Bầu không khí trong phòng nặng nề, trĩu nặng sự lo lắng và bất an. Từng người đều mang trong lòng những suy nghĩ khác nhau, nhưng chung quy lại vẫn là sự thương xót và lo lắng tột cùng dành cho Tử Kỳ.
Khiết Yên tiến đến gần giường, đứng bên cạnh Tình Hân. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng ấy, như muốn an ủi. Nhưng lòng nàng cũng rất đau đớn khi nhìn cô như vậy.
"Chúng ta phải cố gắng chờ đợi, muội nên chú ý sức khỏe cũng như chú ý đến đến tiểu bảo bảo. Tử Kỳ mạnh mẽ hơn bất kỳ ai, đệ ấy sẽ vượt qua."
Tình Hân quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe của nàng gặp ánh mắt kiên định của Khiết Yên. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi Tình Hân gật đầu. Dù lòng đầy những hoài nghi và lo lắng, nàng vẫn nắm chặt lấy niềm hy vọng mong manh.
Linh Đan đứng bên cạnh, sau khi nghe lời của Khiết Yên, nàng thở dài và nhắm mắt lại, cố gắng tập trung điều hòa nội lực trong cơ thể mình, dù cảm giác mệt mỏi đã bao trùm. Nàng biết rằng, nếu không giữ vững tinh thần, họ sẽ chẳng thể làm gì hơn được cho Tử Kỳ.
"Có lẽ... điều chúng ta cần lúc này là thời gian." Thiên Tuệ nói, giọng trầm buồn nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh thường thấy. Nàng quay đầu nhìn các sư tỷ muội của mình, ánh mắt kiên định.
"Phải! Chúng ta đã làm hết sức. Giờ chỉ còn chờ đợi... và cầu mong Tử Kỳ sẽ tìm lại chính mình." Khiết Yên gật đầu đồng tình.
Họ biết rằng, đôi khi sức mạnh và nội lực không thể chiến thắng tất cả. Có những trận chiến diễn ra trong tâm thức, sâu thẳm bên trong tâm hồn, mà người ngoài chỉ có thể đứng nhìn, chờ đợi người trong cuộc tự mình vượt qua.
"Phu quân của thϊếp~ Chàng phải cố gắng vượt qua, tiểu bảo bảo đang chờ tỉnh dậy~"
Giọng nói Tình Hân nhẹ nhàng, trong trẻo nhưng lại mang nhiều nổi buồn và niềm hy vọng. Nàng nắm lấy tay cô đặt lên bụng mình, nơi mà thành quả cả hai đã gieo trồng bây giờ đã có kết quả.
Căn phòng chìm vào im lặng lần nữa, chỉ còn ánh nắng nhạt xuyên qua cửa sổ, chiếu lên người Tử Kỳ. Một chút ánh sáng, một chút hy vọng mong manh, nhưng vẫn là hy vọng.
Sự chờ đợi tiếp diễn trong im lặng, từng khoảnh khắc trôi qua như kéo dài vô tận. Mỗi người đều chìm vào những suy tư riêng, nhưng ánh mắt không ai rời khỏi Tử Kỳ, như thể chỉ cần họ rời mắt một giây thôi, nàng ấy sẽ biến mất khỏi tầm với.
Khiết Yên lặng lẽ ngồi xuống bên giường, ánh mắt dõi theo từng hơi thở yếu ớt của Tử Kỳ. Cô luôn là tiểu sư đệ nghịch ngợm nhưng lại rất nghe lời, người mà không ai có thể thay thế trong lòng nàng.
Và giờ đây, nhìn Tử Kỳ như vậy, lòng Khiết Yên đau nhói như thể từng mạch máu bị rút cạn. Nàng cầm tay Tử Kỳ, tay cô lạnh giá, yếu ớt đến mức khiến Khiết Yên chỉ muốn dùng tất cả sức mạnh của mình mà bảo vệ.
“Sư tỷ, có cách nào để giúp chàng ấy không?” Linh Đan bước đến gần, đôi mắt chất chứa nỗi đau và lòng quyết tâm.
Khiết Yên lặng thinh, rồi khẽ lắc đầu, giọng nói mang theo chút run rẩy mà nàng cố che giấu.
“Linh Đan… đây là trận chiến của đệ ấy. Dù chúng ta có cố đến đâu, cũng không thể thay Tử Kỳ đánh bại bóng tối trong lòng đệ ấy.”
Nghe vậy, Linh Đan siết chặt đôi tay, trái tim như vỡ vụn. Nàng thấu hiểu, nhưng sự bất lực và đau lòng vẫn khiến nàng cảm thấy ngột ngạt. Cảm giác lo sợ, như một bàn tay vô hình siết chặt tim nàng.
