Chương 124: Khung cảnh ấm áp

Khung cảnh tĩnh lặng nhưng đầy xúc cảm, khi ánh đèn dịu nhẹ làm nổi bật từng giọt nước mắt lăn trên gương mặt những người cô thương. Tử Kỳ đã trở về, nhưng mỗi hơi thở của cô giờ đây đều rất yếu ớt.

“Đừng bao giờ rời xa ta nữa Tử Kỳ. Ta không thể chịu đựng được một lần mất đệ thêm nữa…” Khiết Yên cúi xuống gần hơn, vuốt nhẹ mái tóc cô, giọng nàng vẫn nghẹn lại.

Khiết Yên đã khóc rất nhiều những lại không muốn mọi người biết, giờ đây nàng không kiềm nén trước mặt họ nữa bật khóc như hài tử trước mắt cô. Sư tỷ lạnh lùng, cao lãnh thường ngày của cô giờ đây không thể điềm tĩnh được nữa.

Tử Kỳ khẽ siết lấy tay Khiết Yên, ngón tay yếu ớt nhưng đầy cảm xúc, như muốn truyền tải hết nỗi niềm của mình. Cô nhìn các nàng ánh mắt chan chứa tình yêu và cảm kích.

“Các nàng... mãi mãi là ánh sáng của đời ta... ngoan đừng khóc...”

Lời nói của cô tựa như lời hứa, lan tỏa sự ấm áp trong căn phòng. Mỗi người đều cảm nhận rõ sự gắn kết sâu sắc với cô, không cần nhiều lời, chỉ cần sự hiện diện bên cạnh nhau là đã đủ.

Thiên Tuệ với phong thái mạnh mẽ thường ngày, giờ đây cũng không thể kìm nén được cảm xúc, ôm lấy Tử Kỳ một cách dịu dàng. Linh Đan bên cạnh lặng lẽ vuốt ve cánh tay cô, dùng sức mạnh của mình để tạo nên một vòng kết giới, bao bọc Tử Kỳ trong sự bảo vệ an lành.

Tình Hân vẫn đan chặt bàn tay mình với tay cô, nàng không muốn buông ra sợ ngay lập tức Tử Kỳ sẽ bỏ nàng lại. Gương mặt xinh đẹp lấm lem nước mắt, mếu máo nhìn cô yêu thương.

Đêm đó, không ai rời khỏi căn phòng. Họ ngồi bên nhau, nắm tay nhau, trao cho nhau sức mạnh. Và ở đó, giữa những người thương yêu nhất, Tử Kỳ nhận ra rằng dù có bao nhiêu hiểm nguy đang chờ phía trước, tình yêu của các nàng dành cho cô là bất diệt, là điểm tựa để cô vững vàng đối mặt với mọi thứ.

...

Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày còn mờ nhạt, tin tức Tử Kỳ đã tỉnh nhanh chóng được truyền vào hoàng cung.

Hoàng hậu nương nương và Trưởng công chúa ngay lập tức gác lại mọi công việc để đích thân lên đường tới Tam Kỳ phủ. Lòng các nàng tràn đầy sự nôn nóng và lo lắng, mong ngóng được nhìn thấy Tử Kỳ bằng xương bằng thịt, tận mắt xác nhận rằng cô thật sự bình an.

Hoàng thượng hiện tại còn đang trên triều và không tiện rời khỏi cung, nhưng trong lòng ngài cũng không giấu nổi niềm vui mừng. Ngài dặn dò cẩn thận Hoàng hậu và Trưởng công chúa, hy vọng Tử Kỳ có thể an tâm dưỡng bệnh, không cần phải lo lắng bất cứ điều gì.

Khi xe ngựa của Hoàng hậu và Trưởng công chúa đến nơi, người hầu trong phủ nhanh chóng ra đón tiếp, dẫn các nàng tới nơi Tử Kỳ đang nghỉ ngơi.

Khiết Yên, Tình Hân, Linh Đan, và Thiên Tuệ vẫn ở bên cạnh Tử Kỳ, không ai nỡ rời đi quá lâu dù chỉ một giây. Họ cùng nhau chăm sóc cô, bảo vệ từng giấc ngủ yên bình và hơi thở nhẹ nhàng, như muốn chắc chắn rằng Tử Kỳ sẽ không gặp phải bất kỳ điều bất trắc nào nữa.

