Chương 125: Vấn đề cấp bách đã được giải quyết

Sau một tuần nằm tịnh dưỡng, nhờ sự chăm sóc tận tình của các nàng, Tử Kỳ cuối cùng đã có thể bước xuống giường, dù cơ thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Những ngày qua, bầu không khí trong phòng luôn tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp đan xen. Khiết Yên và tam vị nương tử của Tử Kỳ đã dần trở nên thân thiết, gắn kết hơn qua những câu chuyện về quá khứ, những kỷ niệm và cả những bí mật nho nhỏ về Tử Kỳ mà trước đây chưa từng được nhắc đến.

Mỗi người đều chia sẻ những câu chuyện đặc biệt của riêng mình, từ những lần Tử Kỳ vượt qua khó khăn, đến những khoảnh khắc vui vẻ ngọt ngào.

Linh Đan kể lại những lúc Tử Kỳ cố gắng bảo vệ mọi người, luôn đứng ở tuyến đầu mà chẳng bao giờ than vãn. Tình Hân nhẹ nhàng kể về những lần hai người luyện tập bên nhau, cả về khoảng thời gian ước hẹn của nàng và Tử Kỳ.

Còn Thiên Tuệ thì không tiếc lời khen ngợi sự thông minh và kiên cường của Tử Kỳ, và cả việc cô lưu manh nhìn thấy hết thân thể ngọc ngà của mình. Khiết Yên lặng lẽ lắng nghe, nhưng trong mắt nàng luôn ánh lên niềm tự hào, trên môi luôn nở nụ cười rạng rỡ.

Tử Kỳ ngồi dựa vào gối, lắng nghe những câu chuyện mà chính cô cũng không ngờ mọi người lại ghi nhớ rõ đến vậy. Cô mỉm cười, cảm nhận sâu sắc sự quan tâm, yêu thương từ từng người. Từng lời nói, từng ánh mắt đều khiến trái tim cô thêm ấm áp và tràn đầy hạnh phúc. Nhờ có các nàng, sự hồi phục của Tử Kỳ như được tiếp thêm sức mạnh, niềm tin.

...

Hơn nửa tháng tịnh dưỡng, cơ thể Tử Kỳ đã hồi phục phần lớn, chỉ còn một số vết thương vật lý vẫn cần thêm thời gian để lành hẳn. Dù vậy, điều đó không ngăn được cô đi lại khắp nơi trong phủ, tự mình kiểm tra mọi thứ để đảm bảo mọi việc vẫn ổn định sau thời gian dưỡng thương.

Khi hay tin Tử Kỳ đã khỏe lại, Hoàng thượng hết sức an lòng. Ngài lập tức triệu cô vào triều để cùng bàn bạc chính sự. Đối với Hoàng thượng, Tử Kỳ không chỉ là một Hoàng nhi đáng tin cậy mà còn là người mà ngài dành sự tín nhiệm sâu sắc.

Sáng sớm hôm ấy, Tử Kỳ khoác lên mình bộ quan phục trang trọng, tinh thần phấn chấn và đôi mắt ánh lên sự lạnh lùng thường thấy. Từ cử chỉ đến dáng vẻ, tất cả đều toát lên sự uy nghi và mạnh mẽ của bậc đế vương tương lai.

Khi bước ra cửa, Tử Kỳ nhìn thấy Tình Hân, Linh Đan, Thiên Tuệ và Khiết Yên đã đứng chờ sẵn, mỗi người một dáng vẻ, nhưng đều không giấu nổi niềm tự hào.

Tình Hân nhẹ nhàng chỉnh lại nếp áo cho Tử Kỳ, ánh mắt chăm chú như nhắn nhủ cô phải giữ gìn sức khỏe. Linh Đan không quên dặn dò, bảo cô hãy cẩn thận vì vết thương chưa hoàn toàn lành.

Thiên Tuệ nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt đầy động viên, nàng dặn dò cô phải chú ý an toàn nếu có vấn đề gì thì đừng trách nàng. Trong khi đó Khiết Yên đứng bên cạnh, trao cho Tử Kỳ ánh mắt dịu dàng, yêu thương, như muốn nhắn nhủ rằng, dù ở bất kỳ nơi đâu, họ sẽ luôn ở bên cô, là hậu phương vững chắc của cô.