Nàng và cô vừa mới hội ngộ chưa được bao lâu, bây giờ đây nàng lại đứng nhìn người mình yêu đang nằm trên giường kia, quả thật ông trời thật bất công với nàng mà.
“Phu quân của chúng ta rất mạnh mẽ chàng ấy sẽ sớm vượt qua.” Thiên Tuệ bước lên, vỗ nhẹ vai Linh Đan.
Trong không khí trĩu nặng, ánh sáng bên ngoài dần dịu đi khi mặt trời bắt đầu lặn. Căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo. Mỗi người trong họ đều giữ một niềm tin riêng, một sự hy vọng mong manh mà họ không dám buông bỏ.
...
~Đâu đó trong tiềm thức của Lạc Tử Kỳ ~Trong tiềm thức mịt mù của Tử Kỳ, cô như đang trôi dạt giữa một không gian vô định. Bóng tối bao phủ khắp nơi, không có lấy một điểm sáng, một phương hướng để bám víu. Cô cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng, không thể chạm tới bất kỳ thứ gì quen thuộc.
Đột nhiên, từ xa xăm, một luồng khí lạnh thoảng qua, theo sau là một tiếng gầm vang dội khắp không gian. Tử Kỳ ngước lên, đôi mắt vô định chợt lóe lên một tia kinh ngạc lẫn hiếu kỳ.
Trên bầu trời tối đen, một con Hắc Long khổng lồ xuất hiện, thân hình đen tuyền lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt, đôi mắt sáng rực như hai ngọn lửa màu hoàng kim. Điều kỳ lạ là đôi chi trước của nó mang màu hoàng rực rỡ, nổi bật trên thân thể đen như mực của nó.
Hắc Long lơ lửng trên không, nó nhìn chằm chằm xuống Tử Kỳ, đôi mắt như xuyên thấu linh hồn cô, như đang muốn nói điều gì đó mà không thành lời.
Trong tiềm thức, Tử Kỳ dần cảm nhận được sự quen thuộc kỳ lạ tỏa ra từ Hắc Long trước mặt. Một ký ức mơ hồ chợt thoáng qua tâm trí cô. Đó chính là linh hồn của Hắc Long đang bị phong ấn trước ngực, kẻ đã luôn đồng hành bên trong cô suốt thời gian qua, không ngừng hỗ trợ, bảo vệ cô trong những trận chiến sinh tử.
"Hắc Long!!" Tử Kỳ ngước lên nhìn, cảm giác như lời nói ấy thức tỉnh một điều gì sâu xa trong lòng.
Hắc Long cúi đầu nhìn cô, ánh mắt không hề tỏa ra sự dữ dằn mà lại mang chút thấu hiểu và kiên nhẫn. Nó cất tiếng, giọng nói trầm lắng và vang vọng, như từ chính lòng đất vọng lên.
"Ngươi là người được thiên mệnh chọn, Lạc Tử Kỳ. Sứ mệnh của ngươi không phải là ngẫu nhiên, mà là sự sắp đặt từ thiên mệnh."
"Tuy nhiên, để hoàn thành nó, ngươi không thể một mình đối mặt với tất cả. Ngươi cần sự hỗ trợ từ cửu vị nương tử - những người sẽ cùng ngươi trải qua sinh tử."
"Hiện tại như người đã thấy ta đã tìm được nhị vị nương tử của mình rồi." Tử Kỳ gật đầu hiểu lời nó nói, vấn đề này trước đây sư phụ đã có đề cập qua.
Hắc Long lượn vòng quanh, thân hình đồ sộ của nó như tan vào bóng tối một lúc, chỉ còn lại giọng nói vang vọng lại.
"Thất vị còn lại không phải lúc nào cũng dễ dàng tìm thấy, nhưng ngươi phải kiên nhẫn và tin tưởng. Một khi trái tim ngươi hòa nhịp với sức mạnh thiên mệnh, những người đó sẽ tự khắc đến bên ngươi."
"Sẵn tiện ta cho ngươi một thông tin, hiện tại bên cạnh ngươi đã xuất hiện thêm tam vị nữa đó. Nhanh chóng cùng các nàng giải trừ phong ấn đi."
Hắc Long cũng có một thông tin tốt cho cô, coi như là giúp đỡ nguyên thân vậy.
"Sao cơ!"
"Bên cạnh ta có thêm tam vị nữa cơ á! Sao ta lại không biết gì hết vây" Cô ngạc nhiên không kịp tiếp nhận thông tin từ Hắc Long.
"Tên ngốc như ngươi thì biết cái gì mà đòi cảm nhận." Hắc Long thảy ánh mắt xem thường nhìn Tử Kỳ.
