ còn lại sự kết nối sâu sắc không lời.
Khiết Yên khẽ siết cây trâm trong tay, ánh mắt lướt qua Tử Kỳ một cách khó kiểm soát. Tim nàng đập nhanh, một nhịp điệu lạ lẫm nhưng quen thuộc mỗi khi ở cạnh cô. Cảm giác này ấm áp, dịu dàng nhưng đầy bối rối không ngừng len lỏi vào trái tim lạnh lùng của nàng, khiến nàng không cách nào né tránh.
“Để đệ giúp tỷ.” Tử Kỳ khẽ nói, cầm lấy cây trâm từ tay nàng. Giọng cô trầm ấm, đủ nhẹ nhàng để làm lòng Khiết Yên thoáng chấn động.
Khi Tử Kỳ vươn tay cài trâm lên tóc nàng, khoảng cách giữa hai người dường như biến mất. Khiết Yên có thể cảm nhận rõ từng cử chỉ cẩn thận của cô, mùi hương thanh mát thoảng ra từ cơ thể Tử Kỳ lặng lẽ xâm chiếm mọi giác quan của nàng. Gương mặt nàng bất giác nóng bừng, nhưng nàng cố giữ vẻ điềm tĩnh, dù đôi tay giấu trong tay áo đã siết chặt lại để kìm nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng.
“Tỷ rất hợp với nó.” Tử Kỳ lùi lại một chút, đôi mắt ánh lên vẻ hài lòng khi nhìn chiếc trâm tuyết liên cài ngay ngắn trên mái tóc đen nhánh của Khiết Yên.
“Nhưng không phải vì chiếc trâm đẹp, mà vì người đội nó vốn đã rực rỡ hơn bất kỳ thứ gì.” Cô cười ngây ngô nhìn nàng nói rất chân thành.
Lời nói ấy tựa như ngọn gió xuân khẽ lướt qua, làm tim Khiết Yên run lên một nhịp. Nàng mím môi, cố giữ bình thản, nhưng đôi mắt lại vô tình ánh lên sự dịu dàng khó giấu.
“Miệng lưỡi của đệ vẫn dẻo như ngày nào.”
Nàng đáp khẽ, khóe môi cong nhẹ thành một nụ cười. Nhưng sâu trong lòng, một cảm giác khó tả đang dâng trào, khiến nàng không nỡ rời xa người trước mặt.
Khiết Yên và Tử Kỳ tiếp tục đi dạo xung quanh ngắm nhìn sự nhộn nhịp của Kinh Thành về đêm . Không khí yên bình khiến Khiết Yên cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, dù trái tim nàng vẫn không thôi xao động từ khoảnh khắc vừa rồi.
Bỗng, một bóng người thoắt hiện từ trên cao. Lưu Nhã, thân hình mảnh mai nhưng nhanh nhẹn, đáp xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi, đứng bên cạnh cô ôm quyền hành lễ. Lưu Nhã chắp tay cúi người, giọng dứt khoát thì thầm vào tai cô nhưng có mang theo chút lo lắng.
“Bẩm chủ tử, phu nhân có việc gấp muốn gặp ngài. Xin ngài hồi phủ ngay lập tức.”
Tử Kỳ khẽ nhíu mày, ánh mắt lướt qua Lưu Nhã rồi quay sang Khiết Yên. Cô ngập ngừng trong chốc lát, không muốn phá hỏng không khí hiện tại.
“Sư tỷ, ta e rằng phải tạm gác lại buổi dạo chơi này trong phủ đang có việc gấp.”
"Chúng ta nên về thôi đừng để các nàng chờ lâu.” Khiết Yên đáp, cố giữ giọng bình thản dù lòng thoáng hụt hẫng.
Tử Kỳ gật đầu, ánh mắt như muốn nói lời gì đó nhưng rồi lại thôi. Cô cùng nàng và Lưu Nhã rời đi nhanh chóng dùng khinh công rời đi.
...
Ba người nhanh chóng trở về phủ, băng qua sân lớn rồi dừng chân trước thư phòng. Cánh cửa gỗ khép hờ, ánh sáng dịu nhẹ hắt ra từ bên trong. Khi bước vào, Tử Kỳ đã thấy Tình Hân, Thiên Tuệ và Linh Đan ngồi đợi sẵn. Ánh mắt cả ba đều nghiêm túc, không khí trong phòng căng thẳng hơn thường lệ.
Tử Kỳ ngồi xuống vị trí chính giữa, Khiết Yên cũng ngồi xuống bên cạnh Tình Hân, còn Lưu Nhã đứng phía sau, giữ im lặng. Sau một chút ổn định, Tình Hân là người đầu tiên lên tiếng.
“Phu quân!”
“Vừa rồi, chúng thϊếp đang ngồi trò chuyện ở sảnh thì có con bồ câu này bay đến.”