Tử Kỳ nhìn các nàng, lòng ngập tràn hạnh phúc. Với sự hiện diện của họ, cô cảm thấy thêm mạnh mẽ. Cô biết rằng, dù có khó khăn ra sao, những người quan trọng nhất luôn ở bên, sẵn sàng hỗ trợ và bảo vệ cô từng bước.

Mặc dù cơ thể đã khôi phục nhưng các nàng vẫn không yên tâm, nên đã cho người chuẩn bị xe ngựa đưa cô đi.

...

Buổi thượng triều hôm nay đối với Tử Kỳ có chút lạ lẫm, khác hẳn những lần trước. Khi vừa bước vào chính điện, cô đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp nơi. Sự căng thẳng ấy không chỉ xuất phát từ các quan viên mà còn từ chính Hoàng thượng.

Sau biến cố lớn, hơn một nửa quan viên trong triều từng theo phe Đại hoàng tử và Thái sư Tề Kiên đã bị bắt và trị tội vì âm mưu tạo phản, khiến triều đình giờ đây rơi vào tình cảnh thiếu hụt nhân sự nghiêm trọng.

Các vị trí chủ chốt trong triều đều trống trải, trong khi chính sự cần có người điều hành gấp rút. Hoàng thượng đã mất nhiều đêm suy tư để tìm cách ổn định lại triều chính, nhưng trong thời gian ngắn, việc đưa ai lên nhận chức là một bài toán nan giải.

Nếu chọn người không đủ khả năng hay chưa đủ kinh nghiệm, rất dễ gây ra hỗn loạn và khiến triều đình thêm chao đảo.

Tử Kỳ đứng ở hàng đầu, lặng lẽ quan sát và lắng nghe. Cô cảm nhận rõ sự ưu tư trong ánh mắt của Phụ hoàng mình khi ngài lướt qua các quan viên còn lại.

Trong lòng, Tử Kỳ cũng lo lắng không kém. Là người thấu hiểu sâu sắc những khó khăn hiện tại của triều đình, cô biết bản thân phải có trách nhiệm góp sức, không chỉ vì nghĩa vụ mà còn vì lòng trung thành với hoàng tộc và quốc gia.

"Tình hình hiện tại của triều đình, hẳn các khanh đều hiểu rõ. Trẫm mong rằng những người còn lại sẽ cố gắng hết sức để vượt qua thời điểm khó khăn này. Trẫm sẽ không để quốc gia lâm vào cảnh hỗn loạn."

Lúc này, Hoàng thượng khẽ ho một tiếng, dừng lại rồi chậm rãi nói với toàn thể triều thần.

Nghe lời của Hoàng thượng, Tử Kỳ càng thêm quyết tâm. Cô biết rằng đây là thời điểm cô cần đứng lên, giúp đỡ ngài vượt qua thử thách, không chỉ với vai trò Tam hoàng tử mà còn như một trụ cột vững chắc bên cạnh Hoàng thượng.

“Khởi bẩm Phụ hoàng, nhi thần xin phép trình bày một số đề xuất.” Tử Kỳ ổn định tâm thế, bước ra giữa chính điện, ôm quyền kính cẩn bẩm báo.

“Kỳ nhi, con cứ nói.” Hoàng thượng từ ánh nhìn trầm ngâm chuyển sang nụ cười hoà nhã, phảng phất sự hy vọng.

“Bẩm Phụ hoàng, trong tình hình hiện tại, để nhanh chóng ổn định triều chính, nhi thần kiến nghị bổ nhiệm tạm thời các quan viên trẻ tuổi, có năng lực và không bị ảnh hưởng bởi phe phái của Đại hoàng tử và Thái sư Tề Kiên, vào những vị trí chủ chốt.”

Tử Kỳ trình bày, ánh mắt rất kiên định nhìn Hoàng thượng trên cao.

“Những người được giao chức vụ tạm quyền sẽ có cơ hội chứng minh năng lực và lòng trung thành với triều đình. Sau một thời gian, Phụ hoàng có thể cân nhắc bổ nhiệm chính thức hoặc điều chỉnh dựa trên hiệu quả công tác và thái độ trung thành của họ.”

Cô dừng lại một chút, rồi tiếp tục.

“Để củng cố nguồn nhân lực lâu dài, nhi thần đề xuất tổ chức một kỳ thi công khai, khuyến khích nhân tài từ dân gian cũng như các quan viên cấp dưới tham gia. Quá trình tuyển chọn phải công minh và chặt chẽ, nhằm tìm ra những người vừa có tài vừa trung thành, không dễ bị mua chuộc hay lôi kéo.”

