- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Kiếm Hiệp
- Tứ Quốc Thiên Vận
- Chương 130: Mỗi ngày đều bận rộn
Tứ Quốc Thiên Vận
Chương 130: Mỗi ngày đều bận rộn
Khung cảnh sáng sớm trong phủ phủ đầy sự tĩnh lặng, hiện tại chỉ mới gần bước sang giờ Mão, bên ngoài vẫn còn hơi tối. Linh Đan vẫn còn say ngủ trên giường, mái tóc đen tuyền phủ nhẹ trên gối. Gương mặt xinh xắn của nàng trong lúc ngủ nhìn rất khả ái.
Cô đứng trước gương, chỉnh lại y phục một cách cẩn thận. Chỉnh trang bản thân một cách tử tế liền chuẩn bị lên đường đến hoàng cung. Trước khi rời đi, cô bước đến bên giường, cúi xuống và đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Linh Đan, giọng nói dịu dàng vang lên, dù biết rằng nàng không nghe thấy.
"Ngủ ngoan nhé, Đan nhi. Ta sẽ về sớm."
Sau đó, cô liền bước ra ngoài lập tức gọi Tiểu Hồng đến, cẩn thận căn dặn.
"Nhớ không được làm phiền Nhị phu nhân. Nếu Đại phu nhân hay ai có hỏi, cứ nói nàng không khỏe, cần nghỉ ngơi thêm. Đừng để ai làm ồn."
"Nô tì đã nhớ rõ thưa cô gia."
Tiểu Hồng cúi đầu đáp lời, không quên ghi nhớ thêm lời dặn, trong lòng có chút lo lắng cho tiểu thư nhà mình.
"Còn nữa, khi nàng dậy, hãy chuẩn bị các món ăn nàng thích. Bữa sáng cũng phải thật chu đáo, nhớ chưa?"
Sau khi mọi việc đã ổn thỏa, cô rời đi. Nhưng vẫn chưa đi ngay đến hoàng cung. Dù thời gian buổi sáng luôn gấp rút, cô vẫn giữ thói quen ghé qua phòng các nàng một lúc trước khi lên đường vào cung.
Rời khỏi phòng Linh Đan, Tử Kỳ theo thói quen bước đến phòng Tình Hân. Cánh cửa khép hờ, cô đẩy nhẹ, để lộ hình ảnh nàng đang tựa lưng trên giường.
Tình Hân ngồi tựa lưng trên giường, tay nhẹ nhàng đặt lên bụng mình, gương mặt rạng rỡ đầy hạnh phúc. Mang thai gần hai tháng, nàng cảm thấy cơ thể mình có nhiều thay đổi, nhưng may mắn thay, những triệu chứng ốm nghén chỉ xuất hiện trong tháng đầu và dần biến mất.
Trong khoảng thời gian đó, nàng cũng nhận ra những điểm tương đồng với Mẫu thân mình. Mẫu thân Tình Hân từng kể lại rằng khi mang thai nàng, bà cũng chỉ nghén nhẹ, sau một tháng thì mọi dấu hiệu khó chịu biến mất. Dường như nàng đã được thừa hưởng điều này từ bà, khiến nàng cảm thấy an tâm hơn.
Bây giờ, mỗi ngày trôi qua đều là những giây phút mà nàng cảm nhận được sự kỳ diệu của sinh mệnh đang lớn lên trong cơ thể. Dù đôi khi có cảm giác mệt mỏi, nhưng ánh mắt của nàng luôn ánh lên niềm hạnh phúc.
Người bên cạnh không ngừng chăm sóc nàng chu đáo, từ việc chuẩn bị những món ăn thanh đạm nhưng đầy đủ dinh dưỡng, cho đến việc cẩn thận theo dõi từng thay đổi nhỏ trên cơ thể nàng. Sự quan tâm ấy khiến Tình Hân cảm nhận được trọn vẹn tình yêu và sự trân trọng mà người ấy dành cho nàng.
Nàng khẽ thì thầm, như nói với chính mình mà cũng như nói với đứa trẻ đang lớn dần:
"Con à, con thật ngoan. Mẫu thân không nghén nhiều như những người khác, chắc con cũng muốn Mẫu thân luôn vui vẻ, đúng không?"
