Thư Chẩm Sơn: “Tôi cần.”
Hạo Lạc như một cái biểu cảm động: “Hả? Khi nào thi?”
Vấn đề hoang đường như vậy mà Thư Chẩm Sơn lại cũng trả lời: “Trong vòng ba tuần.”
Thôi được rồi, Hạo Lạc lẩm bẩm, tôi thường xuyên không theo kịp suy nghĩ của cậu.
Những năm nay, Tập đoàn Thừa Nghiễn vẫn luôn vững bước mở rộng bố cục trong lĩnh vực khoa học công nghệ, mức đầu tư đều không lớn, hành sự khiêm tốn. Nhưng Tổng giám đốc Thư có ánh mắt tinh đời, hầu như không có dự án nào thất bại. Từ mấy năm trước, Hạo Lạc đã có thể nhìn ra tham vọng của Thư Chẩm Sơn, hay nói đúng hơn, là lý tưởng mà anh ta vẫn luôn không muốn nói rõ.
Hạo Lạc đôi khi trêu đùa anh ta, nói A Chẩm, cậu tốt nghiệp học viện kỹ thuật số một thế giới, về làm một đại gia có tiền có đất thực sự quá lãng phí tài năng rồi, cậu nên phát minh một đống công nghệ mới, dẫn dắt toàn nhân loại chạy vào kỷ nguyên số!
Thư Chẩm Sơn hỏi ngược lại: “Cậu không phải từng nói tôi nên đi làm người mẫu nam sao?”
Hạo Lạc thỏa hiệp nhún vai: “Được rồi, cậu muốn tăng ca thế nào cũng được, nhưng cậu không thể về công ty tăng ca sao? Cậu xem đây là chỗ có thể làm việc được à? Cậu cũng không sợ nhị thiếu gia nào đó lén xem tài liệu của cậu rồi tiết lộ bí mật thương mại sao.”
Đúng là không phải nơi thích hợp để làm việc. Thư Chẩm Sơn nhìn ánh đèn kỳ dị trong sàn nhảy, những kẻ nam nữ như yêu ma quỷ quái… và cả con bướm linh động trắng muốt dưới ánh đèn rọi.
Bất kể họ chơi trò chơi uống rượu nào, đánh bài gì, Ran Buyue đều hòa nhập rất tốt, dù là trò chơi mới chưa từng tiếp xúc, Ran Buyue chỉ cần xem một ván là có thể bắt đầu ngay. Khi cần ẩn giấu thì không lộ ra tài năng, khi cần ra tay thì khuynh đảo tứ phương, thủ đoạn rất thông minh, tự do tự tại giữa đám cáo già. Không chạm một giọt rượu, mượn đao gϊếŧ người mà âm thầm chuốc say rất nhiều người.
Mấy công tử gia thế thật sự có tài năng nhận ra anh rất lợi hại, mời Ran Buyue sau này đến câu lạc bộ của họ, nhưng Ran Buyue chỉ cười mà không nói, như một yêu tinh không thể nắm bắt, chuyển sang hòa mình vào bữa tiệc ca múa của mấy cô gái bên cạnh.
Chiếc áo sơ mi ướt sũng rượu đã không cánh mà bay, trên người Ran Buyue mặc một chiếc áo ba lỗ không tay đính kim cương không biết của ai khoác cho, trên đầu cũng đội một chiếc vương miện kim cương không biết ai tặng, trông y như một công tử nhà quyền quý của giới thượng lưu, Ran Buyue được vây quanh, nhẹ nhàng ca hát và nhảy múa theo điệu nhạc, nhảy một cách lơ đãng, đẹp một cách không tốn chút công sức nào, khiến người ta không thể rời mắt.
Thư Chẩm Sơn chưa bao giờ biết Ran Buyue lại được lòng người đến vậy, trong ấn tượng của anh, Ran vẫn là cậu sinh viên năm nhất rụt rè ở các bữa tiệc, dùng vẻ mặt lạnh lùng che giấu sự gượng gạo, sẽ lén lút hỏi Thư Chẩm Sơn cách gấp khăn bỏ túi, và theo sát bước chân anh, giống như một con chim non ngoan ngoãn chỉ dám làm càn ở nhà.
Mà bây giờ, mùi nước hoa của các cô gái quấn lấy Ran Buyue, cánh tay của các công tử xưng anh em bá vai Ran Buyue, những chai rượu quý giá như mưa rơi xuống, rưới lên nụ cười chậm rãi của Ran Buyue và những người xa lạ.
Thư Chẩm Sơn chưa bao giờ nhận ra rõ ràng đến thế, từ buổi chiều đầy bóng bay màu sắc đó đến bây giờ, từ cậu bé chỉ yêu thích phòng thí nghiệm đến bây giờ là công tử quyền quý quen thuộc với việc nâng ly chúc tụng, Ran Buyue đã một mình đi một đoạn đường quá dài.
Trong cảnh quay chậm với những hạt vàng lấp lánh, trong lòng Thư Chẩm Sơn kỳ lạ thay chỉ có một suy nghĩ –
Ở những nơi anh không nhìn thấy, Ran Buyue chắc chắn đã chịu rất nhiều khổ sở.
Ran Buyue có lẽ đã chơi mệt rồi, còn chưa kịp đặt ly rượu xuống, thân hình đã hơi lắc lư.