Giọng cô thêm phần nghiêm nghị.

“Bất kể xuất thân cao quý hay bần hàn, mọi người đều phải tuân thủ quy tắc tuyển chọn, không được ỷ lại vào thế lực gia tộc để tiến thân.”

Tử Kỳ đứng thẳng, ánh mắt kiên định, giọng nói càng thêm dứt khoát.

“Đồng thời, nhi thần đề xuất thiết lập một cơ chế giám sát chặt chẽ để ngăn chặn những âm mưu phản nghịch có thể tái diễn. Các quan viên mới và tạm quyền cần được giám sát thường xuyên để đảm bảo không có sự cấu kết với những thế lực ngầm, bảo vệ triều đình khỏi nguy cơ nội phản.”

“Cuối cùng, để chuẩn bị cho tương lai, triều đình nên xây dựng một chương trình đào tạo nhằm phát hiện và bồi dưỡng những quan viên trẻ tiềm năng.”

Cô cúi đầu kính cẩn.

“Với đề suất trên nhi thần có một ý kiến nếu được phép, có thể thành lập một học viện hoặc các lớp huấn luyện để đào tạo những người trẻ tài năng, trang bị kiến thức và kỹ năng cần thiết trước khi họ đảm nhận những trọng trách quan trọng.”

"Bẩm nhi thần đã nói xong!"

Tử Kỳ đứng giữa chính điện, dõng dạc trình bày từng lời, ánh mắt kiên định, phong thái chững chạc khiến các quan viên đều thầm khâm phục. Nghe xong những lời của cô, Hoàng thượng trầm ngâm suy nghĩ, ánh mắt ngài dần lộ ra sự hài lòng xen lẫn niềm tự hào.

“Ý kiến của Kỳ nhi rất đáng xem xét.” Hoàng thượng gật gù, giọng ôn tồn nhưng tràn đầy sự khích lệ.

“Các khanh nghĩ thế nào?”

Trong hàng quan văn võ, nhiều người khẽ gật đầu, một vài người bước ra bẩm tấu ủng hộ. Họ đều đồng ý rằng đây là giải pháp vừa khẩn cấp lại vừa lâu dài, giúp ổn định tình hình triều chính và tránh lặp lại những biến cố đã qua.

“Khởi bẩm Hoàng thượng, đề xuất của Tam hoàng tử điện hạ không chỉ giúp triều đình bổ sung nhân sự mà còn có thể tránh được tình trạng phân bè kết phái. Thần cho rằng việc tổ chức kỳ thi công khai và lập học viện đào tạo sẽ giúp triều đình có được những quan viên tài đức song toàn.”

Thừa tướng Bạch Lân đại thần đứng đầu quan văn bước ra ôm quyền, kính cẩn nói.

Tử Kỳ vẫn nghiêm nghị đứng nghe, lòng cô dâng lên một sự an lòng khi thấy các vị quan trong triều đồng lòng. Cô biết rằng để triều chính đi vào ổn định và phát triển lâu dài, những chính sách này là cần thiết, nhưng cũng sẽ gặp không ít thách thức.

“Nếu mọi người đã đồng ý, trẫm sẽ bắt đầu xúc tiến các kế hoạch này. Tạm thời, các quan viên trẻ sẽ được bổ nhiệm theo hình thức tạm quyền, và sẽ tổ chức kỳ thi công khai để tìm kiếm nhân tài từ dân gian. Đối với việc thành lập học viện, trẫm giao cho Kỳ nhi phụ trách lên kế hoạch chi tiết.”

Hoàng thượng ngẫm nghĩ thêm một lúc rồi tuyên bố. Lý công công đứng bên cạnh người ghi chép hết thảy.

“Nhi thần tuân chỉ, nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của Phụ hoàng.”

Tử Kỳ quỳ xuống, cúi đầu nhận mệnh cung kính đáp , lòng đầy quyết tâm và trách nhiệm. Cô biết rằng con đường phía trước không dễ dàng, nhưng với niềm tin của Hoàng thượng và sự ủng hộ của các quan viên trung thành, cô sẽ không ngừng nỗ lực vì một triều chính vững mạnh, ổn định và công minh.

"Chúng thần xin tuân mệnh!"

Các quan viên trong triều đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu tuân lệnh Hoàng thượng. Cả đại điện chìm trong không khí nghiêm trang, đầy sự kính cẩn và cam kết trung thành.