Khi Hoàng hậu nương nương và Trưởng công chúa vừa bước vào phòng, không khí trở nên trang nghiêm và tôn kính. Các nàng đồng loạt quỳ xuống, hành lễ tham kiến Hoàng hậu và Trưởng công chúa.

“Tình Hân, Linh Đan, Thiên Tuệ tham kiến Mẫu hậu/ Đại tỷ!”

Tình Hân và Linh Đan đồng thanh lên tiếng, ánh mắt đầy tôn kính. Thiên Tuệ cũng không kém phần trang trọng, nghiêng đầu cung kính.

“Tiểu nữ Lữ Khiết Yên tham kiến Hoàng hậu nương nương, Trưởng công chúa.” Khiết Yên đứng bên cạnh, dù là sư tỷ của Tử Kỳ nhưng nàng vẫn giữ lễ nghĩa.

"Các con mau đứng dậy không cần đa lễ." Hoàng hậu hiền từ đến đỡ lấy các nàng.

"Mẫu hậu muốn gặp Kỳ nhi!"

Nói rồi Hoàng hậu được Trưởng công chúa dìu đến cạnh giường của cô. Các nàng cũng hiểu ý mà đứng nép sang một bên.

Nhìn thấy Tử Kỳ trong trạng thái yên ổn, Hoàng hậu nương nương không kìm được nước mắt, xúc động nắm lấy tay cô. Trưởng công chúa ngồi xuống bên cạnh, đôi mắt tràn ngập sự yêu thương và quan tâm sâu sắc đến hoàng đệ của mình.

Cảnh tượng đầy tình cảm ấy khiến mọi người xung quanh đều cảm thấy ấm áp và trân trọng hơn bao giờ hết. Trong không gian ấy, không cần nhiều lời, nhưng tình cảm và sự gắn bó của tất cả họ dành cho Tử Kỳ đều lan tỏa.

Cảm nhận được xung có chút khác biệt Tử Kỳ từ từ mở mắt, ánh sáng dịu nhẹ buổi sớm tràn vào căn phòng, và điều đầu tiên cô nhìn thấy là khuôn mặt hiền từ của Mẫu hậu và Đại tỷ. Một nụ cười tươi tắn lập tức nở trên môi cô, ánh mắt sáng rực niềm vui và ấm áp.

"Mẫu hậu, Đại tỷ..." Tử Kỳ khẽ gọi, giọng cô còn yếu ớt nhưng chan chứa hạnh phúc.

Hoàng hậu nương nương nhìn thấy hoàng nhi mình tỉnh lại, nụ cười tươi tắn mà bà đã mong ngóng suốt bao ngày cuối cùng cũng hiện lên.

"Con bình an là tốt rồi... đừng làm Mẫu hậu lo lắng như thế nữa."

Hoàng hậu không kìm nổi những giọt nước mắt, vội nắm chặt lấy tay Tử Kỳ, xúc động không nói thành lời.

"Đệ đó... đã khiến cả hoàng cung lo lắng. Nhưng giờ đệ tỉnh lại rồi, tất cả đều ổn."

Trưởng công chúa khẽ vỗ nhẹ lên tay Tử Kỳ, trong mắt nàng tràn ngập sự yêu thương và vui mừng.

Tử Kỳ cười dịu dàng, trong lòng trào dâng niềm xúc động. Cô nhìn Mẫu hậu và Đại tỷ với sự cảm kích sâu sắc, biết rằng sự hiện diện và tình yêu của họ là nguồn động viên lớn lao giúp cô vượt qua mọi khó khăn.

Cả gia đình ngồi bên Tử Kỳ, cùng nhau hồi tưởng và chia sẻ những biến cố vừa qua. Ai nấy đều đã biết về cái chết của Đại hoàng tử và Thái sư Tề Kiên khi họ bị Hồng Phất Luân chém lìa đầu tại chiến trường Hỏa Âm Vực. Sự ra đi của họ đã được người của Tử Kỳ đưa thi thể trở về hoàng cung, bẩm báo lại mọi chuyện và cảnh tượng bi thương ấy đã đè nặng lên tất cả.