Những lời nói dịu dàng ấy được gió sớm mang đi, tạo nên một bức tranh gia đình tràn đầy yêu thương và hy vọng.
Nhìn dáng vẻ dịu dàng của nàng, khiến trái tim Tử Kỳ mềm mại đến mức không thể ngăn nổi một nụ cười.
"Đêm qua nàng ngủ có ngon không? Có thấy mệt ở đâu không?"
Cô lặng lẽ bước tới, ngồi xuống mép giường, ánh mắt không giấu nổi sự lo lắng pha lẫn yêu thương. Giọng nói trầm ấm của cô cất lên, nhẹ như cơn gió thoảng qua.
Tình Hân nhìn xuống, ánh mắt dịu dàng, nụ cười trên môi tươi tắn nhìn cô.
"Thϊếp không sao, tiểu bảo bảo cũng rất ngoan, không làm thϊếp khó chịu gì cả." Nàng cười nhẹ, bàn tay khẽ vuốt ve bụng mình, nơi đang chứa đựng sinh linh bé bỏng.
Nghe lời nàng, Tử Kỳ thở phào, đôi mắt ánh lên sự nhẹ nhõm. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của nàng, giọng nói chứa đầy sự cưng chiều.
"Vậy thì tốt quá. Tiểu bảo bảo của Phụ thân không được làm Mẫu thân khó chịu nghe chưa."
Cô cúi xuống, áp tai mình lên chiếc bụng hơi nhô lên của nàng, giọng nói dịu dàng nhưng không kém phần nghiêm khắc như đang dạy dỗ.
"Nếu con quậy phá, để Mẫu thân mệt mỏi hay khó chịu, sau này ra đời phụ thân sẽ đánh vào mông con, nghe rõ chưa?"
Tình Hân bật cười khúc khích, đôi mắt tràn đầy yêu thương nhìn cô. Bàn tay nàng đặt nhẹ lên mái tóc Tử Kỳ, giọng nói pha chút trêu chọc.
"Chàng thật là, hài nhi còn chưa chào đời đã bị Phụ thân đe dọa rồi."
Tử Kỳ ngẩng đầu lên, ánh mắt ánh lên chút bướng bỉnh.
"Không phải đe dọa, mà là răn đe trước để con biết thương Mẫu thân. Nàng vì ta và hài nhi mà vất vả như vậy, con phải ngoan ngoãn một chút để bù đắp cho nàng chứ."
Cô khẽ đưa tay vào y phục của Tình Hân, nhẹ nhàng xoa xoa bụng nàng. Ánh mắt cô dịu dàng đến mức khiến Tình Hân cảm thấy mọi khó nhọc đều tan biến.
"Tiểu bảo bảo, con phải nghe lời Mẫu thân, sau này ra đời nhất định phải ngoan ngoãn, không được làm Mẫu thân buồn."
Tình Hân nhìn dáng vẻ cẩn trọng của cô, không kìm được mà bật cười. Bàn tay nàng nhẹ nhàng đan vào tay cô, dịu dàng đáp lời.
"Hài nhi, con nghe phụ thân nói không? Nếu ngoan, Mẫu thân sẽ thưởng, còn nếu hư... phụ thân sẽ xử lý con thật nghiêm."
Hai người cùng cười đùa, không khí trong phòng ấm áp đến mức khiến thời gian dường như ngừng trôi. Họ chẳng cần nhiều lời, chỉ cần có nhau, mọi khoảnh khắc đều trở nên hoàn hảo.
...
Trước khi đứng dậy chuẩn bị rời đi, cô cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi nàng, sau đó lại khẽ chạm tay lên bụng nàng, giọng nói trầm ấm.
"Con ngoan nhé, Phụ thân phải đi giải quyết công việc. Ta sẽ về sớm với Mẫu thân và con."
"Nàng nhớ phải ăn uống vào, nếu cảm thấy khó chịu lập tức nói, ta sẽ về nay."