Hoàng thượng nhìn khắp chính điện một lượt, ánh mắt uy nghiêm và trầm ổn, rồi lên tiếng.

“Thừa tướng Bạch Lân, Đại tướng quân Lâm Nhuận, Kỳ nhi, các khanh hãy đến Cảnh Lâm cung của trẫm, chúng ta còn nhiều việc cần bàn bạc.”

Ngay sau đó, ngài phất tay, bãi triều.

Khi Hoàng thượng rời khỏi chính điện, các quan viên lần lượt đứng lên, nét mặt vẫn còn in dấu sự nghiêm nghị và quyết tâm. Một số quan viên lớn tuổi không giấu được vẻ hài lòng, cảm thấy như một làn gió mới đang thổi qua triều đình.

Bạch Lân, Lâm Nhuận và Tử Kỳ nhanh chóng rời chính điện, tiến về Cảnh Lâm cung. Ba người vừa đi vừa suy ngẫm, mỗi người đều hiểu rõ rằng buổi bàn bạc sắp tới sẽ quyết định nhiều vấn đề trọng đại, định hướng cho tương lai triều đình trong giai đoạn đầy biến động này.

...

Trong Cảnh Lâm cung, Hoàng thượng ngồi uy nghiêm trên long ỷ, Thừa tướng và Đại tướng quân ngồi bên trái, còn Tử Kỳ ngồi bên phải, họ lắng nghe từng lời dặn dò. Bên cạnh, Lý công công đứng chắp tay, cẩn trọng ghi chép lại mọi quyết định.

Hoàng thượng nhìn Đại tướng quân Lâm Nhuận, giọng dứt khoát.

“Việc giám sát các quan viên trẻ trong thời gian nhậm chức giao cho khanh phụ trách. Trẫm cần một người kiên định và quyết đoán như khanh để đảm bảo họ không bị dao động bởi các thế lực bên ngoài.”

Đại tướng quân Lâm Nhuận cúi đầu đáp.

“Thần tuân chỉ, nhất định sẽ giám sát chặt chẽ, không để xảy ra bất kỳ sai phạm nào.”

Ánh mắt Hoàng thượng quay sang Thừa tướng Bạch Lân, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy.

“Việc tổ chức kỳ thi công khai để tuyển chọn quan lại sẽ do khanh giám sát. Trẫm và khanh sẽ cùng thảo luận nội dung đề thi, hy vọng có thể đưa ra những thử thách thực sự cho các thí sinh.”

Thừa tướng Bạch Lân kính cẩn ôm quyền.

“Thần sẽ tận lực chuẩn bị và giám sát để kỳ thi được minh bạch, công bằng.”

Hoàng thượng gật đầu hài lòng, cuối cùng quay sang Tử Kỳ.

“Việc thành lập học viện là một trong những vấn đề trọng yếu. Kỳ nhi, trẫm giao toàn quyền lên kế hoạch cho con. Trẫm tin vào tài năng và sự khôn khéo của con, hãy lập nên một học viện mà không chỉ đào tạo được nhân tài, mà còn là nền tảng vững chắc cho triều đình về sau.”

“Nhi thần xin tuân chỉ, sẽ cố gắng hoàn thành trách nhiệm, không phụ lòng kỳ vọng của Phụ hoàng.” Tử Kỳ kính cẩn cúi đầu.

Trong không gian tĩnh lặng nhưng trang nghiêm ấy, Hoàng thượng hài lòng nhìn ba người. Những người thân tín nhất của ngài đã nhận nhiệm vụ, và ngài tin rằng với sự hợp lực của họ, triều đình sẽ dần ổn định và trở nên vững mạnh hơn.

...

Hiện tại ba người họ cùng Hoàng thượng bắt đầu cuộc thảo luận cẩn trọng về việc bổ nhiệm các vị trí trống. Hoàng thượng cân nhắc từng ứng viên một, khẳng định rằng các vị trí chủ chốt không thể trao vào tay người thiếu trung thành hay năng lực.

Tử Kỳ điềm đạm lên tiếng: “Khởi bẩm Phụ hoàng, để đảm bảo tính trung thành và năng lực, nhi thần đã cho người của mình điều tra lý lịch của từng quan viên trong triều trước khi trở về hoàng cung."

