Chương 48

Cậu ấy có vẻ đã bị dọa cho ngốc luôn rồi.

Nhiễm Bộ Nguyệt ngẩng đầu lên, nét mặt thanh tú hiện lên vẻ mơ hồ hiếm thấy: “Ưm, rất cảm ơn anh, nhưng… ừm, ở Mỹ, các anh đều tận tâm với bạn tình như vậy sao?”

Thư Chẩm Sơn: “………………”

Trong căn phòng tràn ngập sự lãng mạn, ai đó đã vỡ vụn từng mảnh.

Không khí trở nên vô cùng gượng gạo, suốt mười phút không ai nhúc nhích.

Nhưng sau ngày hôm đó, họ đã nói chuyện thẳng thắn với nhau một lần, chấm dứt hiểu lầm dở khóc dở cười này, và xác nhận mối quan hệ yêu đương.

Sau này Nhiễm Bộ Nguyệt cũng gửi lại quà để bù đắp, không ngoa khi nói, đây là món quà mà Thư Chẩm Sơn thích nhất trong vô số món quà anh từng nhận được.

Và cũng là món quà khiến anh đau lòng nhất hiện tại.

Thư Chẩm Sơn hai mươi chín tuổi tựa vào màn đêm trên tầng cao của tòa nhà, hồi tưởng về nhiều năm trước, tự vấn lòng mình, liệu có phải lúc trước họ không trở thành người yêu sẽ tốt hơn không.

Họ có thể lên giường mà không mang tội lỗi, thỏa mãn ham muốn của nhau mà không cần chịu trách nhiệm, họ có thể tự do phát triển mà không bị ràng buộc, cũng không vì đối phương mà bị đẩy vào hiểm cảnh, tại bước ngoặt cuộc đời có thể chia tay một cách đàng hoàng không vướng bận, thậm chí có thể cười chúc phúc đối phương tiền đồ tươi sáng, hẹn ngày gặp lại.

Chứ không phải như bây giờ, ngay cả ranh giới giữa yêu và đau cũng trở nên mơ hồ, ngay cả làm người lạ cũng rất miễn cưỡng.

Thư Chẩm Sơn nghĩ, Nhiễm Bộ Nguyệt trời sinh là một người tự do và lý tưởng, thường khiến người ta khó đoán. Cậu ấy nên dành cả đời theo đuổi sự nghiệp mình yêu thích, trở thành huyền thoại lừng lẫy trong giới, tiện thể tận hưởng những khoái lạc trần gian.

Nhiễm Bộ Nguyệt có thể có rất nhiều đối tượng hẹn hò, nhưng cậu ấy sẽ không xây dựng một E-1027 thuộc về riêng mình và một người khác.

Thư Chẩm Sơn sáu năm sau đã tự định vị bản thân một cách tỉnh táo hơn, anh không còn yêu Nhiễm Bộ Nguyệt, cũng không cần tình yêu của Nhiễm Bộ Nguyệt.

Nếu Nhiễm Bộ Nguyệt chỉ cần bạn tình, vậy thì Thư Chẩm Sơn có thể cố gắng trở thành người xuất sắc nhất.

Thư Chẩm Sơn nhẹ nhàng đặt bản hợp đồng dày cộm lên chiếc tủ đầu giường đã bị thủng một lỗ lớn, mệt mỏi nhắm mắt lại—

Hợp tác và ngủ chung, ít nhất một trong hai phải thành công chứ.

Dù sao thì bản thảo hợp đồng này, đã được soạn thảo từ ba năm trước rồi.

Và từ bảy năm trước, họ đã từng ngủ chung rồi, Thư Chẩm Sơn lẽ ra phải có ưu thế hơn.

--- Chương 15 ---

Mã lực mạnh mẽ

Trên bàn Nhiễm Bộ Nguyệt chất đầy tài liệu công nghiệp của công ty Lý Diệu. Sau khi điều tra tỉ mỉ, cậu quyết định từ chối lời mời của Lý Diệu.

Chủ yếu là vì cậu muốn làm việc trong studio của mình, có nhiều quyền tự do hơn trong việc lựa chọn dự án. Thứ hai, bản thân Lý Diệu khiến Nhiễm Bộ Nguyệt cảm thấy không thoải mái lắm. Không thể phủ nhận nhân vô thập toàn, Lý Diệu là một doanh nhân thiên tài, nhưng Nhiễm Bộ Nguyệt cảm thấy anh ta quá trơn tru, cái tôi quá mạnh, không có ranh giới, cảm giác hợp tác với anh ta có lẽ sẽ không tốt lắm.

Vì phép xã giao, Nhiễm Bộ Nguyệt gọi điện cho Lý Diệu trước, vắt óc tìm ra cách nói lịch sự nhất, khéo léo từ chối Lý Diệu.

Lý Diệu bày tỏ sự tiếc nuối, sau đó hỏi lý do Nhiễm Bộ Nguyệt từ chối, giọng điệu ôn hòa: “A Nhiễm, không cần nói những lời khách sáo đó, có thể cho tôi biết suy nghĩ thật sự của cậu không?”

Nhiễm Bộ Nguyệt chọn lý do chính để nói: “Tôi vẫn muốn mở studio riêng, nhận các dự án khác nhau để rèn luyện bản thân.”

“Hoàn toàn hiểu.” Lý Diệu chấp nhận rất nhanh, tự nhiên lùi một bước: “Vậy nếu tôi có những dự án nhỏ hơn một chút, liệu có thể mời Tổng giám đốc Nhiễm của ROAM ra tay giúp đỡ không?”

Lời này tâng bốc người ta quá đà, Nhiễm Bộ Nguyệt đành vội vàng nói, Lý Tổng nói gì vậy, hoan nghênh Lý Tổng chiếu cố việc kinh doanh của xưởng nhỏ, Nhiễm đây vô cùng biết ơn.