"Thϊếp đã biết! Chàng cứ yên tâm giải quyết mọi việc trong triều." Nàng cười tươi tắn nhìn cô dịu dàng.
"Ta đi rồi sẽ về sớm, nàng nghỉ ngơi thêm một chút đi nha."
Nói rồi cô dịu nàng nhẹ nhàng nằm xuống giường, cẩn thận đắp chăn lên. Sau đó lưu luyến mà hôn lên môi nàng thật lâu.
Dù công việc triều chính bận rộn, nhưng mỗi sáng, cô vẫn dành thời gian ghé qua phòng các nàng, để trao những cái hôn tạm biệt và lời dặn dò ân cần. Đối với Tử Kỳ, đó không chỉ là một thói quen, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm và tình yêu của cô dành cho gia đình nhỏ này.
Sau khi rời khỏi phòng Tình Hân, Tử Kỳ lại ghé qua phòng Thiên Tuệ. Nàng vẫn đang ngủ say, những sợi tóc mềm mại rơi lòa xòa trên gối. Cô cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán nàng. Khẽ thì thầm.
"Tuệ nhi, ngủ thêm chút nữa nhé. Ta đi đây, sẽ mau chóng trở về."
Rời khỏi phủ, cô tiến về xe ngựa chuẩn bị vào cung thì ánh mắt chợt dừng lại khi đi ngang qua Lương Đình trong vườn. Tại đó, Khiết Yên đang múa kiếm. Ánh sáng mờ nhạt chiếu lên thanh kiếm, phản chiếu những tia sáng lấp lánh, tựa như hòa quyện vào từng động tác mềm mại nhưng dứt khoát của nàng.
“Sư tỷ dậy sớm thế!”
Tử Kỳ khẽ cất lời khi bước vào Lương Đình, ánh mắt ngỡ ngàng khi nhìn thấy Khiết Yên đã thuần thục hoàn thành cả một bài kiếm đầy tinh tế. Trời vẫn còn chưa sang giờ Mão, trong khi phần lớn các nương tử của cô thường chờ đến giờ ấy mới bắt đầu luyện kiếm hay thưởng trà sáng.
Tiếng bước chân của Tử Kỳ khiến Khiết Yên khẽ dừng lại, nàng nhanh nhẹn thu kiếm, quay người nhìn cô. Ánh mắt nàng dịu dàng, một chút sáng long lanh như phản chiếu ánh bình minh đang rọi xuống.
“Kỳ nhi ngày mới tốt lành!” Giọng nói nhẹ nhàng như gió đầu xuân, nghe quả thật rất êm ái.
“Sư tỷ dậy sớm thật. Kiếm pháp của tỷ ngày càng tinh xảo, chỉ e ta đã bị tỷ bỏ xa rồi.”
“Đệ quá lời rồi. Ta chẳng qua không quen ngủ muộn, nên muốn tranh thủ luyện thêm thôi.” Khiết Yên mỉm cười, vẻ điềm đạm.
Lời nói của nàng tự nhiên, nhưng với Tử Kỳ, nó như gợi lên một cảm giác không tên. Sư tỷ vẫn luôn như vậy, lặng lẽ làm tất cả mà chẳng cần ai hay biết, chẳng mong cầu hồi đáp.
“Sư tỷ, đừng quá vất vả. Sức khỏe cũng quan trọng lắm. Trời sáng nay se lạnh, tỷ nên khoác thêm áo khi luyện kiếm.”
Tử Kỳ bước gần lại, ánh mắt dịu xuống, giọng nói cũng trở nên mềm mỏng hơn.
“Ta nhớ rồi, tiểu đệ ngốc của ta đã trưởng thành hơn rất nhiều.”
Khiết Yên thoáng khựng lại trước sự quan tâm đột ngột ấy, ánh nhìn dịu dàng hơn một chút. Nàng cười tươi, quả thật sư đệ đã trưởng thành hơn rất nhiều, bây giờ còn cao hơn nàng cả một cái đầu.
"Đệ trưởng thành rồi bây giờ có thể bảo vệ được sư tỷ. Lần trước là tỷ bảo vệ đệ, sau này đệ sẽ tỷ suốt đời."
