Chương 126: Tất cả chỉ là hiểu lầm

Sau khi bàn xong chính sự, trời đã ngả chiều muộn. Cả Hoàng thượng, Thừa tướng, Đại tướng quân, và Tử Kỳ đều chìm trong dòng công vụ đến mức không ai để ý đến thời gian trôi qua. Bữa trưa, họ cũng chỉ dùng tạm vài món đơn giản để tiết kiệm thời gian, rồi lại tiếp tục lao vào những quyết sách cần giải quyết khẩn cấp của Vương Triều hiện tại.

Trước khi cuộc họp kéo dài, Tử Kỳ đã chu đáo căn dặn Lưu Nhã trở về báo với các nương tử của mình rằng hôm nay cô sẽ không về kịp dùng bữa cùng các nàng. Dặn dò gia nhân chuẩn bị những món các nàng yêu thích, để họ có thể thoải mái dùng bữa, không phải chờ đợi.

Sự chu toàn của Tử Kỳ dành cho các nương tử khiến các bật trưởng bối cảm thấy rất hài lòng . Dù bận rộn với chính sự, cô vẫn luôn quan tâm đến các nàng, không muốn họ phải lo lắng hay thiệt thòi. Những người bên cạnh cô đều hiểu rõ, trong lòng cô, các nàng luôn là những người quan trọng nhất, là nguồn động lực và chỗ dựa tinh thần vô giá cho cô trong những giờ phút căng thẳng nhất.

Thừa tướng và Đại tướng quân nhìn nhau, trong lòng dâng lên niềm tự hào. Hai vị thầm nghĩ quả thật nữ nhi nhà mình đã chọn đúng, Tử Kỳ không chỉ là một người có tài lãnh đạo mà còn là phu quân hết lòng quan tâm, trân trọng những người mình yêu thương.

...

Sau khi xử lý xong mọi công vụ, trời cũng đã gần sang giờ Dậu. Tử Kỳ không vội trở về Tam Kỳ phủ mà rẽ qua Thanh Hoa cung để thăm Mẫu hậu của mình. Đã lâu rồi cô chưa có dịp trò chuyện cùng người, và hôm nay là cơ hội tốt để thể hiện lòng hiếu thuận.

Khi Tử Kỳ đến, Hoàng hậu đón cô bằng một nụ cười hiền hậu, niềm vui hiện rõ trong ánh mắt. Hai mẫu tử cùng nhau ngồi trò chuyện, Tử Kỳ hỏi han sức khỏe của Mẫu hậu và kể lại tình hình triều chính. Hoàng hậu yên tâm và không giấu được niềm tự hào khi thấy Tử Kỳ trưởng thành, cẩn trọng, vừa cống hiến cho triều đình vừa không quên chăm sóc gia đình.

Tử Kỳ cũng cùng với Mẫu hậu mình dùng thiện, nhưng cô ăn một ít đồ thanh đạm, nói rằng muốn dành bụng về cùng ăn tối với các nương tử. Mẫu hậu khẽ cười, ánh mắt lấp lánh yêu thương. Người hiểu rằng Tử Kỳ luôn đặt gia đình lên hàng đầu và thấy lòng mình nhẹ nhõm khi con mình được bao quanh bởi những người yêu thương, trân trọng.

Sau khi dùng trà, trò chuyện thêm một lúc, Tử Kỳ cáo lui để chuẩn bị về Tam Kỳ phủ, trong lòng đầy hạnh phúc khi có được sự ấm áp từ Mẫu hậu và các nương tử chờ đợi nơi gia đình.

...

Về đến Tam Kỳ phủ đã là chuyện của nửa canh giờ sau. Khi vừa nghe tin Tử Kỳ trở về, các nương tử vui mừng ra đón, ánh mắt sáng lên niềm vui khó giấu.

Tình Hân nhanh nhẹn tiến đến chỉnh lại áo cho Tử Kỳ, miệng không ngừng hỏi han về công việc. Linh Đan và Thiên Tuệ mỗi người đứng hai bên, cẩn thận nhìn xem cô có mệt mỏi không. Còn Khiết Yên lặng lẽ đứng sau, nở nụ cười dịu dàng nhìn họ.

