Chương 131: Thiên nhiên giúp tâm trạng thoải mái hơn

Giao phó công việc cho thuộc hạ xong, Tử Kỳ rời đi thẳng hướng trở về phủ. Lúc này, ánh mặt trời buổi trưa đã ngả dần, rọi xuống mặt đất những vệt sáng ấm áp nhưng không còn quá gay gắt.

Đã qua giờ trưa một chút, trong phủ cũng tĩnh lặng hơn thường ngày. Khi bước qua cổng lớn, cô nhìn thấy vài gia nhân đang sắp xếp các chậu hoa mới mang về từ khu chợ sáng. Họ cúi người hành lễ khi thấy cô, nhưng Tử Kỳ chỉ khẽ gật đầu, bước nhanh vào bên trong muốn tìm các nàng.

"Các vị phu nhân hiện tại đang ở đâu?" Giọng nói lạnh lùng nhưng điềm đạm của cô vang lên.

"Thưa cô gia, các phu nhân hiện đều đang ở trong hoa viên." Tên hạ nhân cung kính đáp lời.

Không chần chừ, Tử Kỳ bước nhanh về phía hoa viên. Ánh nắng xuyên qua những tán lá, nhuộm vàng những con đường lát đá. Tiếng cười khúc khích của các nàng hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của hoa mẫu đơn và ngọc lan, tạo nên một không gian thanh bình đến lạ.

Khi Tử Kỳ bước vào hoa viên, ánh mắt cô ngay lập tức lướt qua từng bóng dáng quen thuộc, khắc họa một khung cảnh đầy sống động.

Khiết Yên đang ngồi tựa nhẹ vào ghế gỗ bên bàn trà, đôi mắt phượng sắc sảo khẽ nheo lại khi nghe câu chuyện của Thiên Tuệ. Mái tóc dài đen nhánh được búi gọn, chỉ để vài lọn buông lơi ôm lấy gò má thanh tú. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt điểm xuyết hoa văn tinh tế, toát lên vẻ điềm tĩnh nhưng không kém phần cuốn hút.

Tình Hân, với khí chất dịu dàng như ánh trăng, đang nhẹ nhàng rót trà. Bộ váy lụa màu trắng ngà thêu hoa mẫu đơn càng tôn lên vẻ thanh tao của nàng. Lọn tóc dài mềm mại được buộc hờ bằng một dải lụa mỏng, bay nhẹ trong làn gió chiều. Đôi mắt sáng trong của nàng chợt ngước lên khi nghe bước chân Tử Kỳ, và chỉ trong khoảnh khắc nét dịu dàng thuần khiết ấy ánh lên sự ân cần.

Thiên Tuệ thì hoàn toàn đối lập. Nàng ngồi tựa người vào ghế, khoanh tay với tư thế thoải mái đầy tinh nghịch. Bộ y phục màu đỏ sậm càng làm nổi bật mái tóc đen óng ánh và làn da trắng mịn của nàng. Đôi mắt linh động như biết nói, ánh lên vẻ tinh quái khi đang trêu chọc Linh Đan. Mái tóc dài buộc cao càng làm tăng thêm vẻ năng động, và nụ cười nghịch ngợm của nàng khiến cả không gian tràn đầy sức sống.

Còn Linh Đan, nàng ngồi ở mép bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng vì bị Thiên Tuệ trêu chọc. Bộ váy màu hồng phấn ôm lấy dáng vẻ nhỏ nhắn, càng làm nàng giống như một đóa hoa e thẹn. Mái tóc dài được buông xõa, hơi lòa xòa che đi một phần cổ, nhưng không thể che giấu được những dấu đỏ ái muội rõ ràng. Đôi mắt to tròn ánh lên vẻ bối rối, và đôi tay nhỏ nhắn thì cứ mãi kéo cổ áo để che đi sự ngại ngùng.

Trong khoảnh khắc ấy, Tử Kỳ khẽ mỉm cười. Dáng vẻ của từng người hiện lên trước mắt cô, mỗi người một vẻ, mỗi người đều khiến lòng cô tràn đầy cảm xúc.

Khi Tử Kỳ bước vào hoa viên, ánh mắt cô ngay lập tức bị thu hút bởi Linh Đan, người đang cúi đầu mặt đỏ bừng đầy vẻ ngại ngùng. Thiên Tuệ ngồi đối diện, khoanh tay với nụ cười ranh mãnh hiện rõ trên khuôn mặt.

"Đan nhi, cổ muội sao lại có mấy dấu đỏ đỏ đáng ngờ thế kia? Không lẽ... tối qua muội bị muỗi cắn à?"