Cô cười tươi tắn nghĩ gì nói đó, nào biết được người đối diện nghe lời này lại nghĩ đến ý khác, nàng lặng lẽ ngại ngùng.
"Ta tin đệ sẽ làm được." Nàng mỉm cười, giọng nhỏ dần.
Tử Kỳ đứng im lặng một thoáng, như thể định nói gì đó nhưng lại thôi. Cuối cùng cô khẽ thở dài, giọng nói pha chút áy náy.
“Dạo gần đây triều chính rối ren quá, đệ vẫn chưa có cơ hội đưa sư tỷ dạo quanh Kinh Thành. Lúc tỷ vừa đến đây, ta lại dưỡng thương, sau đó lại bị cuốn vào công việc… Quả thực có chút chưa dành nhiều thời gian để bồi tỷ.”
“Đệ không cần bận lòng. Ta biết đệ có rất nhiều trọng trách phải gánh vác. Đợi khi mọi thứ lắng xuống, chúng ta sẽ cùng đi.”
Khiết Yên nhìn cô, ánh mắt không chút trách cứ, chỉ có sự bao dung và thấu hiểu. Lời nói nhẹ nhàng của nàng khiến lòng Tử Kỳ thêm phần ấm áp. Có lẽ chính sự nhẫn nại, điềm đạm và bao dung ấy của Khiết Yên đã khiến nàng trở nên không thể thay thế trong lòng cô.
Tử Kỳ khẽ nhếch môi cười, nụ cười hiếm hoi mang theo chút nhẹ nhõm. Cô nói:
"Được, hôm nay đệ sẽ cố gắng giải quyết xong công vụ sớm một chút. Sau đó sẽ cùng tỷ đi dạo quanh Kinh Thành được chứ."
"Ta sẽ chờ. Nhưng đệ phải hứa không được quá sức, hôm nay không được thì hôm khác đi. Sức khỏe của đệ cũng quan trọng không kém." Khiết Yên nhìn cô nở nụ cười nhẹ.
Câu nói ấy tuy giản đơn, nhưng lại khiến Tử Kỳ bất giác cảm thấy lòng mình vui vẻ. Sự quan tâm của Khiết Yên, dù không lời hoa mỹ, vẫn luôn tinh tế và khiến người khác cảm nhận được sự ấm áp.
"Đệ biết rồi." Tử Kỳ gật đầu, giọng nói trầm ấm vang lên rất kiên quyết.
Gió sớm nhẹ nhàng thổi qua, cuốn theo hương hoa thoang thoảng từ xa, khiến không gian trong Lương Đình thêm phần yên tĩnh. Tử Kỳ chợt liếc thấy tay áo Khiết Yên hơi mỏng manh, liền tháo chiếc áo choàng mỏng đang khoác trên vai mình, tiến đến khoát cho nàng.
"Sư tỷ khoác tạm áo này, trời còn sớm lạnh lắm."
"Đa tạ đệ." Khiết Yên thoáng bất ngờ, nhưng nhìn thấy sự chân thành trong ánh mắt Tử Kỳ, nàng cũng không từ chối.
"Đệ đã cho người chuẩn bị vài món mà tỷ thích, khi nào cảm thấy đói liền kêu họ dọn. Tỷ ốm quá rồi cần phải vỗ béo thêm mới được." Cô cười tươi nhìn nàng, ánh mắt có phần chiều chuộng.
"Được được! đều nghe đệ." Nàng cười chiều theo ý cô, dù nàng có nói cô chắc gì đã nghe đâu.
"Cũng đến lúc đệ phải đi rồi. Tỷ nhớ phải giữ ấm cơ thể, ăn uống nhiều vô một chút." Cô nhìn sắc trời thấy cũng đến lúc phải đi rồi.
"Ta đã biết, đệ đi đường cẩn thận." Khiết Yên cười tươi, vẫy tay tạm biệt cô.
"Tạm biệt sư tỷ! Đệ nhất định sẽ về sớm."
