Sau khi cả thân thể của Hồng Phất Luân tan biến trong hư không. Mọi người liền thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đã hạ được hắn.
Ai ai cũng đều nghĩ rằng cuộc chiến đã kết thúc. Nhưng không ai ngờ rằng sức mạnh hắc ám của thanh Khiết Hàn Đao vẫn còn đó, bị bao phủ bởi hắc khí đầy tà ác.
Lưỡi đao thần khí này không chỉ lây nhiễm tà ám, mà còn khiến băng tuyết quanh đó kết tinh, lan rộng với tốc độ đáng sợ hơn trước rất nhiều. Không khí trở nên lạnh đến mức nghẹt thở, những tia sáng băng giá phát ra từ thanh đao như muốn nuốt chửng tất cả.
Tử Kỳ và Khiết Yên, trong khoảnh khắc nguy hiểm, nhớ lại lời dạy của sư phụ họ về cách tịnh hóa thần khí bị hắc hóa.
Khiết Yên lấy ra Bạch sáo, Tử Kỳ lập tức hiểu ý lấy ra Hắc sáo món đồ mà sư tỷ đã tặng trước khi xuống núi. Hai người đứng đối diện nhau, tập trung tinh thần, tay nắm chắc sáo.
Họ bắt đầu thổi ra một giai điệu thanh thoát và uyển chuyển. Âm thanh từ Hắc Bạch sáo nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, vang vọng khắp không gian. Giai điệu không chỉ thấm vào lòng người, mà còn xâm nhập vào thanh Khiết Hàn Đao, đối đầu với hắc khí đang bao bọc nó.
Tiếng sáo dần biến đổi, từ dịu dàng trở nên mạnh mẽ và kiên cường, hòa quyện giữa ánh sáng và bóng tối. Những luồng khí trắng từ Bạch sáo và luồng khí đen từ Hắc sáo tạo thành một dòng chảy đối lập nhưng bổ sung cho nhau, dần dần xua tan hắc khí quanh thanh đao.
Khi tiếng sáo của Tử Kỳ và Khiết Yên vang lên, không chỉ không gian xung quanh thay đổi, mà ngay cả những người đứng gần đó cũng cảm nhận được sự biến chuyển sâu sắc trong không khí.
Linh Đan, Tình Hân và Thiên Tuệ đứng từ xa, cảm nhận luồng khí mạnh mẽ từ thần khí, nhưng cũng thấy sự hòa quyện của âm nhạc và sức mạnh tinh thần mà Tử Kỳ cùng Khiết Yên đang tỏa ra.
Khiết Hàn Đao tiếp tục rung lên dữ dội, như thể chống cự lại sự tịnh hóa, hắc khí bao quanh bỗng bùng phát thành những cơn lốc xoáy băng đen, hất tung mọi thứ xung quanh.
Tuy vậy, Tử Kỳ và Khiết Yên không dừng lại. Họ biết rằng chỉ cần lơi lỏng một chút, sức mạnh hắc ám có thể nuốt chửng họ và cả thần khí.
“Ta sẽ không để hắc khí làm gián đoạn.”
Trong khi đó, Linh Đan không đứng yên nữa. Cô lập tức tạo ra một kết giới bảo vệ họ khỏi cơn lốc băng. Kết giới của cô phát sáng, tạo ra một vòng tròn bảo vệ vững chắc, không cho bất cứ luồng khí nào lọt vào.
Tình Hân cũng không để mất thời gian, cô đưa tay lên, triệu hồi băng lực của mình để đối đầu với luồng băng hắc ám đang hoành hành. Những cột băng xanh ngọc từ sức mạnh của Tình Hân trồi lên, bao phủ quanh Khiết Hàn Đao, ngăn không cho hắc khí mở rộng phạm vi ảnh hưởng.
“Chúng ta sẽ giữ nó yên cho đến khi họ hoàn thành." Nàng hét lên với Linh Đan và Thiên Tuệ, môi khẽ run vì cái lạnh, nhưng ánh mắt không hề dao động.
Thiên Tuệ cũng không đứng yên nhìn họ. Nàng dùng Thần Phong Kiếm tạo nên những cơn cuồng phong bảo vệ bên ngoài, làm lá trấn thứ ba của lớp bảo vệ.
Khi giai điệu của chiếc sáo Hắc Bạch đạt đến cao trào, không gian như bị ép nén lại, mọi thứ chìm trong sự tĩnh lặng căng thẳng. Lưỡi của Khiết Hàn Đao rung lên dữ dội, toát ra hắc khí lạnh lẽo bao phủ khắp xung quanh. Hắc khí dường như muốn trỗi dậy lần cuối cùng, chống lại sự thanh tẩy, nhưng rồi, một tia sáng chói lóa bùng phát từ thanh đao, xé tan bầu không khí ngột ngạt.