Các nàng vui vẻ kêu gia nhân dọn đồ ăn lên, bàn tiệc nhanh chóng được bày biện với những món mà Tử Kỳ yêu thích.

"Chàng đã mệt rồi, có phải không? Hôm nay chúng ta đã chuẩn bị toàn những món chàng thích, mau ngồi xuống dùng bữa đi." Tình Hân tiến tới, cầm tay Tử Kỳ nhẹ nhàng.

"Chàng không cần phải lo lắng cho chúng ta đâu, mấy ngày nay thật vất vả cho chàng." Linh Đan dịu dàng nói thêm.

"Chàng cần phải tịnh dưỡng cho vết thương mau lành, chính sách trong triều quả thật quan trọng nhưng sức khoẻ của chàng cũng không được bỏ qua." Thiên Tuệ nhìn cô mỉm cười, trong lời nói có phần đe doạ.

"Công việc triều chính không dễ dàng, nhưng cũng đừng quên giữ sức khỏe đấy. Chúng ta không muốn nhìn thấy đệ hao gầy vì áp lực đâu." Khiết Yên mỉm cười khẽ nhắc.

Tử Kỳ nhìn quanh, trái tim ấm áp khi thấy sự quan tâm chân thành của từng người. Cô nắm tay từng nàng, khẽ nói.

"Ta thật may mắn khi có các nàng ở đây, luôn bên cạnh và yêu thương. Mọi khó khăn bên ngoài, chỉ cần nghĩ đến các nàng, ta đều có thể vượt qua."

Buổi tối tràn ngập tiếng cười, các nàng cùng nhau kể lại những câu chuyện trong ngày, chọc cười lẫn nhau.

...

Sau bữa tối ấm áp và vui vẻ, Tử Kỳ trở về phòng tẩy trần sau một ngày dài bàn chuyện triều chính.

Khi cô vừa tắm xong, các nương tử đã lặng lẽ chờ ở bên ngoài. Tử Kỳ mỉm cười, bước ra và cùng họ thưởng thức trà trò chuyện. Những câu chuyện vui vẻ, đôi lời dặn dò và quan tâm, khiến cả phòng ngập tràn tiếng cười.

Thấy sắc trời cũng không còn sớm, cô kêu các nàng trở về nghỉ ngơi, bản thân chưa biết đêm nay sẽ ngủ phòng nào. Tử Kỳ đang định quay người rời đi thì cảm thấy một lực nhẹ kéo lại. Cô cúi xuống nhìn, bắt gặp đôi tay nhỏ nhắn của Linh Đan đang nắm lấy vạt áo mình.

"Nàng sau vậy?" Tử Kỳ khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng, ngồi quỳ xuống lắm lấy tay nàng nhẹ nhàng, trong lòng không giấu được sự ngạc nhiên.

Linh Đan không ngẩng đầu, đôi mắt cụp xuống như đang che giấu sự bối rối. Nhưng bàn tay nàng lại siết chặt, như thể sợ cô sẽ rời đi mất.

"Chàng..." Giọng nàng nhỏ như tiếng muỗi, nhưng đủ để Tử Kỳ nghe rõ trong không gian tĩnh lặng.

"Tối nay... đến phòng thϊếp được không? Thϊếp muốn nói chuyện."

Tử Kỳ thoáng khựng lại, đôi mắt hiện lên vẻ sửng sốt. Linh Đan chưa từng trực tiếp bày tỏ yêu cầu như vậy, và ánh mắt lúng túng xen lẫn quyết tâm của nàng khiến cô không khỏi cảm thấy có gì đó khác lạ.

"Được! Ta cùng nàng về phòng." Cô khẽ đáp, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Linh Đan có chút bất ngờ khi lời đề nghị của mình được chấp nhận nhanh đến vậy, đôi má ửng đỏ không giấu được sự xấu hổ lẫn niềm vui. Các nàng khác nhìn nhau, ánh mắt trêu chọc nhưng không ai nói gì thêm, chỉ khẽ cúi đầu rồi lặng lẽ rời đi, nhường không gian riêng cho cả hai.