Giọng nói của Thiên Tuệ vang lên đầy vẻ trêu chọc, càng làm khuôn mặt của Linh Đan đỏ thêm vài phần.

"Thiên Tuệ tỷ tỷ! Muội đã bảo là... là muỗi cắn mà!"

Linh Đan lắp bắp, bàn tay nhỏ vội vã kéo cổ áo che đi vết tích trên da mình, nhưng lại càng khiến ánh mắt của Thiên Tuệ thêm phần tinh quái.

"Muỗi gì mà cắn khéo thế nhỉ? Đều ở những vị trí không thể nào tự nhìn thấy được, còn ngay trên cổ nữa chứ!"

Thiên Tuệ nghiêng đầu, giả vờ thắc mắc, rồi bất ngờ quay sang nhìn Tử Kỳ vừa đến, ánh mắt đầy ẩn ý.

"Chẳng lẽ lại là phu quân của chúng ta ban tặng?"

"Phu quân, chàng giải thích xem. Có phải chàng chính là... con "muỗi" tối qua hay sao?"

Tử Kỳ thoáng ngạc nhiên, rồi lập tức hiểu ra chuyện. Cô bật cười nhẹ, đi đến đặt tay lên vai Thiên Tuệ cúi người gần nàng, giọng nói điềm nhiên.

"Tuệ nhi đừng trêu chọc Đan nhi nữa. Nàng ấy vốn nhạy cảm, dễ xấu hổ."

"Nhạy cảm? Xấu hổ? Hóa ra là sự thật rồi!" Thiên Tuệ vỗ tay cười lớn, ánh mắt đầy vẻ tinh quái.

"Thiên Tuệ tỷ tỷ!"

Linh Đan bật thốt lên, gần như muốn chui xuống đất trốn. Nàng ném một cái nhìn cầu cứu về phía Tình Hân và Khiết Yên, nhưng cả hai đều đang che miệng cười khúc khích, rõ ràng không có ý định can thiệp.

"Thôi được rồi, Tuệ nhi đừng trêu Đan nhi nữa." Tình Hân lên tiếng giải vây, ánh mắt dịu dàng nhìn Linh Đan.

"Dù sao chàng cũng chỉ thương yêu Đan nhi thôi mà, đúng không?" Nàng quay sang nháy mắt với cô.

"Hân nhi nói đúng. Nhưng nếu Đan nhi không hài lòng, ta sẽ cố gắng kiềm chế hơn." Tử Kỳ mỉm cười, đến ngồi giữ Linh Đan và Tình Hân, cô đưa tay khẽ xoa lưng Linh Đan như muốn trấn an.

"Chàng... đều tại chàng hết." Linh Đan khẽ mím môi, ánh mắt oan uất nhìn cô.

"Được rồi, là tại ta. Lần sau ta sẽ chú ý hơn, không để Đan nhi bị trêu chọc nữa." Tử Kỳ nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng lấp lánh. Cô khẽ cười, đáp lại bằng giọng điệu ân cần.

"Phu quân, chàng nói thế, nhưng thϊếp cược rằng tối nay chàng lại quên mất lời hứa của mình thôi!" Thiên Tuệ nghe vậy lại bật cười lớn.

"Tuệ nhi, nếu nàng muốn biết ta có quên lời hay không, đêm nay thử đến xem thế nào?" Tử Kỳ khẽ nhếch môi cười, ánh mắt lướt qua Thiên Tuệ đầy ẩn ý.

"Chàng dám trêu thϊếp trước mặt mọi người sao?"

Câu nói bất ngờ làm cả hoa viên lặng đi một vài giây, Thiên Tuệ đỏ mặt đưa ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn cô, nhưng pha chút bối rối. Cô không nói gì chỉ biểu môi rồi cười tươi.

"Thôi nào, đừng nói đến chuyện này nữa." Tình Hân bật cười khúc khích, nhẹ nhàng đặt chén trà xuống.

Khiết Yên từ nãy đến giờ vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng khóe môi nàng cong lên nhẹ nhàng. Ánh mắt nàng dừng trên Tử Kỳ, như muốn nói điều gì đó nhưng lại im lặng.

Tử Kỳ cảm nhận được ánh nhìn ấy, liền quay sang Khiết Yên, giọng nói nhẹ nhàng.

"Sư tỷ, đệ nhớ ở phía đông trang viên có một khu rừng trúc rất đẹp. Không khí trong lành, cảnh sắc yên tĩnh, chắc tỷ sẽ thích."