Lúc ấy, cả không gian bỗng dưng rực rỡ với ánh sáng tinh khiết băng giá, thanh Khiết Hàn Đao không còn phát ra hắc khí nữa, mà thay vào đó là luồng băng trong vắt, tinh khôi.
Hắc khí bị xua tan, từng mảng băng đen vỡ vụn rồi tan biến trong không khí, như thể nó chưa từng tồn tại. Thanh đao ngừng rung, mọi sự hỗn loạn trước đó lập tức chìm vào yên bình. Ánh sáng băng thuần khiết lấp lánh trên thân đao, thanh thoát và uy nghiêm, không còn chút tàn dư tà ác.
Khiết Yên và Tử Kỳ dừng thổi sáo, giai điệu chấm dứt. Họ thở hổn hển, cơ thể kiệt sức sau nỗ lực kéo dài. Khiết Yên vẫn cầm chắc chiếc sáo trong tay, nhìn chằm chằm vào thanh Khiết Hàn Đao trước mặt, đôi mắt ánh lên sự nhẹ nhõm và hài lòng. Cuối cùng, cuộc thanh tẩy đã hoàn thành.
Nhưng ngay khi họ vừa kịp cảm nhận sự thành công, Tử Kỳ chao đảo. Mắt cô mờ dần, trước khi hoàn toàn mất đi tầm nhìn. Thân thể cô như bị hút cạn sức lực, đầu óc trống rỗng, và cô đổ gục xuống đất mà không thể giữ thăng bằng. Trên mặt đất lạnh lẽo, Tử Kỳ nằm bất động, gương mặt nhợt nhạt đến đáng sợ.
Linh Đan, Tình Hân, Thiên Tuệ và Khiết Yên hoảng hốt chạy thật nhanh đến chỗ cô. Mặc kệ thân thể đầy vết thương, mặc kệ cơ thể không còn sức lực. Các nàng chạy như bay thật nhanh đến chỗ cô đang nằm bất động trên đất kia.
"Kỳ!"
Linh Đan hoảng hốt gọi tên cô, giọng đầy lo lắng. Tình Hân lập tức kiểm tra tình trạng của Tử Kỳ, tay nhẹ nhàng đặt lên cổ tay cô để cảm nhận mạch.
"Thật may vết thương không nguy hiểm đến tánh mạng của chàng ấy." Tình Hân nói, giọng nàng bình tĩnh hơn một chút, nhưng trong đáy mắt vẫn hiện rõ sự lo lắng tột cùng.
"Do đệ ấy đã dùng hết sức lực cũng như sức mạnh của mình, cộng với việc mất máu nên mới ngất xỉu. Tên ngốc này lúc nào cũng liều mạng cả."
Khiết Yên ngồi bên cạnh, nhìn Tử Kỳ đang nằm bất động trong vòng tay của các nương tử. Nhìn gương mặt tái nhợt của cô lòng nàng đau nhói vô cùng. Khiết Yên giọng nói tuy trách móc nhưng lại luôn hướng ánh mắt lo lắng về sư đệ của mình.
"Nhưng cũng cần mau chóng trị thương, cũng như cầm máu trước đã." Thiên Tuệ ngồi bên cạnh sốt ruột lên tiếng.
"Đúng vậy!" Linh Đan gật đầu đồng ý, ánh mắt đau sót nhìn cô không rời.
Vừa dứt lời ba nàng cùng nhau hợp sức truyền tất cả nội lực còn lại của bản thân cho cô.
Khiết Yên nhìn ba nàng vì Tử Kỳ mà liệu lĩnh như vậy, cũng thầm mừng cho đệ ấy. Nhưng chẳng hiểu vì sao trong lòng nàng lại có chút ganh tị, có chút không cam lòng. Dù vậy, Khiết Yên vẫn dằn nén cảm xúc ấy, cố gắng không để nó làm lu mờ niềm tự hào khi nhìn thấy đệ tử của mình được yêu thương đến vậy.
Ánh mắt nàng lướt qua và dừng lại trên thanh Khiết Hàn Đao, giờ đây đã tỏa ra ánh sáng băng lạnh, thanh khiết như một viên ngọc quý. Không còn dấu hiệu của hắc ám, không còn tà khí. Thanh đao, từng là biểu tượng của sự hủy diệt, giờ đây trở thành biểu tượng của sự cứu rỗi và hòa bình.