"Ngươi thì biết cái gì mà nói." Tử Kỳ khẽ liếc nó, khó chịu nói.
Hắc Long đáp lại, đôi mắt vàng óng ánh nhìn cô.
"Cửu vị nương tử của ngươi được lựa chọn không phải ngẫu nhiên, mỗi người trong họ đều mang một phần sức mạnh và sứ mệnh. Khi hợp nhất, các ngươi sẽ trở thành bức tường bảo vệ mạnh mẽ nhất chống lại tai ương của nhân gian."
"Sức mạnh không chỉ nằm ở bản thân ngươi mà còn ở sự liên kết giữa các ngươi."
Sứ mệnh của cô không phải chỉ đơn thuần là bảo vệ nhân gian, mà còn là kết nối và cùng cửu vị nương tử vượt qua thử thách. Cô nhận ra, sức mạnh thực sự không đến từ một cá nhân, mà từ sự hợp nhất của những tâm hồn đồng điệu.
Hắc Long nhìn thấy ánh sáng mới trong mắt Tử Kỳ, khẽ gật đầu, như đã hài lòng với sự thức tỉnh trong cô.
“Nhớ lấy, Lạc Tử Kỳ!” Hắc Long dặn dò lần cuối, giọng nói mạnh mẽ mà đầy ấm áp.
“Ngươi và cửu vị nương tử không chỉ là những người gánh vác sứ mệnh, mà còn là sợi dây kết nối giữa nhân gian và thiên giới. Sự hiện diện của các ngươi không chỉ mang theo sức mạnh mà còn là hy vọng cho mọi người trong thiên hạ.”
Trong lòng trào dâng niềm tin và trách nhiệm, Tử Kỳ khẽ cúi đầu, ánh mắt sáng lên như vì sao giữa đêm đen. Cô thì thầm, như một lời hứa với Hắc Long và với chính bản thân mình:
“Ta hiểu rồi!”
Tuy vậy nhưng trong lòng cô vẫn có một nổi lo lắng vô cùng, đó chính là sự an nguy của các nàng. Dù cho bản thân mình hi sinh nhưng Tử Kỳ không muốn các nàng gặp nguy hiểm.
Hắc Long im lặng nhìn Tử Kỳ một lúc lâu, ánh mắt sắc bén dường như muốn đọc thấu ý chí của cô. Sau đó, nó khẽ cúi đầu, ánh nhìn trở nên nhu hòa hơn.
“Ta đã ở bên ngươi từ thuở sơ khai của hành trình này, và ta hiểu ngươi hơn bất kỳ ai. Ngươi yêu quý họ như chính mạng sống của mình. Điều này chính là sức mạnh lớn nhất của ngươi."
Hắc Long gật đầu, giọng trầm vang lên như tiếng đất trời vọng lại.
"Ta hứa! nếu bất kỳ cửu vị nương tử nào gặp nguy hiểm, dù có phải hi sinh đến đâu, ta cũng sẽ làm mọi cách để bảo vệ họ."
"Ngươi và họ đều là một phần trong sứ mệnh thiêng liêng này, và ta sẽ không để bất cứ ai phải rơi vào nguy hiểm một cách vô nghĩa.”
Lời thề ấy như một khế ước khắc sâu vào linh hồn Tử Kỳ. Cô cảm nhận được sự chân thành và vững chắc trong lời hứa của Hắc Long, lòng cô như trút được một phần gánh nặng.
Tử Kỳ nhẹ nhàng đặt tay lên ngực, nơi phong ấn của Hắc Long vẫn lặng lẽ tồn tại, như một minh chứng cho mối liên kết bền chặt giữa cô và người bạn đồng hành của mình.
“Cảm ơn ngươi, Hắc Long!”
“Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ họ, dù bất cứ chuyện gì xảy ra.” Nụ cười trên môi cô lại được hiện lên, bàn tay nắm chặt đưa về phía trước.
Cô muốn cùng Hắc Long đập tay, muốn thể hiện tinh thần chiến hữu của họ, cũng như lời hứa của cả hai.
Hắc Long khẽ gật đầu, đôi mắt vàng óng ánh của nó phản chiếu sự kiên định của Tử Kỳ. Nó vươn chi trước lên chạm vào tay cô, môi khẽ nhếch lên. Cuộc hành trình này, từ nay đã có thêm một lời thề thiêng liêng, một sự bảo vệ vững chắc cho tất cả.
"Khi thời điểm đến, ta sẽ trao toàn bộ sức mạnh của mình cho ngươi. Nhưng hãy nhớ, sức mạnh thực sự không phải là sự hủy diệt, mà là khả năng bảo vệ những gì quan trọng. Ngươi đã chọn con đường này, hãy luôn giữ niềm tin và bản ngã của mình."
