Chương 1: Thiên tử trời ban

Đây là bộ tiểu thuyết đầu tay do mình tự viết, tự sáng tác rất rất mong mọi người ủng hộ. Thể loại mình viết rất ít bạn đọc nên là cảm ơn tất cả mọi người ghé thăm nhá <3.

Đây là thời đại không có thật trong lịch sử do mình tự nghĩ ra nên là mọi người đừng hoang mang.

#################################

Thiên hạ muôn phần rộng lớn, trên bàn căn chính trị đầy cam go, mỗi quốc gia đều có những tham vọng và mục tiêu riêng, tạo nên những cuộc tranh giành quyền lực đầy khốc liệt.

Những quốc gia lớn mạnh vươn mình lên ngày càng lớn mạnh. Những quốc gia nhỏ bé luôn bị chèn ép đến thê thảm.

Thời đại bây giờ có bốn quốc gia cường mạnh vươn lên dẫn, tạo nên thế cực "Tứ cường tranh bá". Trong đó lần lượt là Vương Triều, Chung Lương, Đông Lĩnh và Sa Dương mỗi quốc gia điều có thế mạnh riêng.

Vương Triều nằm phía Nam nơi có khí hậu ấm áp vì thế rất phát triển, con dân no ấm. Lạc Minh là thiên tử minh quân người đứng đầu Vương Triều và cũng là quốc gia vững mạnh nhất trong các nước, nhờ lực lượng quân sự hùng mạnh, tinh thần vì nước của bá tánh muôn nơi luôn ở mức cao.

Chung Lương quốc gia nằm ở phía Tây nơi được xem là thiên đường tơ lụa vì vải vóc, tơ lụa thượng hạng và đẹp mắt. Vương tử Mộ Dung Tích là người nắm quyền của Chung Lương, nhờ vào những chiến lược tài tình của mình mà Vương tử đã đưa Chung Lương lên đến đỉnh cao.

Đông Lĩnh quốc gia nằm ở phía Bắc nổi tiếng nhất là về độc dược, các loại thảo dược hiếm thấy khó tìm điều xuất hiện tại đây. Vì thế thu hút rất nhiều người vị thần y đến đây, họ luôn muốn tìm được các loại thảo dược hiếm có. Thiên tử nơi đây chính là Nhạc Tề Ân vị Hoàng đế chung tình với Hoàng hậu nhất từ xưa đến nay của Đông Lĩnh.

Sa Dương nằm ở phía Đông, người dân nơi đây rất hiếu chiến và hung hãn. Trái với ba quốc gia trên các Thiên tử, Vương tử điều anh minh lo dân như con, thì Hoàng đế Sa Dương là Chiếu Doanh được mọi người gọi là hôn quân vì tính hiếu thắng, hoang da^m vô độ suốt ngày chỉ lo ăn chơi, tăng thuế lên cao để có thể phục vụ thú vui của mình. Hắn luôn có tham vọng nắm quyền cả thiên hạ, vì thế luôn muốn chèn ép lấn chiếm các quốc gia khác.

...

Vương Triều năm thứ tư Thiên tử Lạc Minh lấy niên hiệu là Cảnh Lâm vị Hoàng đế anh minh thương dân như con. Mọi người đều biết người mà Hoàng đế sủng ái nhất chính là Hoàng hậu Ngụy Chỉ Nhược người ở bên ông khi còn là Thái tử. Hiện tại Hoàng hậu có một vị Trưởng công chúa 4 tuổi là Lạc Thi Ca và đang mang thai cũng sắp lâm bồn.

Hoàng đế còn 3 người phi tần nữa là Tề Quý phi, Thường phi và Thẩm phi.

Trong đó, Tề quý phi hiện tại có một Hoàng tử và một Công chúa. Đại hoàng tử Lạc Tử Dương năm nay 3 tuổi và Nhị Công chúa Lạc Thi Âm 1 tuổi. Tề Quý phi là nữ nhi có Tề Thái sư Tề Kiên. Ông ta thân là Quân thần lập quốc Thái sư đương triều, vậy mà lại kết bè kết phái cùng với các quan viên trong triều, thế lực bây giờ đang bắt đầu lớn mạnh.

Thường phi là nữ nhi của Lại bộ thượng thư Thường Duẩn. Thường phi hiện có 1 tiểu công chúa là Tam công chúa Lạc Thi Tâm 2 tuổi.

Thẩm phi là nữ nhi của Thẩm quốc công Thẩm Nhân. Nhị hoàng tử Lạc Tử Vinh là nhi tử của Thẩm phi và Hoàng đế.

~Cảnh Lâm cung~

Hoàng đế đang bận bịu xử lý tấu chương trên bàn, thì bổng nhiên thị vệ từ bên ngoài hớt hải chạy vào, bẩm báo rằng tên nô tài hậu hạ Hoàng hậu nương nương đến nói rằng Hoàng hậu lâm bồn. Vừa nghe xong Lạc Minh bỏ hết tất cả tấu chương bãi giá đến Thanh Hoa cung do Hoàng hậu nương nương trị vị. Hiện giờ Hoàng đế không cần để ý đến hình tượng là một Thiên tử uy quyền, mà chạy thật nhanh đến Thanh Hoa cung, nơi mà người ông yêu thương nhất sắp hạ sinh nhi tử của mình.

~Thanh Hoa cung~

Tất cả nô tài, nô tì khi vừa nhìn thấy Hoàng đế để quỳ xuống hành lễ.

"Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế".

"Bình thân đi, Hoàng hậu của trẫm thế nào rồi."

Lạc Minh đang rất sốt ruột muốn chạy vào trong xem như thế nào, nhưng liền bị thị nữ thân cận của Hoàng hậu cản lại.

"Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương hiện đang được thượng cung* chăm sóc bên trong."