Khi Khiết Hàn Đao trở nên thanh khiết, luồng băng giá lạnh lẽo bao phủ khắp Hoả Âm Vực bắt đầu tan chảy. Những lớp băng dày đặc, từng là biểu tượng của sự hắc ám và tà khí, từ từ tan rã, nhỏ giọt xuống mặt đất.
Không gian vốn bị đóng băng đến mức ngột ngạt dần trở nên ấm áp hơn, như thể mọi dấu vết của bóng tối đang bị quét sạch bởi luồng sáng thanh khiết tỏa ra từ thanh đao.
...
~3 ngày sau trận chiến khóc liệt với Hồng Phất Luân ~Sau trận chiến với tà khí và sự thanh tẩy Khiết Hàn Đao, cơ thể của Tử Kỳ bị ảnh hưởng nặng nề bởi cả ma khí lẫn hàn khí. Cả ba vị nương tử của cô cũng chịu ảnh hưởng, nhưng may mắn hơn, họ chỉ cần nghỉ ngơi một ngày là hồi phục.
Tuy vậy, khi cùng nhau hợp sức truyền nội lực cho Tử Kỳ, ba nàng đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, dẫn đến việc cả ba đồng loạt ngất xỉu ngay sau đó.
Lúc này, may mắn thay người của Mạc Thông Môn đã kị đến. Họ nhanh chóng đưa cả Tử Kỳ và ba nàng về Tam Kỳ phủ trong tình trạng hôn mê.
Khi trở về, Linh Đan, Tình Hân, và Thiên Tuệ đều được chăm sóc tận tình và hồi phục sức khỏe sau một ngày. Tuy nhiên, Tử Kỳ do tiếp xúc quá lâu với hàn khí từ Khiết Hàn Đao cùng ma khí từ trận chiến, nên cơ thể cô bị tổn thương nặng hơn, khiến cô vẫn chưa thể tỉnh lại.
Khiết Yên, nhờ có nội lực vững vàng và không trực tiếp chịu ảnh hưởng quá nhiều từ trận chiến, chỉ cần nghỉ ngơi vài canh giờ là hồi phục hoàn toàn. Dù vậy, lòng nàng vẫn không khỏi lo lắng khi thấy Tử Kỳ vẫn nằm bất động. Nàng cùng các vị nương tử của cô thường lui tới chăm sóc.
Mỗi khi nhìn Tử Kỳ vẫn chưa tỉnh lại, Khiết Yên không khỏi cảm thấy một sự bất lực len lỏi trong lòng. Mặc dù đã thoát khỏi hiểm nguy và mọi thứ đang dần trở về yên bình, nhưng cảnh tượng Tử Kỳ vẫn nằm đó khiến mọi người không thể an tâm hoàn toàn.
Ba vị nương tử của cô—Linh Đan, Tình Hân và Thiên Tuệ vẫn luôn ở bên cạnh, không rời nửa bước. Họ thay phiên nhau chăm sóc cho Tử Kỳ, lo lắng cho từng hơi thở, từng dấu hiệu nhỏ nhất từ cô.
Linh Đan ngồi cạnh giường, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng và thiếu ngủ. Cô nắm lấy tay Tử Kỳ, nhẹ nhàng vuốt ve, như muốn truyền chút ấm áp vào bàn tay lạnh lẽo của người mình yêu.
"Kỳ... chàng nhất định phải tỉnh lại." Nàng thì thầm, giọng run rẩy.
Tình Hân đứng cạnh đó, đôi mày cau lại vì lo lắng. Dù bình thường nàng luôn giữ được sự bình tĩnh và cứng rắn, nhưng giờ đây không thể giấu được sự căng thẳng.
"Tình trạng của chàng ấy vẫn không có tiến triển gì... Nếu cứ thế này, e rằng cần phải tìm cách khác,"
Tình Hân nói, giọng nàng có chút mệt mỏi, cơ thể có chút rung rẩy nhưng ánh mắt không rời khỏi Tử Kỳ.
Thiên Tuệ đứng gần cửa sổ, nhìn ra ngoài trời. Trời hôm nay quang đãng, nhưng trong lòng cô lại nặng trĩu.
"Chúng ta đã thử mọi cách, dùng hết nội lực để giữ vững sinh mệnh cho chàng ấy, nhưng điều quan trọng là Tử Kỳ phải tự mình vượt qua..." Nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu nổi nỗi lo.
Căn phòng chìm trong sự im lặng, chỉ có tiếng thở đều đặn nhưng yếu ớt của Tử Kỳ vang lên, làm tim mọi người thêm thắt lại. Mỗi phút trôi qua như kéo dài vô tận, và không ai biết chắc khi nào cô sẽ tỉnh lại.