Lời của Hắc Long như lời nhắc nhở cuối cùng. Tử Kỳ đứng lặng, lòng tràn đầy cảm xúc, ánh mắt nhìn Hắc Long không còn sự sợ hãi hay nghi ngờ. Nàng biết, từ giây phút này, cuộc hành trình của mình đã bước sang một chương mới, nơi mà sự hòa hợp giữa tâm hồn và sứ mệnh sẽ quyết định tất cả.
Hắc Long bắt đầu tan biến trong làn ánh sáng vàng rực, để lại Tử Kỳ một mình trong không gian vô tận. Cô biết rằng khi tỉnh dậy, cô sẽ phải bắt đầu cuộc hành trình mới, hoàn thành sứ mệnh mà trời đất đã trao.
Ánh sáng vàng rực bao trùm xung quanh Tử Kỳ, kéo cô vào một không gian khác.
...
~Quay về thực tại~Đột nhiên, ngón tay của Tử Kỳ khẽ động đậy. Khiết Yên lập tức chú ý, tim nàng đập mạnh.
“Kỳ nhi!” Nàng thì thầm, gần như nín thở, hy vọng điều kỳ diệu sẽ xảy ra.
Mọi người cùng dồn ánh mắt về phía Tử Kỳ, như chờ đợi một phép màu. Giữa bầu không khí lặng yên, ngón tay cô tiếp tục khẽ run, rồi đôi mắt Tử Kỳ chậm rãi mở ra, lờ mờ nhìn mọi người xung quanh. Ánh mắt cô còn mơ hồ, nhưng sự sống đã bắt đầu trở lại trong đôi mắt ấy.
Khi Tử Kỳ trở về thực tại, cảm giác đau đớn lập tức ùa đến, khiến cô khẽ rêи ɾỉ. Toàn thân như bị xé toạc, từng cơn đau nhức lan tỏa từ sâu trong xương tủy. Tác dụng phụ khi phải chống chọi với Hồng Phất Luân và tiếp xúc lâu với hắc khí của Khiết Hàn Đao đã bào mòn sức lực của cô.
Cố mở mắt, Tử Kỳ nhận ra ánh đèn dịu nhẹ trong căn phòng, và bên giường mình là Khiết Yên đang nắm chặt tay cô, nét mặt lo âu. Dù mệt mỏi, nụ cười yếu ớt vẫn xuất hiện trên môi Tử Kỳ khi thấy sư tỷ.
"Sư tỷ!" Cô cố nói, giọng khàn và yếu ớt.
"Đệ... có biết đệ đã khiến ta lo lắng thế nào không?"
Khiết Yên nhìn cô, đôi mắt ánh lên niềm vui xen lẫn đau đớn, nước mắt cũng bắt đầu lăn dài trên má. Giọng nàng nghẹn ngào, tay nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay lạnh giá của Tử Kỳ.
Tử Kỳ khẽ mỉm cười, nụ cười gượng gạo nhưng vẫn ấm áp. Cô cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh khi nhìn thấy ánh mắt quan tâm của Khiết Yên. Nhưng cơn đau không ngừng hành hạ khiến cô chỉ có thể im lặng, nắm chặt tay sư tỷ để cảm nhận sự an ủi từ sự hiện diện của người quan trọng nhất đời mình.
“Chàng trở lại rồi… chúng ta đã chờ đợi chàng rất lâu.” Tình Hân không kiềm chế nổi, nước mắt lăn dài trên má khi nàng cầm lấy tay còn lại của Tử Kỳ, siết chặt không muốn buông.
Linh Đan và Thiên Tuệ cũng nhanh chóng đến gần lên giường ngồi cạnh cô. Trên mặt các nàng cuối cùng cũng thấy được nụ cười, nước mắt của sự hạnh phúc không ngừng rơi xuống.
“Ta… đã nghe thấy… lời gọi của các nàng.” Tử Kỳ nhìn mọi người, nở một nụ cười yếu ớt nhưng ấm áp. Cô thì thầm, giọng như một làn gió thoảng.
"Ngoan... nào~... các đại mỹ nhân... của ta... rất xinh đẹp... đừng khóc... ta rất đau lòng..."
Những lời nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sức sống của Tử Kỳ khiến căn phòng như bừng sáng. Mọi người cùng nhau vỡ òa trong niềm vui và xúc động. Họ đã đợi, và niềm tin của họ đã không bị phản bội.
Các nàng cứ vì thế mà khóc nức nở, cúi xuống ôm chầm lấy cô. Tử Kỳ chỉ biết bất lực nhìn các nàng cười sủng ái, cô càng nói các nàng càng khóc đến thê lương cho mà xem.