Người nói là Linh Ly thϊếp thân thị nữ của Hoàng hậu.

* Thượng cung là danh xưng của những người phụ trách việc sinh nở cho Hoàng hậu.

"Oaaa oaa."

Linh Ly vừa nói xong bên trong truyền ra âm thanh của hài tử khóc. Làm mọi người ai cũng vui mừng, đặc biệt là Đương kim Hoàng thượng.

Lạc Minh khi nghe thấy tiếng khóc của nhi tử thì vui mừng khôn xiết, nổi lo lắng cũng bớt đi. Niềm hạnh phúc lộ rõ trên khuôn mặt của vị Thiên tử.

Đột nhiên trên trời giáng xuống từng đợt thiên lôi dữ tợn, làm cho tất cả mọi người phải khϊếp sợ. Nhưng chỉ có Hoàng đế nhìn ra được những đợt lôi kiếp dữ tợn này điều có ngụ ý. Đang lúc ngỡ ngàng thì từ đâu trên không chung, có một vị cao nhân bay tới trước mặt Hoàng đế, người đó ôm quyền mà hành lễ.

"Thần Lữ Hành Danh! tham kiến bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."

Vị cao nhân tự xưng mình Lữ Hành Danh, khiến ai có mặt cũng bất ngờ. Đây chẳng phải là vị cao nhân đắt đạo nổi tiếng trong thiên hạ là người tốt bụng, trung thực và đặt biệt ông chính là giang hồ đệ nhất Lữ Huyền chân nhân. Người đã dẹp loạn cuộc đại chiến đẫm máu năm xưa ở núi Côn Luân. Nhưng sau chuyện đó người cũng đã ẩn cư không ai biết tung tích, vậy mà giờ đây ngài ấy lại xuất hiện ở hoàng cung này.

Năm xưa, trận đại chiến giữa chính đạo và ma giáo tại núi Côn Luân, làm cho thiên hạ khi nhắc lại phải khϊếp sợ. Trận chiến giữa phái chính đạo do Lữ Huyền chân nhân dẫn dắt, bao gồm các ban phái trong thiên hạ, những vị võ lâm anh hùng. Đối đầu với ma giáo Hắc Lưu giáo do Hắc Mân dẫn dắt.

Hắc Mân hay còn được gọi Ác nhân tàn bạo. Hắn muốn thâu tóm thiên hạ về tay mình, mà đã không từ thủ đoạn nhưng khi trận chiến đẫm máu năm năm ấy xảy ra. Hắn lại bại dưới tay Lữ Huyền chân nhân, theo nguồn tin thì hắn vẫn chưa che^t.

"Thì ra là Lữ Huyền chân nhân xin thất lễ, không biết hôm nay ngài đại giá quang lâm đến đây có việc gì chăng."

Lạc Minh rất bất ngờ khi Lữ Hành Danh đến hoàng cung không biết vì chuyện gì. Sau trận chiến năm xưa không ai biết tung tích của ngài đâu cả.

"Thần có việc hệ trọng muốn nói với bệ hạ."

Nói xong ông nhìn tất cả mọi người có mặt tại đây.

Lạc Minh hiểu ý "Các ngươi mau lui xuống hết cả đi, khi nào có việc trẫm sẽ truyền vào".

"Tuân lệnh bệ hạ chúng thần xin cáo lui."

Tất cả đều cúi đầu mà lui ra, hiện tại chỉ còn có Hoàng đế và Lữ Huyền chân nhân ở đây.

"Có việc gì xin Lữ Huyền chân nhân cứ nói".

"Bẩm bệ hạ! Như người cũng vừa thấy dị tượng siêu nhiên vừa diễn ra trên trời cao kia chính là thiên mệnh được định sẵn."

Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Hoàng đế, ngài ấy lại nói.

"Cữu đạo thiên lôi vừa rồi chính là hiện thân cho việc Thiên tử sẽ được sinh ra. Cũng chính là người có thể thay đổi vận mệnh thiên hạ sau này."

"Nếu như thần tính không sai thì vị Hoàng tử do Hoàng hậu nương nương vừa hạ sinh chính là vị thiên tử trời ban ấy."

"Hoàng thượng nếu người không tin, có thể xem thử trên thân thể của điện hạ ắt hẳn sẽ có một con Hắc long uống lượng từ sau vai đến trước ngu^c".

Lữ Huyền chân nhân chầm chậm giải thích những việc vừa diễn ra. Qua đó ngài ấy cũng quan sát thái độ của Lạc Minh mới tiếp tục nói.

"Bệ hạ chớ lo lắng, khi điện hạ chưa đánh thức được sức mạnh nó sẽ là Hắc long. Nhưng khi phong ấn được phá giải nó sẽ trở lại thành Hoàng long đáng có."

Khi thấy sắc mặt Hoàng đế vừa lo lắng chuyển sang vui mừng, thì Lữ Huyền chân nhân mới giải thích tiếp.

"Vậy theo Lữ Huyền chân nhân, ngài nghĩ thế nào để nhi tử ta phá giải phong ấn đó".

"Xin hoàng thượng yên tâm, thần sẽ giúp điện hạ. Nhưng Hoàng thượng chớ ngạc nhiên về thân phận của điện hạ khi người xem qua."

"Khi điện hạ 10 tuổi thần sẽ đến đoán người đến nơi của thần để tu luyện. Còn bây giờ thần xin phép cáo từ."

Nói xong chưa đợi Hoàng đế kịp phản ứng thì Lữ Huyền chân nhân đã biến mất.

Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác Lạc Minh chưa kịp phản ứng, khi nhìn lại thì Lữ Huyền chân nhân đã biến mất. Bỏ chuyện đó sang một bên, ngài liền gấp gút bước vào trong với nương tử của mình.