"Tất thảy hồ sơ đã được chuẩn bị sẵn sàng, bao gồm cả những ghi chép chi tiết về hoạt động và quan hệ của họ trong những năm gần đây.”

Ngay khi cô vừa nói xong, bên ngoài Lưu Nguyên và Lưu Nhã bước vào, cung kính dâng lên một chồng hồ sơ dày, đặt trước mặt ngạc nhiên của Hoàng thượng, Thừa tướng Bạch Lân, Đại tướng quân Lâm Nhuận và cả Lý công công. Ánh mắt của cả ba người lập tức tập trung vào những tập hồ sơ.

Khi Lưu Nguyên và Lưu Nhã bước vào, mang theo chồng hồ sơ dày cộm, cả Hoàng thượng, Thừa tướng Bạch Lân và Đại tướng quân Lâm Nhuận đều ngạc nhiên. Họ không ngờ Tử Kỳ đã âm thầm sắp xếp và điều tra lý lịch của các quan viên từ trước khi hồi cung.

Trong khi Thừa tướng và Đại tướng quân đang ngỡ ngàng, Tử Kỳ vẫn điềm tĩnh như thể đây chỉ là một phần trong kế hoạch của cô. Sự tỉ mỉ và chu toàn ấy khiến Thừa tướng và Đại tướng quân không giấu nổi vẻ tự hào trong ánh mắt.

Với cương vị là nhạc phụ của Tử Kỳ, họ càng thêm hài lòng khi thấy hiền tế của mình không chỉ anh dũng trên chiến trường mà còn vô cùng mưu lược, cẩn trọng trong chính sự.

Thừa tướng Bạch Lân gật đầu, ánh mắt đầy khen ngợi: “Quả nhiên không hổ danh là hiền tế của ta. Sự chuẩn bị này quả thật ta không thể nghĩ đến, những thứ này sẽ giúp chúng ta xử lý tình hình một cách thấu đáo và hiệu quả hơn.”

Đại tướng quân Lâm Nhuận cũng mỉm cười hài lòng, nói thêm: “Hiền tế thật chu đáo và cẩn trọng, khiến ta rất yên tâm. Với sự hỗ trợ của Kỳ nhi, triều đình chắc chắn sẽ sớm ổn định lại.”

"Hahaha... Kỳ nhi quả thật chưa bao giờ làm Phụ hoàng thất vọng." Hoàng thượng vui vẻ cười lớn nhìn Tử Kỳ, không giấu nổi vẻ tự hào.

Ngài nhẹ gật đầu, lòng đầy tin tưởng vào hoàng nhi vừa trở về đã lập tức thể hiện được khả năng và sự tận tâm đối với triều đình. Trong mắt mọi người lúc này, Tử Kỳ đã không chỉ là một hiền tế đáng tự hào mà còn là người trụ cột quan trọng cho tương lai của triều chính.

Thừa tướng Bạch Lân lật từng trang hồ sơ, thầm đánh giá từng người và chia sẻ ý kiến về những quan viên có khả năng thăng tiến dựa trên lòng tận trung và thành tích công tác. Ông nói:

“Những người trước đây có lập trường rõ ràng, không bị lung lay bởi phe cánh của Thái sư Tề Kiên hay Đại hoàng tử, có thể cân nhắc cho giữ chức vụ cao hơn. Nhưng vẫn cần thận trọng.”

Đại tướng quân Lâm Nhuận đồng tình: “Cần thời gian để giám sát và đánh giá thêm, nhưng những người trung thành xứng đáng phải được trọng dụng, nhất là trong lúc triều đình cần một đội ngũ kiên định.”

Tử Kỳ kiên định: “Nhi thần xin đề xuất sẽ đích thân kiểm tra từng quan viên có khả năng thăng tiến. Những vị quan trung thành từ trước đến nay nên được đối xử công bằng, song tất cả đều phải qua một đợt kiểm tra nghiêm ngặt.”

Hoàng thượng nghe xong, khẽ gật đầu hài lòng. “Kỳ nhi, sự chuẩn bị chu đáo của con đã khiến trẫm rất yên tâm. Việc điều tra kỹ càng này sẽ là nền tảng cho một triều chính trong sạch và vững mạnh.”

Cả bốn người tiếp tục bàn luận, cùng nhau soát xét lại từng hồ sơ, lựa chọn cẩn trọng những người có thể tiếp quản các chức vụ trọng yếu, với kỳ vọng lớn lao vào một triều chính trong sạch và minh bạch.