Khi cả hai bước vào phòng Linh Đan, không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn leo lét tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Linh Đan mời Tử Kỳ ngồi xuống, đôi tay nàng vẫn không yên mà đan vào nhau, như đang gom góp dũng khí.

"Nàng sao lại căng thẳng." Cô ngồi gần cạnh nàng, nhẹ nhàng nói vẻ mặt rất cưng chiều.

"Thϊếp không biết bắt đầu từ đâu..." Linh Đan ngập ngừng, ánh mắt lảng tránh nhưng không thể giấu được nỗi lòng sâu kín.

"Ngoan~ không cần quá căng thẳng ta nghe nàng nói." Cô vỗ tay nàng chấn an, rất kiên nhẫn an ủi nàng.

"Thời điểm trước đây, khi chàng từng ngỏ lời thϊếp đã từ chối. Lúc ấy, thϊếp không phải cố ý làm tổn thương chàng. Nhưng quả thật, thϊếp không thể chấp nhận việc chàng lại có thêm những nữ nhân khác bên cạnh mà vẫn muốn tỏ tình với thϊếp."

"Thϊếp không hiểu chàng, cũng không hiểu chính bản thân mình. Vì vậy… thϊếp đã để chàng ra đi."

Giọng Linh Đan nhỏ dần, như thể từng lời thốt ra đều gợi lại nỗi đau trong lòng.

"Nhưng sau đó..." Nàng tiếp tục, đôi mắt u buồn nhìn vào Tử Kỳ.

"Khi thϊếp cảm nhận được sự xa cách của chàng, thấy chàng dần lạnh nhạt, trái tim thϊếp lại đau đớn hơn cả. Thϊếp nhận ra mình không muốn mất chàng, nhưng lại không biết làm sao để níu giữ."

"Rồi trước khi chàng rời đến Đông Lĩnh quốc, tên ngốc tử nhà chàng lại viết hưu thư, bảo thϊếp hãy sống thật hạnh phúc sau này…"

"Chàng có biết, khi chàng nói những lời đó thϊếp đã khóc suốt cả đêm không?" Nàng nắm chặt vạt áo, mắt bắt đầu cay cay nhưng vẫn cố kiềm nén.

Tử Kỳ khẽ nhíu mày, nhưng không chen ngang, tim cô khi nghe nàng nói cũng ẩn đau lại xen chút vui vẻ. Cô biết, đây là lúc để Linh Đan nói hết những điều nàng đã giữ trong lòng bấy lâu.

"Khi chàng rời đi, thϊếp mới dần nhận ra rằng… thϊếp đã yêu chàng từ lúc nào không hay. Nhưng thϊếp sợ, sợ mình không xứng với chàng, sợ rằng nếu nói ra sẽ bị chàng từ chối như cách thϊếp từng làm với chàng." Giọng nàng run rẩy hơn, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định.

"Rồi nhờ có Tình Hân tỷ tỷ, thϊếp mới hiểu được con người thật của chàng, hiểu được cảm xúc mà chàng dành cho mọi người, cho thϊếp, hiểu được xứ mệnh lớn lao mà chàng phải gánh vác. Tình Hân tỷ tỷ đã giúp thϊếp nhận ra rằng, chàng yêu thϊếp không phải vì bất kỳ lý do gì khác ngoài việc thϊếp chính là Linh Đan."

"Vậy mà, đến bây giờ nàng mới nói cho ta nghe." Tử Kỳ khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại thoáng chút chua xót.

"Không phải thϊếp không muốn," Linh Đan khẽ lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe.

"Nhưng khi thϊếp định bày tỏ, tên ngốc nhà chàng lại đưa hứu thư cho thϊếp, không cho thϊếp nói gì liền rời đi. Thϊếp còn nghĩ bản thân sẽ dùng hết can đảm để nói khi chàng trở về."

"Nhưng sự chờ đợi của thϊếp lại nhận được tin chàng gặp nạn nơi xứ người. Lúc ấy… tim thϊếp như vỡ vụn. Thϊếp chỉ muốn ngay lập tức đến bên chàng, muốn nói hết tất cả nỗi lòng của mình, muốn nói rằng thϊếp yêu chàng…" Nàng nấc nghẹn, nhưng cố gắng nói tiếp.