Khi thi thể của Đại hoàng tử và Thái sư được đưa về, Tề Quý phi đã không thể chịu đựng nổi. Vừa nhìn thấy thi hài của nhi tử và phụ thân mình trong trạng thái khủng khϊếp, bà lập tức ngất xỉu tại chỗ. Khi tỉnh dậy, tâm trí bà đã không còn bình thường, ánh mắt trở nên vô hồn và điên loạn.

Dù vậy, tội phản quốc của Tề gia đã quá rõ ràng, và trên dưới Tề gia đều không thể tránh khỏi sự trừng phạt của Hoàng thượng. Kể cả những tên tham quan cấu kết cùng Tề Kiên đều đã bị hành hình hết cả.

Dù biết rõ tội lỗi của họ, Hoàng thượng vẫn không khỏi đau lòng khi phải nhìn thấy thi hài của Đại hoàng tử hoàng nhi của ngài, và Thái sư Tề Kiên vị quân thần từng sát cánh từ những ngày đầu.

Như một sự vinh danh cuối cùng cho những gì họ từng đóng góp, Hoàng thượng đã hạ lệnh tổ chức quốc tang cho Đại hoàng tử và Tề Thái sư, để tưởng nhớ một người là hoàng nhi của ngài, một người là tri kỷ thuở thiếu thời khi ngài còn là Thái tử.

Qua việc tổ chức quốc tang cho Đại hoàng tử và Thái sư Tề Kiên dù họ đã phạm tội phản quốc, Hoàng thượng không chỉ khiến bá quan văn võ trong triều đình cảm phục, mà còn làm tăng thêm niềm tin và sự kính trọng trong lòng dân chúng. Họ nhận ra rằng Hoàng thượng không chỉ là một vị vua anh minh dứt khoát với kẻ phản nghịch, mà còn là người bao dung, không quên những đóng góp cũ của thần tử, dẫu họ đã sa ngã.

Dân chúng trong thiên hạ lan truyền câu chuyện về sự rộng lượng của ngài, và niềm tin họ dành cho vị vua của mình càng sâu đậm. Họ tin rằng dưới sự cai trị của một vị quân vương anh minh và đầy lòng nhân hậu như thế, quốc gia sẽ ngày càng thịnh vượng, không chỉ nhờ sức mạnh quân sự mà còn bằng lòng trung thành của toàn thể bá tánh.

Quốc tang cho Đại hoàng tử và Thái sư Tề Kiên đã được tổ chức vào ngày thứ nhất sau khi Tử Kỳ rơi vào hôn mê. Trong thời gian đó, triều đình cùng dân chúng đã trải qua những ngày nặng nề, tiếc thương cho những mất mát nhưng cũng cảm phục quyết định của Hoàng thượng.

Đến hôm nay, mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa. Sự trừng phạt dành cho những kẻ phản nghịch trong Tề gia, và những tên tham quan đã được thi hành, và triều đình đã lấy lại sự bình ổn vốn có.

Những đám mây đen tối dường như đã tan biến, trả lại bầu trời sáng rõ cho hoàng cung và đất nước.

Vì quốc tang đang diễn ra, nên hôn lễ của Tử Kỳ và Thiên Tuệ buộc phải dời lại để tuân thủ nghi lễ. Tuy nhiên, Hoàng thượng thấu hiểu tình cảm của hai người và không muốn họ phải chờ đợi quá lâu. Với lòng thương yêu và sự cảm thông dành cho Tử Kỳ và Thiên Tuệ, ngài đã quyết định hạ lệnh rằng, ngay sau khi hết tang kỳ "đầu thất" (49 ngày), hôn lễ sẽ được tổ chức.

Theo đó, ngày đại hôn của Tử Kỳ và Thiên Tuệ được ấn định vào ngày 1 tháng 3. Thông tin này nhanh chóng được lan truyền khắp kinh thành và các vùng lân cận, khiến không ít người dân cảm thấy vui mừng và trông đợi một lễ cưới đầy ý nghĩa.

Quyết định này không chỉ thể hiện sự linh hoạt của Hoàng thượng trong việc xử lý các nghi lễ, mà còn là một cách để ngài bảo bọc hạnh phúc của hoàng nhi mình, giúp Tử Kỳ và Thiên Tuệ có thể sớm chính thức trở thành phu thê trước sự chúc phúc của hoàng gia và toàn thể dân chúng.