"Tỷ có muốn cùng đệ đi dạo một lát không? Dạo này đệ thấy tỷ ít ra ngoài, hẳn cũng muốn thay đổi không khí một chút."

Khiết Yên thoáng ngạc nhiên trước lời mời, nhưng ánh mắt vẫn giữ nét trầm tĩnh như thường. Nàng khẽ gật đầu, giọng nói nhẹ nhàng.

"Nếu đệ đã có lòng, ta cũng không từ chối. Quả thật dạo gần đây ta cũng chưa có dịp ngắm cảnh quanh đây."

"Phu quân, chàng nói rất đúng. Hơn nửa tháng nay, sư tỷ quả thật chỉ quanh quẩn trong phủ. Một chuyến đi thế này chắc chắn sẽ giúp nàng thư giãn hơn."

Nghe vậy, Tình Hân khẽ mỉm cười, đặt chén trà xuống, ánh mắt dịu dàng hướng về phía hai người.

"Đúng vậy!" Thiên Tuệ tiếp lời, đôi mắt tinh nghịch ánh lên tia trêu chọc.

"Sư tỷ hiếm khi ra ngoài, lần này phu quân đưa tỷ đi dạo chắc chắn sẽ rất vui. Bọn muội cũng không ngăn cản đâu, chàng cứ yên tâm."

"Không khí bên ngoài thoáng đãng hơn nhiều. Bọn muội cũng muốn tỷ thoải mái hơn mà." Linh Đan ngồi kế bên, khẽ nghiêng đầu, nụ cười ngọt ngào nở trên môi.

"Các nàng dường như rất muốn ta đưa sư tỷ đi thì phải. Nhưng nếu vậy, các nàng ở đây không thấy tẻ nhạt sao?" Tử Kỳ khẽ cười, ánh mắt quét qua ba nàng đầy vẻ trêu chọc.

"Chúng thϊếp còn chuyện để trò chuyện mà. Huống hồ, hôm nay là cơ hội để sư tỷ được tận hưởng cảnh vật bên ngoài." Tình Hân cười khẽ, ánh mắt sáng lấp lánh.

"Sư tỷ, nếu vậy ta và tỷ đi thôi. Coi như đây là một buổi dạo chơi của tỷ ở Kinh Thành." Tử Kỳ quay sang Khiết Yên, ánh mắt ánh lên nét dịu dàng.

"Vậy ta đi đây. Các muội cứ tiếp tục trò chuyện, đừng vì ta mà gián đoạn."

Khiết Yên khẽ mỉm cười, nàng đứng dậy, dáng vẻ nhẹ nhàng thanh thoát, ánh mắt lướt qua ba nàng còn lại với nét cảm kích. Nói rồi nàng cùng Tử Kỳ rời đi, trước khi đi cô còn dặn hạ nhân mang điểm tâm nhẹ lên cho các phu nhân.

Hai người rời khỏi hoa viên, bóng dáng dần khuất sau những con đường lát đá. Tiếng cười nói vẫn vọng lại từ phía sau, hòa cùng làn gió nhẹ mang theo hương hoa mẫu đơn, tạo nên một buổi chiều thật yên bình và ấm áp.

...

Tử Kỳ và Khiết Yên cùng bước ra khỏi cổng lớn của phủ. Con đường lát đá trải dài, hai bên là những hàng cây cổ thụ cao lớn, tán lá đan xen tạo thành mái vòm xanh mướt. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rải những vệt sáng vàng nhạt xuống mặt đất, như dát vàng lên từng bước chân họ.

Khiết Yên bước bên cạnh Tử Kỳ, ánh mắt lướt qua những tán cây xanh mướt dọc con đường dẫn đến rừng trúc. Làn gió thoảng qua mang theo hơi thở mát lành, khiến Khiết Yên khẽ hít một hơi thật sâu, đôi môi nàng cong lên một nụ cười nhẹ.

"Sư tỷ, tỷ ở trong phủ đã lâu như vậy, hẳn cũng thấy chán rồi đúng không?" Tử Kỳ vừa bước vừa quay sang hỏi, giọng điệu mang theo chút quan tâm.

"Thật ra cũng không đến nỗi. Nhưng có lẽ đệ nói đúng, ra ngoài thế này, tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều." Khiết Yên thoáng dừng lại, đôi mắt sâu thẳm liếc nhìn cô.

Tử Kỳ khẽ cười, bước chậm lại để đi sát bên nàng hơn.