"Thϊếp không dám tưởng tượng nếu mất chàng, thϊếp sẽ thế nào. Chàng chính là người duy nhất mà thϊếp muốn gắn bó cả đời."

Linh Đan tựa vào ngực cô, nước mắt lặng lẽ rơi. Nàng đã nói rõ lòng mình, và trái tim nàng giờ đây trọn vẹn thuộc về người trước mặt.

Tử Kỳ ôm nhẹ Linh Đan trong lòng, tim giờ đây nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhớ về chuyện đó đôi mắt trầm buồn nhìn vào ánh đèn dầu nhấp nháy. Giọng cô dịu dàng nhưng mang theo chút nghẹn ngào.

"Nàng có biết, những ngày trước khi ta rời đi, nhìn thấy nàng muốn gần gũi, trò chuyện với ta nhiều hơn, lòng ta đã tràn ngập hy vọng. Ta nghĩ… có lẽ mình đã chờ được cơ hội. Có lẽ nàng cuối cùng cũng chịu mở lòng với ta." Cô khẽ cười, nhưng nụ cười ấy phảng phất sự chua xót.

"Nhưng trước hôm đó… khi ta nhìn thấy biểu hiện khác lạ của nàng không kiềm lòng được mà đi theo sau. Nhưng đến nơi, ta lại nhìn thấy nàng và Lạc Tử Dương ôm nhau, trái tim ta như bị bóp nghẹt. Ta cứ nghĩ rằng, nàng đã tìm được người mình thật sự yêu thương."

"Không… không phải như vậy! Chuyện đó chỉ là—" Linh Đan ngước lên, đôi mắt nàng hiện rõ vẻ bàng hoàng. Đến bây giờ nàng đã hiểu lí do vì sau cô lại lạnh nhạt với mình.

Tử Kỳ nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, ngăn nàng tiếp tục.

"Ta biết, giờ ta đã hiểu. Nhưng lúc đó, ta không biết gì cả. Ta chỉ thấy người ta yêu nhất trong vòng tay của người khác, vẻ mặt của nàng lại rất bình thản." Giọng Tử Kỳ trở nên khàn hơn, như thể hồi ức ấy vẫn còn làm nhói đau trái tim cô.

"Lúc ấy, ta nghĩ mình không thể giữ lấy nàng, cũng không có quyền làm vậy. Ta tự nói với bản thân rằng, nếu ta thực sự yêu nàng, ta nên để nàng rời đi, để nàng được ở bên người mà nàng chọn."

"Không phải!" Linh Đan siết chặt lấy tay Tử Kỳ, nước mắt bắt đầu lăn dài.

"Chàng hiểu lầm rồi! Thời điểm đó ta không còn bất cứ tình cảm nào với Lạc Tử Dương, ta nhận ra người ta yêu là chàng. Hôm đó hắn nói muốn ôm ta lần cuối, còn nói sau cái ôm này sẽ không làm phiền ta và chàng nữa. Hoàn toàn không phải như chàng nghĩ!"

Tử Kỳ lặng đi, nhưng trong ánh mắt cô hiện rõ nỗi nhẹ nhõm xen lẫn đau lòng.

"Giá mà ta biết điều này sớm hơn… Ngay hôm sau khi nhìn thấy cảnh ấy, ta đã viết hưu thư và đưa cho nàng, bảo nàng hãy sống hạnh phúc, để ta có thể chôn vùi tình cảm của mình."

"Nếu chàng thật sự quan tâm thϊếp, sao lại nỡ làm điều đó?" Linh Đan nức nở, bàn tay nàng run lên trong tay Tử Kỳ.

"Chàng có biết lúc nhận được hưu thư ấy, thϊếp đã đau đớn đến nhường nào không? Thϊếp không hề muốn rời xa chàng!"

Tử Kỳ kéo Linh Đan vào lòng, để nàng tựa sát vào ngực mình.

"Ta xin lỗi, Đan nhi. Ta đã sai… Ta không nên quyết định thay nàng, không nên để hiểu lầm ấy khiến cả hai chúng ta đau khổ."

Linh Đan siết chặt tay Tử Kỳ, nước mắt thấm ướt vạt áo cô.

