Chương 118: Một chút ánh sáng dần đến!

Ad trở lại rồi đây 🤗.



Do cỡ này có hơi bị rối về cốt truyện, cộng với việc bệnh lười của ad tái phát. Nên mong cả nhà mình thông cảm nhoa 😚👉👈.



Tặng mọi người chap này nha.



Thật ra cũng hong muốn set vip truyện đâu, set nhiều quá thì mọi người lại tốn xiền nhiều. Nhưng hong set vip thì ad hong được gì khi viết truyện. Tại lúc đầu ad muốn kiếm xiền để xài cơ, tưởng viết sẽ có chút ít ai nhè hong có gì luôn.



Nên là mọi người đừng giận ad khi set vip nhá. Ad chỉ set vip những chap đánh nhau như hiện tại, hoặc là các chap h+ thôi. Không dám đặt mức vàng cao luôn ấy.



Thành thật cảm ơn mọi người rất rất nhiều vì đã luôn ủng hộ truyện của mình. Thấy mọi người hóng truyện, bình luận, còn đề cử nữa mình vui lắm á. Cảm ơn mọi người.



Bây giờ vào truyện thôi không xàm nữa. Mọi người đọc truyện vui vẻ.

#################################





~Tiếp tục trận chiến giữ Tình Hân và Linh Đan đấu với Hồng Khân~


Hồng Khân cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian.

"Các ngươi chỉ có vậy thôi sao! Ta đã nói rồi, các ngươi không phải là đối thủ của ta."

Nói rồi, hắn giơ tay lên, một quả cầu lửa khổng lồ bên ngoài được bao bọc bởi ma khí, được hình thành trên lòng bàn tay. Quả cầu lửa ngày càng lớn, ánh sáng chói lòa khiến Linh Đan và Tình Hân không thể mở mắt.

"Chào tạm biệt!"

Hồng Khân nhếch môi, ném quả cầu lửa về phía hai nàng.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Linh Đan và Tình Hân nắm chặt tay nhau. Tình Hân dùng hết sức lực còn lại, triệu hồi một bức tường băng dày để chắn trước mặt. Tuy nhiên, quả cầu lửa quá mạnh, bức tường băng vỡ vụn.

Linh Đan lập tức đẩy Tình Hân sang một bên, bản thân dường như hứng trọn quả cầu lửa. Nàng không muốn tỷ tỷ bị thương, hơn nữa trong bụng tỷ ấy còn có tiểu bảo bảo, không thể gặp chuyện nguy hiểm được.

Linh Đan nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cơn đau. Nhưng lạ thay, thay vì cảm giác bỏng rát, nàng lại cảm thấy một luồng khí mát lạnh bao trùm lấy cơ thể. Linh Đan mở mắt ra, kinh ngạc nhìn thấy một viên ngọc nhỏ bé, trong suốt như pha lê, đang lơ lửng trước mặt nàng, tỏa ra một ánh sáng trắng kỳ ảo.

Ánh sáng ấy bao bọc lấy nàng như một lớp khiên bảo hộ, cản lại sức nóng khủng khϊếp của quả cầu lửa. Cảm giác như cả cơ thể nàng đang được ngâm mình trong một dòng suối mát lạnh, những vết thương đau nhức dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác thư thái đến lạ thường.

Thứ trước mắt nàng chính xác là Ngọc Minh Châu. Làm sao nàng lại có nó được chứ?.

"Đây chẳng phải là viên ngọc Kỳ đã đưa cho mình sao!? Thật thần kì!!"

Nàng nhìn kỹ hơn về viên ngọc trước mắt, thì phát hiện nó chính là viên ngọc mà khi nãy Tử Kỳ đã lén đưa cho nàng và tỷ tỷ mỗi người một viên.

...

~Trở lại lúc tất cả bọn họ chưa chính thức giao đấu~

Sau khi đẩy lùi được chiêu thức của Khiết Hàn Đao, Tử Kỳ liền đứng chắn trước các nàng.

Lợi dụng cơ hội bọn chúng đang nói chuyện, cô nhanh chóng nhét vào trong áo hai nàng mỗi người một viên Ngọc Minh Châu.

"Gì vậy!?"

Linh Đan và Tình Hân đều bắt ngờ, rồi lại đỏ mặt vì hành động vừa rồi của cô. Tuy cô ra tay rất dứt khoát, nhanh gọn lẹ không ai để ý, nhưng đang ở bên ngoài là có rất nhiều người làm hai nàng ngại không thôi.