"Kinh Thành những ngày này không thiếu cảnh đẹp. Đệ nghĩ một người như tỷ, nếu được thưởng ngoạn, chắc chắn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Nhưng dường như tỷ luôn tự ép bản thân phải ở yên một chỗ."

Ánh mắt Khiết Yên khẽ dao động, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. Giọng nói của nàng trầm lắng.

"Đôi lúc ta quen với sự yên tĩnh, không muốn quá nhiều thứ làm xáo trộn tâm trí. Nhưng hôm nay, có lẽ đệ đã đúng, cảnh vật thế này quả thật đáng để thưởng thức."

Tử Kỳ khẽ gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn sư tỷ.

"Nếu tỷ muốn, sau này đệ sẽ đưa tỷ đi dạo thường xuyên hơn. Dù thế nào, đệ cũng mong tỷ cảm thấy vui vẻ và thoải mái khi ở đây."

Một làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những chiếc lá xanh. Khiết Yên khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng ánh lên nét dịu dàng mà Tử Kỳ hiếm khi thấy.

"Đệ thật sự đã trưởng thành rồi, Tử Kỳ. Phụ thân hẳn sẽ rất tự hào nếu biết đệ bây giờ."

Tử Kỳ ngước nhìn nàng, đôi mắt sáng lên niềm cảm kích.

"Sư tỷ, những gì đệ làm không chỉ là vì sư phụ, mà còn vì tỷ, vì những người mà đệ yêu thương. Tỷ luôn là người mà đệ muốn bảo vệ nhất."

Khiết Yên hơi sững lại, nhưng nàng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bước tiếp bên Tử Kỳ. Con đường dẫn vào rừng trúc phủ đầy ánh nắng chiều tà, như nhuộm một màu vàng ấm áp lên không gian yên bình, lặng lẽ gắn kết hai người trong những phút giây hiếm hoi tĩnh lặng.

Hai người đi qua một cây cầu nhỏ bắc qua dòng suối trong vắt, những viên đá trắng lấp lánh dưới ánh nắng. Khiết Yên dừng lại một lúc, ngắm nhìn dòng nước chảy nhẹ nhàng, rồi lại nhìn lên bầu trời rộng lớn phía trên.

"Đệ từng nói rằng muốn bảo vệ ta, nhưng đôi lúc ta tự hỏi, ai sẽ là người bảo vệ đệ?" Khiết Yên chợt hỏi, giọng nói nhẹ như gió.

Tử Kỳ không trả lời ngay lập tức, chỉ im lặng một chút. Cô nhìn Khiết Yên, ánh mắt lấp lánh niềm tin và quyết tâm.

"Chỉ cần sư tỷ và mọi người bên cạnh, đệ sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn. Đệ sẽ mạnh mẽ, không chỉ để bảo vệ mình, mà để bảo vệ tất cả những người quan trọng."

"Cảm ơn đệ! Kỳ nhi ngốc của tỷ. Đôi lúc, ta quên mất rằng vẫn có người, luôn sẵn sàng đứng bên cạnh và che chở."

Cả hai tiếp tục bước đi, con đường dường như dài hơn trong những khoảnh khắc lặng im đầy thấu hiểu. Dưới bầu trời chiều, không gian tĩnh lặng bao quanh, nhưng giữa họ lại là một sự kết nối vô hình, mạnh mẽ và vững chãi.

...

Cả hai bước vào rừng trúc, không gian yên tĩnh và thanh bình. Những cây trúc cao vươn lên, tỏa bóng mát, tạo nên một bức màn thiên nhiên dịu dàng. Tiếng gió thổi qua lá trúc tạo ra âm thanh rì rào, như thì thầm trong không gian. Ánh sáng vàng của buổi chiều tà xuyên qua những kẽ lá, chiếu xuống mặt đất, tạo nên một cảnh sắc ấm áp.

Khi bước đi giữa không gian yên tĩnh của rừng trúc, Tử Kỳ bỗng đề nghị, ánh mắt sáng lên sự hứng khởi.

"Sư tỷ sao không cùng đệ múa vài đường kiếm ở đây? Cảnh vật tuyệt vời, lại giúp thư giãn và rèn luyện."

"Được thôi, nhưng đừng mong ta để đệ thắng dễ dàng."

Khiết Yên hơi ngẩn người, nhưng rồi ánh mắt nàng ánh lên sự đồng ý. Nàng mỉm cười, tay nắm chặt kiếm, chuẩn bị sẵn sàng.