"Thϊếp không trách chàng. Chỉ cần chàng biết rằng, từ giây phút này, thϊếp sẽ không để chàng rời xa thϊếp thêm một lần nào nữa."

Tử Kỳ cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng, như một lời thề không cần nói thành lời. Trong giây phút ấy, mọi hiểu lầm, đau khổ đều tan biến, chỉ còn lại tình yêu thuần khiết giữa hai trái tim đã tìm thấy nhau.

Tử Kỳ ngồi trầm mặc trong giây lát, ánh mắt phảng phất vẻ do dự, nhưng rồi cô khẽ nắm lấy tay Linh Đan, ánh nhìn kiên định.

"Đan nhi!" Cô lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm túc.

"Có một chuyện ta cần nói với nàng. Chuyện này… có lẽ sẽ khiến nàng thất vọng hoặc thậm chí căm ghét ta, nhưng ta không muốn giấu giếm nàng nữa."

"Chuyện gì vậy, Kỳ? Chàng cứ nói, thϊếp sẽ lắng nghe." Linh Đan nhìn cô, đôi mắt tràn đầy sự thắc mắc nhưng vẫn ấm áp.

"Thật ra, ta không phải nam nhân như mọi người vẫn nghĩ. Ta là nữ nhi." Tử Kỳ hít sâu, rồi cất giọng đều đều nhưng mang theo sự lo lắng.

Cô cúi đầu, như chờ đợi cơn giận dữ hoặc lời trách móc từ Linh Đan. Trong lòng cô, nỗi sợ mất đi người trước mặt bùng lên mãnh liệt.

Nhưng trái với những gì cô lo lắng, Linh Đan chỉ im lặng trong thoáng chốc rồi khẽ bật cười. Nàng vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve má Tử Kỳ.

"Chàng nghĩ thϊếp không biết sao?" Nàng mỉm cười dịu dàng, ánh mắt đầy yêu thương.

"Nàng... đã biết?" Tử Kỳ ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

"Phải." Linh Đan gật đầu, tay vẫn không rời khuôn mặt cô.

"Là Tình Hân tỷ tỷ đã nói cho thϊếp biết. Tỷ ấy kể với thϊếp về tất cả những gì chàng đã trải qua, những nổi khổ, những trách nhiệm nặng nề mà chàng phải gánh trên đôi vai nhỏ bé của mình. Kể cả thân phận thật sự của chàng."

"Vậy... nàng không giận ta sao? Ta đã giấu nàng, đã lừa dối tất cả mọi người..." Tử Kỳ không biết nên nói gì, cảm giác vừa bối rối vừa xúc động.

"Không." Linh Đan lắc đầu, ánh mắt nàng tràn đầy sự cảm thông.

"Thϊếp không giận, cũng không trách chàng. Thϊếp chỉ cảm thấy chàng thật đáng thương, khi phải sống trong vỏ bọc đó suốt bao nhiêu năm trời. Tình Hân tỷ tỷ đã dặn thϊếp rằng, nếu có một ngày thϊếp nhận ra tình cảm của mình, thì hãy luôn bảo vệ và trân trọng chàng. Và thϊếp sẽ làm như vậy, Kỳ."

"Nàng... thực sự không hối hận khi ở bên một người như ta sao?" Nước mắt bất giác rơi trên gương mặt Tử Kỳ. Cô kéo Linh Đan vào lòng, cảm giác như mọi gánh nặng, mọi lo âu đã tan biến.

"Chàng là Tử Kỳ mà thϊếp yêu, là người duy nhất thϊếp muốn ở bên. Chàng là nam hay nữ không quan trọng. Quan trọng là trái tim của chúng ta luôn hướng về nhau." Linh Đan vòng tay ôm lấy cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định.

Tử Kỳ không nói thêm lời nào, chỉ siết chặt nàng trong vòng tay, cảm nhận từng nhịp đập trái tim của cả hai hòa làm một. Giây phút này, cô biết mình đã tìm được người sẽ cùng cô đối mặt với mọi sóng gió, cùng cô viết nên câu chuyện của một tình yêu vượt qua mọi giới hạn.