"Nó sẽ thay ta bảo vệ hai nàng trong tình huống xấu nhất khi ta không ở cạnh."

"Hai nàng nhất định phải giữ nó bên người biết không"

Cô dùng giọng đều nghiêm túc căn dặn hai nàng.

"Thϊếp đã biết"

Hai nàng gật đầu đồng thanh trả lời, trong lòng dăn lên cảm giác hạnh phúc không thôi.

...

~Quay về hiện tại~

Linh Đan chưa kịp lấy lại bình tĩnh, quả cầu lửa trước mặt đã tan biến vào hư không, để lại một không gian tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Nàng vẫn còn nhìn chăm chăm vào viên Ngọc Minh Châu, ánh sáng từ nó dần mờ nhạt, rồi từ từ rơi xuống lòng bàn tay nàng. Nàng nắm chặt viên ngọc trong tay, cảm giác ấm áp truyền qua từng ngón tay, như một lời nhắc nhở từ Tử Kỳ.

Trong giây lát, ánh mắt Linh Đan trở nên sắc bén. Nàng ngước nhìn về phía trước, nơi Hồng Khân đang đứng. Hắn dường như cũng bị bất ngờ bởi những gì vừa xảy ra, đôi mắt lạnh lùng thoáng qua sự dao động. Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, mỉm cười nham hiểm.

“Ngọc Minh Châu? Thú vị đấy, nhưng ta muốn xem thử nó bảo vệ các ngươi được bao lâu.”

Hắn vừa dứt lời, xung quanh đột nhiên vang lên những tiếng rít chói tai. Hàng loạt mũi thương lửa từ phía sau phóng tới, nhắm thẳng vào Linh Đan và Tình Hân.

Khi những mũi thương lửa lao tới với tốc độ kinh hoàng, Linh Đan và Tình Hân chỉ có vài giây để phản ứng. Không ai cần nói lời nào, cả hai tự động hiểu rằng họ phải phối hợp với nhau để bảo vệ lẫn nhau và đánh bại Hồng Khân.

Linh Đan nhanh chóng lao về phía trước, sử dụng Ngọc Sương Kiếm của mình để đỡ những mũi thương lửa đang lao tới. Ánh sáng của viên Ngọc Minh Châu trong tay nàng phát sáng mạnh mẽ, tạo nên một lớp màn bảo vệ mỏng nhưng đủ mạnh để giảm bớt sức mạnh của những mũi thương. Tuy nhiên, sức ép từ các đòn tấn công vẫn làm nàng chao đảo.

Trong khi đó, Tình Hân lùi lại phía sau, tập trung toàn bộ năng lượng của mình vào việc thi triển chiêu thức. Nàng niệm chú, đôi tay kết ấn, và từ mặt đất, những khối băng mọc lên như một bức tường, chắn trước mặt hai nàng, hấp thụ phần lớn những mũi thương lửa.

Nhưng Hồng Khân không hề buông tha, hắn gầm lên, tăng cường sức mạnh của mình, khiến những mũi thương lửa còn lại trở nên hung hãn hơn.

Linh Đan nghiến răng, cảm nhận sự nóng rực từ những mũi thương lửa cắt qua không khí gần nàng. Nhưng nàng không cho phép mình lùi bước. Nàng cảm thấy trong mình tràn đầy sức mạnh từ viên Ngọc Minh Châu, và biết rằng đây là lúc cả hai phải đối mặt với Hồng Khân bằng toàn bộ năng lực.

“Chúng ta không thể để hắn chiếm thế thượng phong được!”

Linh Đan quay sang Tình Hân, bảo kiếm trong tay nàng bắt đầu phát sáng, sẵn sàng tung đòn phản công. Tình Hân lui về sau yểm trợ cho Linh Đan xong lên.

Tình Hân cũng không chịu thua, nàng ngừng kết ấn và tập trung năng lượng vào viên ngọc của mình. Ánh sáng từ Ngọc Minh Châu trong tay nàng hòa quyện với năng lượng của Linh Đan, tạo nên một luồng sáng rực rỡ, mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì họ từng thấy trước đây.