Tử Kỳ cười nhẹ, rút kiếm ra, vung nhẹ vài đường trong không gian, làm những vệt sáng mảnh như vẽ nên những đường cong tinh tế trong không gian. Khiết Yên cũng theo sau, kiếm của nàng nhanh và mạnh, như một cơn gió nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

Cả hai múa kiếm trong không gian tĩnh lặng của rừng trúc, từng động tác kết hợp hài hòa với nhịp thở, như thể kiếm và người hòa vào làm một.

Tử Kỳ tung ra những chiêu thức nhẹ nhàng nhưng nhanh nhẹn, đường kiếm sắc bén vẽ nên những vệt sáng trong không khí. Khiết Yên đối đáp lại bằng những đường kiếm uyển chuyển, mỗi chiêu thức đều chứa đựng sự điềm tĩnh và khí phách.

Mỗi cú vung kiếm của nàng đều đầy sự kiên định, như một ngọn sóng không thể lay chuyển. Họ không chỉ giao đấu mà còn như đang cùng nhau tạo nên một vũ điệu kiếm thuật, hòa quyện với thiên nhiên xung quanh.

Gió nhẹ thổi qua, làm những chiếc lá trúc bay lả tả, như những cánh hoa nhỏ, rơi xuống đất. Âm thanh của kiếm và lá hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc đầy sức mạnh và vẻ đẹp.

Cả hai cứ thế tiếp tục, từng chiêu thức ra, rồi lại thu vào, như dòng chảy vĩnh hằng của thời gian, chỉ có sự tĩnh lặng và tình huynh đệ không lời.

Sau một hồi, họ dừng lại, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng vẻ mặt không hề căng thẳng. Khiết Yên nhìn Tử Kỳ, nở một nụ cười hiếm hoi, ánh mắt đầy sự hài lòng.

"Không tồi Kỳ nhi, kiếm pháp của đệ đã tiến bộ rất nhiều." Khiết Yên lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy tự hào.

"Sư tỷ cũng vậy, không ai có thể so sánh với kiếm pháp của tỷ." Tử Kỳ mỉm cười đáp lại.

Họ đứng đó, giữa rừng trúc yên bình, chỉ còn lại những tiếng thở đều đặn và không gian tĩnh lặng bao quanh.

Trong khi cả hai tiếp tục bước đi dọc theo con đường mòn giữa rừng trúc, một tảng đá lớn ẩn sau những đám lá trúc rơi xuống bất ngờ dưới chân Khiết Yên. Nàng không kịp phản ứng và vấp phải đá, mất thăng bằng, suýt nữa thì ngã về phía trước.

Ngay lập tức, Tử Kỳ vội vàng lao tới, nhanh chóng đưa tay ra đỡ lấy sư tỷ. Cơ thể Khiết Yên đổ về phía Tử Kỳ, và trong khoảnh khắc đó, Tử Kỳ nhẹ nhàng ôm lấy nàng, cả hai đứng bất động một chút, hơi thở có chút gấp gáp vì tình huống bất ngờ.

Khiết Yên ngẩng đầu nhìn Tử Kỳ, đôi mắt nàng hơi bất ngờ nhưng trong đó lại có sự ấm áp.

"Cảm ơn đệ." Nàng cười nhẹ, gương mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng tai đã bắt đầu đỏ, tim đập liên hồi.

Tử Kỳ, cũng cảm nhận được sự gần gũi này, đôi tay vẫn giữ Khiết Yên vững vàng trong vòng tay.

"Sư tỷ, không sao chứ?" Cô hỏi, giọng nói có chút lo lắng nhưng lại đầy sự chăm sóc.

"Ta không sao, chỉ là một chút bất cẩn thôi."

Khiết Yên từ từ đứng vững lại, nhưng vẫn cảm thấy tay Tử Kỳ ôm lấy mình. Nàng nhìn Tử Kỳ, trong ánh mắt của nàng có một chút cảm động, nhưng rồi lại khẽ rút tay khỏi vòng tay cô.

"Vậy là tốt rồi. Đệ chỉ sợ sư tỷ bị thương thôi."

Tử Kỳ hơi lùi lại một chút, nhưng vẫn giữ một khoảng cách gần gũi, đôi mắt nhìn nàng với vẻ dịu dàng.

Khung cảnh xung quanh vẫn tĩnh lặng, nhưng bầu không khí giữa họ bỗng chốc trở nên ấm áp và có phần ngượng ngùng. Những tia nắng chiều xuyên qua lá trúc, phủ lên cả hai một ánh sáng vàng nhẹ, khiến khoảnh khắc này như ngừng lại, chỉ có sự quan tâm im lặng giữa sư tỷ và đệ tử.