Tình Hân nói, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được sự lo lắng. Nàng đưa ra một ống trúc nhỏ được buộc gọn gàng vào chân bồ câu, giờ đã được tháo xuống.
“Thư tín này không mang dấu hiệu của bất kỳ ai quen thuộc, nhưng nội dung bên trong lại đáng để lưu tâm.”
“Chúng ta đã kiểm tra, không có độc, nhưng ngôn từ lại đầy ám chỉ. Nội dung thư có thể là một lời cảnh báo, hoặc cũng có thể là một cái bẫy.” Thiên Tuệ thêm vào, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm.
“Hiện tại chưa thể xác định được danh tính của người gửi, nên chúng thϊếp liền sai Lưu cô nương gọi chàng về.” Linh Đan gật đầu, ngón tay khẽ lướt qua lá thư trải trên bàn.
Tử Kỳ nhận lấy lá thư từ tay Tình Hân, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ. Chỉ vài chữ đầu tiên, cô đã nhận ra nét bút quen thuộc đây là thư của sư phụ. Người muốn cô lập tức trở về núi để gặp mặt, có chuyện quan trọng cần phân phó. Tâm cô khẽ chùng xuống. Sư phụ lâu nay rất ít khi liên lạc, việc người gọi cô trở về chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Trong khi đó, ánh mắt của Khiết Yên thoáng sáng lên khi nhìn thấy con bồ câu đang đứng trên bàn. Một ánh nhìn sắc bén lóe qua đôi mắt nàng, như thể đã nhận ra điều gì đó. Không chờ ai nói thêm, con bồ câu bất ngờ dang cánh, lao về phía nàng và đậu nhẹ lên vai nàng, thái độ ngoan ngoãn như chờ lệnh.
“Nó là của phụ thân ta.” Khiết Yên nói, giọng nàng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự nghiêm trọng.
Tử Kỳ nhận lấy lá thư từ tay Tình Hân, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ. Chỉ vài chữ đầu tiên, cô đã nhận ra nét bút quen thuộc—đây là thư của sư phụ. Người muốn cô lập tức trở về núi để gặp mặt, có chuyện quan trọng cần phân phó. Tâm cô khẽ chùng xuống. Sư phụ lâu nay rất ít khi liên lạc, việc người gọi cô trở về chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Trong khi đó, Khiết Yên chú ý đến con bồ câu trên bàn. Ánh mắt nàng lóe lên một tia sắc bén, như thể đã nhận ra điều gì đó. Không chờ ai nói thêm, con bồ câu bất ngờ dang cánh, bay đến đậu nhẹ lên vai nàng. Nó ngoan ngoãn đứng yên, tựa như chỉ chờ lệnh từ chủ nhân.
“Nó là của phụ thân ta,” Khiết Yên nói, giọng bình thản nhưng lại ẩn chứa sự nghiêm trọng. Nàng khẽ nhíu lại, rồi quay sang Tử Kỳ.
“Phụ thân đã nói gì vậy, Kỳ nhi?”
“Sư phụ muốn đệ trở về núi một chuyến. Người không bao giờ gọi gấp như vậy nếu không phải chuyện lớn.” Tử Kỳ ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn chút nặng nề. Khiết Yên lặng lẽ gật đầu.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt giao nhau một khoảnh khắc đầy thấu hiểu. Sau vài giây trầm mặc, Tử Kỳ lên tiếng, giọng dứt khoát.
“Ta quyết định sẽ khởi hành vào sáng mai. Trong thư sư phụ cũng có nhắn kêu tỷ trở về cùng ta.”
"Được!" Khiết Yên nhanh chóng hiểu ý liền gật đầu.
Tử Kỳ quay sang Tình Hân, Linh Đan và Thiên Tuệ, giọng nàng dịu xuống nhưng không giấu được sự nghiêm túc.
“Ba nàng ở lại phủ, nhất định phải giữ an toàn tuyệt đối. Hân nhi đang mang thai, không tiện đi lại đường xa. Hai nàng còn lại hãy giúp ta chăm sóc Hân nhi và quản lý mọi việc ở đây.”
“Phu quân cứ yên tâm. Thϊếp và hai người họ sẽ bảo vệ phủ chu toàn, chờ ngày chàng và sư tỷ bình an trở về.” Tình Hân gật đầu, giọng nhẹ nhàng.
“Phu quân, sư tỷ cứ đi đi. Chúng ta sẽ không để chàng thất vọng.” Linh Đan và Thiên Tuệ cùng gật đầu, ánh mắt kiên định.
“Ta tin các nàng.” Tử Kỳ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng chút dịu dàng nhìn ba nàng.
Đêm ấy, Tử Kỳ và Khiết Yên bắt đầu chuẩn bị cho chuyến hành trình sắp tới, lòng mang theo nỗi lo lắng cho những điều chưa biết đang chờ đợi phía trước.