Ánh sáng ấy không chỉ bảo vệ họ khỏi những mũi thương lửa mà còn phản hồi lại, bắn về phía Hồng Khân. Hồng Khân kinh ngạc khi nhận ra đòn tấn công của mình bị đẩy lùi. hắn tức giận, tung thêm những đòn tấn công mạnh mẽ hơn, nhưng càng làm vậy, hắn càng bị phản công mạnh hơn.

Linh Đan, với bảo kiếm phát sáng, lao thẳng về phía Hồng Khân, trong khi Tình Hân yểm trợ bằng những luồng năng lượng từ viên ngọc, làm suy yếu sức mạnh của hắn. Hồng Khân, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng bắt đầu cảm thấy áp lực từ sự phối hợp hoàn hảo giữa hai nàng.

Khi Linh Đan đến gần, nàng tung đòn chém mạnh mẽ vào Hồng Khân. Hắn vung thương lên đỡ, nhưng đòn tấn công của nàng quá mạnh, khiến hắn phải lùi lại.

Ngay lúc đó, Tình Hân đã sẵn sàng, tung ra một luồng năng lượng từ viên ngọc, khóa chặt đôi chân của Hồng Khân xuống đất bằng những khối băng, không để hắn kịp di chuyển.

Nhận thấy mình đang dần bị đẩy vào thế bí, Hồng Khân gầm lên trong cơn giận dữ. Ánh mắt hắn đỏ rực, đầy sát khí.

“Các ngươi nghĩ chỉ với sức mạnh tầm thường đó mà có thể đánh bại ta sao?”

Hắn nói với giọng đầy căm phẫn. Bất ngờ, một luồng khí đen dày đặc hơn gấp 5 6 lần vừa nãy, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể Hồng Khân, bao phủ xung quanh hắn.

Linh Đan và Tình Hân ngay lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm từ luồng khí này. Cả hai đứng lùi lại, mắt không rời khỏi Hồng Khân.

Hồng Khân cười lớn, hắn giơ tay lên, luồng khí đen tối xung quanh hắn trở nên đậm đặc hơn, như đang ăn mòn không gian.

"Chơi bao nhiêu đó là đủ rồi."

Không gian xung quanh trở nên ngột ngạt, bóng tối lan rộng, dường như hút cạn năng lượng và ánh sáng. Những mũi thương lửa từ trước, giờ được thay thế bằng hàng loạt cơn lốc xoáy ma quái, cuốn theo cả bụi đất và những viên đá lớn, tất cả lao về phía Linh Đan và Tình Hân với tốc độ kinh hoàng.

"Tỷ tỷ, chúng ta phải giữ vững tinh thần, không được để hắn lấn át!"

Linh Đan nắm chặt bảo kiếm của mình, cảm nhận rõ ràng sức mạnh đen tối đang tiến gần.

Tình Hân gật đầu đồng ý, nàng biết rằng nếu không có sự phối hợp hoàn hảo giữa hai người, họ sẽ khó lòng chống đỡ được luồng ma công này.

Tình Hân nhắm mắt, tập trung tinh thần vào viên Ngọc Minh Châu, niệm những câu chú bảo vệ mà nàng đã học từ lâu. Từ viên ngọc, ánh sáng màu bạc phát ra, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đối chọi với bóng tối xung quanh.

Linh Đan đứng bên cạnh, cảm nhận được luồng sức mạnh từ Tình Hân truyền sang mình qua ánh sáng của Ngọc Minh Châu. Nàng biết rằng họ phải tận dụng sức mạnh này để đối đầu với ma công của Hồng Khân.

Thanh kiếm trong tay nàng bắt đầu phát sáng, ánh sáng xanh rực rỡ của nó tỏa ra, hòa quyện cùng ánh sáng bạc của viên ngọc, tạo nên một tấm lá chắn bảo vệ hai người.

Nhưng Hồng Khân không hề dễ dàng bỏ cuộc. Hắn tập trung toàn bộ sức mạnh ma quái, tạo ra một quả cầu đen khổng lồ từ lòng bàn tay, chứa đầy năng lượng hủy diệt.

“Kết thúc ở đây thôi!”

Quả cầu đen lao đi với tốc độ chóng mặt, kéo theo những âm thanh ghê rợn. Linh Đan và Tình Hân biết rằng nếu để quả cầu này trúng, mọi thứ sẽ bị xóa sổ.

Tình Hân đổ dồn toàn bộ năng lượng vào Ngọc Minh Châu, ánh sáng bạc mạnh mẽ bùng nổ. Còn Linh Đan dồn hết sức mạnh vào Ngọc Sương Kiếm của mình, tạo nên một đòn tấn công cuối cùng.