Tử Kỳ quay người rời đi, bước chân có chút chậm lại. Trong lòng, một dòng cảm xúc khó gọi tên khẽ dâng lên, nhưng cô nhanh chóng giấu đi, tiếp tục bước lên xe ngựa, chuẩn bị đối mặt với những trọng trách ở triều đình.
...
Buổi sớm, khi ánh mặt trời còn chưa xuyên qua hết màn sương mờ, Tử Kỳ đã nhanh chóng chỉnh tề để chuẩn bị thượng triều. Vẫn như mọi ngày, cô bước vào chính điện với dáng vẻ điềm tĩnh nhưng lại mang khí thế uy nghiêm không thể xem nhẹ.
Triều thần lần lượt dâng tấu, báo cáo tình hình các nơi. Tử Kỳ đứng bên dưới hàng quan văn, thỉnh thoảng khẽ nhíu mày khi nghe đến những vấn đề nghiêm trọng.
Sau khi các đại thần rời đi, chỉ còn lại Hoàng đế và Tử Kỳ trong điện.
“Kỳ nhi con nghĩ thế nào về kế sách mà Đại học sĩ vừa trình bày?”
Tử Kỳ trầm ngâm một lúc, rồi đáp.
“Nhi thần cho rằng kế sách của Đại học sĩ tuy có điểm sáng, nhưng vẫn còn thiếu thực tế khi áp dụng vào hoàn cảnh hiện tại. Nếu muốn ổn định lâu dài, cần phải phối hợp thêm với các phương án phụ trợ.”
Hoàng đế nghe xong, ánh mắt có chút suy tư nhưng lại ánh lên vẻ hài lòng. Ông gật đầu, chậm rãi nói.
“Rất tốt. Con tiếp tục phụ trách vấn đề này. Trẫm giao toàn quyền cho con.”
“Nhi thần tuân chỉ.”
Bàn bạc thêm một số việc, Tử Kỳ xin phép rời đi. Rời khỏi chính điện, cô không trở về ngay mà chuyển hướng sang cung của Hoàng hậu.
Mẫu hậu của cô Hoàng hậu Ngụy Chỉ Nhược, người đang ngồi trong hoa viên, chăm chú cắt tỉa những khóm mẫu đơn rực rỡ. Thấy Tử Kỳ bước vào, bà khẽ cười, đặt kéo xuống, dịu dàng nói.
“Tử Kỳ đến rồi à. Sớm vậy mà đã xong công việc triều chính sao?”
Tử Kỳ mỉm cười, bước đến gần.
“Nhi thần đến bồi Mẫu hậu một lát, lâu rồi chưa trò chuyện cùng người.”
Hoàng hậu nghe vậy, ánh mắt hiện lên chút dịu dàng nhưng cũng không giấu được sự lo lắng.
“Con lúc nào cũng bận rộn. Mẫu hậu chỉ mong con đừng để mình quá sức.”
“Mẫu hậu yên tâm, nhi thần biết cách chăm sóc bản thân mà.”
Hai người trò chuyện một lúc lâu, phần lớn đều là những lời dặn dò và sự quan tâm của Hoàng hậu dành cho cô. Tử Kỳ cảm nhận được sự ấm áp từ mẫu thân mình, lòng như dịu lại.
Khi trời đã lên cao, cô xin phép rời đi để tiếp tục công việc. Tử Kỳ xem xét, kiểm tra lại các bước tiến hành kế hoạch đã đề ra từ trước. Cô cẩn thận xem xét từng báo cáo, điều chỉnh một vài chi tiết để phù hợp với tình hình thực tế. Trước khi rời đi, cô dặn dò thuộc hạ.
“Đảm bảo mọi thứ được tiến hành đúng tiến độ. Bất kỳ vấn đề nào phát sinh cũng phải báo cáo ngay lập tức.”
“Vâng, điện hạ.”
Giao phó công việc cho thuộc hạ xong, Tử Kỳ rời đi thẳng hướng trở về phủ. Lúc này, ánh mặt trời buổi trưa đã ngả dần, rọi xuống mặt đất những vệt sáng ấm áp nhưng không còn quá gay gắt.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Kiếm Hiệp
- Tứ Quốc Thiên Vận
- Chương 130: Mỗi ngày đều bận rộn