...

Vì Tử Kỳ vẫn còn yếu, chưa thể rời giường bệnh, Hoàng hậu và Trưởng công chúa quyết định dùng bữa ngay trong phòng để Tử Kỳ không phải di chuyển. Họ cho chuẩn bị một bàn ăn nhỏ, bày biện đơn giản nhưng tinh tế, đầy đủ những món mà Tử Kỳ yêu thích và hợp với thể trạng của cô.

"Con phải cố gắng ăn uống để nhanh khỏe lại, biết không? Mẫu hậu và mọi người đều chờ mong con trở lại."

Hoàng hậu ngồi bên cạnh giường, nhẹ nhàng cầm tay Tử Kỳ, ánh mắt bà đầy thương yêu và lo lắng.

"Đệ phải cố gắng dưỡng sức. Chỉ khi thấy đệ khỏe lại, tỷ mới có thể yên lòng."

Trưởng công chúa ngồi đối diện, dịu dàng gắp từng món nhẹ nhàng đặt vào chén cho Tử Kỳ, mỉm cười nói.

Tình Hân, Linh Đan, Thiên Tuệ và Khiết Yên cũng cùng ở đó, giúp Tử Kỳ thưởng thức bữa ăn một cách thoải mái nhất. Tình Hân khẽ chỉnh chăn cho cô, Linh Đan nhẹ nhàng rót nước, Thiên Tuệ gắp thức ăn, còn Khiết Yên không rời mắt khỏi Tử Kỳ, luôn quan tâm từng chút một.

Tử Kỳ nằm trên giường, cảm nhận từng sự quan tâm nhỏ nhặt của mọi người xung quanh, lòng nàng tràn đầy cảm kích. Ánh mắt cô chạm vào từng người từ Mẫu hậu, Đại tỷ đến các nàng đã luôn bên cạnh không rời.

“Mẫu hậu, Đại tỷ, các nàng… Đệ đã khiến mọi người lo lắng quá nhiều.” Giọng Tử Kỳ khàn khàn nhưng rất chân thành mà nói.

"Chỉ cần con bình an trở lại, tất cả đều đáng giá." Hoàng hậu siết nhẹ bàn tay Tử Kỳ, lắc đầu dịu dàng.

“Đệ chỉ cần an lòng dưỡng sức, đừng suy nghĩ nhiều. Đệ mà còn làm ta lo lắng thêm thì đừng trách.”

Trưởng công chúa đặt tay lên vai Tử Kỳ, đôi mắt ánh lên niềm yêu thương sâu sắc, nhưng giọng lại hơi đe doạ nhìn cô.

"Tất cả những gì chàng cần làm là khỏe lại, nên là ngoan ngoãn nghe lời cho thϊếp." Tình Hân bên cạnh nhẹ nhàng vỗ về cô, trên môi luôn nở nụ cười tươi tắn.

"Chàng mau chóng khỏe lại chúng ta còn chuyện chưa nói rõ đâu đó."

Linh Đan nhìn Tử Kỳ mỉm cười, quả thật giữ hai người còn nhiều chuyện chưa nói rõ ràng.

"Chàng phải mau chóng bình phục chúng ta còn cùng nói qua chuyện hôn sự." Thiên Tuệ nhìn cô tình cảm, ánh mắt nàng không che dấu được ý cười.

Khiết Yên đứng lặng lẽ, đôi mắt dịu dàng nhưng đong đầy tình cảm, nàng nhẹ nhàng vuốt mái tóc Tử Kỳ. Không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt ấy chứa đựng bao nhiêu nỗi niềm không thể tỏ bày, như chỉ cần Tử Kỳ hiểu là đủ.

“Ta hứa sẽ khỏe lại thật nhanh để không phụ lòng mọi người.”

Tử Kỳ cảm nhận sâu sắc tình cảm của mọi người, nắm chặt tay từng nàng, mắt nàng ánh lên niềm hạnh phúc.

Khung cảnh đó, đơn giản mà ấm áp, gắn kết họ lại với nhau trong một tình cảm chân thành.