“Không có gì có thể đánh bại được ánh sáng của chúng ta!”

Linh Đan hét lớn, bảo kiếm của nàng vung lên, chém thẳng vào quả cầu đen.

Ánh sáng rực rỡ từ kiếm và Ngọc Minh Châu va chạm với bóng tối ma quái của quả cầu. Một tiếng nổ lớn vang lên, chấn động cả không gian. Bóng tối và ánh sáng đan xen, giằng co quyết liệt.

Linh Đan cảm thấy sức mạnh của mình đang bị tiêu hao nhanh chóng, nhưng nàng không thể bỏ cuộc, không thể để Hồng Khân chiến thắng.

Cuối cùng, ánh sáng xanh và bạc từ hai nàng dần lấn át bóng tối, quả cầu đen của Hồng Khân bắt đầu tan rã, bị xé toạc bởi năng lượng của Ngọc Minh Châu và thanh kiếm.

Một tiếng nổ vang dội phá tan không gian, bóng tối tan biến, và Hồng Khân bị thổi bay về phía sau, hắn ngã quỵ, cơ thể hắn bị tổn thương nặng nề bởi chính ma công của mình.

Linh Đan và Tình Hân thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, nhưng trong lòng tràn ngập niềm vui. Họ đã đánh bại Hồng Khân bằng chính sức mạnh của mình, không cần sự giúp đỡ của ai khác. Trận chiến này đã chứng minh rằng, khi họ cùng nhau, không gì có thể đánh bại được.

Linh Đan và Tình Hân nhìn nhau, đôi mắt cả hai sáng lên niềm hạnh phúc và tự hào. Họ đã vượt qua mọi khó khăn, đã đối mặt với một kẻ địch mạnh mẽ và nguy hiểm nhất, và cuối cùng đã chiến thắng bằng chính lòng dũng cảm và sức mạnh từ sự đoàn kết của mình.

Hồng Khân nằm bất động trên mặt đất, luồng khí đen tối quanh hắn đã hoàn toàn tan biến, để lộ ra một con người kiệt quệ và đầy thù hận. Nhưng dù vậy, ánh mắt hắn vẫn ánh lên sự độc ác. Hắn không cam tâm khi bị hai nàng đánh bại.

“Các ngươi… nghĩ rằng chiến thắng này là mãi mãi sao?”

“Ma công của ta sẽ không bao giờ biến mất… nó sẽ mãi mãi tồn tại… trong mỗi một người các ngươi…”

Hắn lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn đầy sự nguy hiểm.

“Sự độc ác của ngươi không có chỗ đứng trong thế giới này nữa."

Linh Đan bước đến, ánh mắt nàng lạnh lùng nhưng kiên quyết.

"Ngươi đã bị đánh bại, và sức mạnh hắc ám của ngươi sẽ không bao giờ chạm được vào chúng ta.”

Tình Hân cũng tiến lại gần, nàng đặt tay lên Ngọc Minh Châu, viên ngọc lập tức tỏa ra ánh sáng thuần khiết, xua tan những tàn dư ma công còn sót lại trong không khí.

“Ánh sáng của tình yêu và sự đoàn kết sẽ luôn chiến thắng bóng tối và sự thù hận.”

Hồng Khân rêи ɾỉ, nhưng không thể phản kháng. Ma công của hắn đã bị phá hủy hoàn toàn, và giờ hắn chỉ còn là một kẻ bại trận, không còn gì ngoài sự trống rỗng. Cơ thể hắn bắt đầu bị tan biến, vỡ vụn trong không khí. Đến cuối cùng hắn vẫn không biết cả hai huynh đệ mình đều chết dưới tay nữ nhân của Lạc Tử Kỳ.

“Chúng ta đã làm được,”

Linh Đan nói, giọng nàng nhẹ nhõm nhưng đầy quyết tâm.

“Phải,”

Tình Hân gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên niềm tin vững chắc.

"Vẫn còn một thử thách lớn đang đợi chung ta. Cần phải phục hồi một chút công lực rồi đến chỗ phu quân thôi tỷ tỷ!"

Linh Đan thở phào nhẹ nhõm, nhìn cảnh tượng trên bầu trời nàng biết họ vẫn chưa hoàn toàn chiến thắng.

"Ần" Tình Hân gật đầu, nhìn lên bầu trời.