Chương 34: Món Làm Từ Hoả Mãng Xà Rất Ngon
Qua một lúc chờ đợi, Ly cũng từ phía bên trong đi ra. Nàng khi nhìn thấy Nguyên đứng quay lưng ở phía ngoài cửa động liền có chút giật mình một cái. Nhìn bóng lưng này nàng cảm thấy có phần an tâm nhưng cũng có chút thấy bản thân có lỗi vì chuyện lúc trước, ngay lập tức trong mắt nàng ánh lên một tia sáng lanh lợi.
- Đại nhân, ta nghĩ linh dịch tuy có thể thay thế thức ăn. Nhưng mỹ vị tất nhiên không thể nhàm chán như thế.
- Về chiến đấu ta không tự tin, nhưng về tài nghệ nấu nướng ta lại rất tin tưởng vào bản thân mình. Nếu Đại Nhân không chê ta có thể khoan đãi một bữa thật thịnh soạn.
Nguyên hắn vốn sống ở vùng Sơn Thôn, hầu hết thời gian trước ngoại trừ đọc sách hắn cũng thích lên núi bắt các thú rừng mang về chế biến, một phần là tẩm bổ cho mẹ của hắn, mặt khác cũng là hắn rất biết thưởng thức mỹ vị.
- Được, nhưng ngươi sẽ làm món gì?
- Đại Nhân, người có thể gọi ta là Tiểu Ly, như vậy cũng rất thân thiết hơn.
- Ta không muốn ăn nữa. Nếu muốn, ngươi cứ việc tự tìm, đừng gây phiền phức cho ta là được.
Nguyên hắn không nói lý, liền bộc phát sự tức giận rồi một mạch bay đi lên phần trên của cửa hàng nằm đó tiếp tục xem những tài liệu công pháp hắn thu thập được.
- Ly mở tròn đôi mắt nhìn Nguyên, nàng muốn nói gì đó nhưng rồi lại im lặng đi trở vào trong.
Hắn không vô cớ nổi giận, câu nói của Ly vô tình chạm đến một ký ức của hắn. Ngày đó, khi lần đầu gặp Tiểu Á nàng cũng nói với hắn như thế.
- Ta là Nguyệt Á, từ nay ngươi hãy gọi ta là Tiểu Á, ta gọi ngươi là A Nguyên, như vậy sẽ rất thân thiết hơn. Chúng ta không nên xa cách như vậy.
Phải thời gian đó, vô ưu vô lo, mặc dù mẫu thân hắn có bệnh nhưng cũng không phải chuyện gì to tát. Sống một đời thong dong, không ưu phiền. Nhưng cuối cùng người khiến hắn như có một cuộc sống màu hồng lại là ngươi dùng mực tô đen đi bức tranh đó. Ly lúc này lại lặp lại những lời nói đó, nhất thời khiến hắn không tự chủ mà nổi cơn thịnh nộ trong lòng.
Ly trở vào trong, nàng ngồi bệt xuống một góc, trong lòng rất muộn phiền.
- Sao Đại Nhân lại khó chịu như vậy, chẳng lẽ ta nói gì đó sai hay sao? Chẳng lẽ là nói Đại Nhân có người trong mộng, người được Đại Nhân xưng là Tiểu có vẻ rất quan trọng. Ta vô ý khiến Đại Nhân hiểu lầm sao? Ly ơi, lần này thật sự không xong rồi.
- Hay ta trước hết làm vài món ăn cho Đại Nhân thừa cơ hội này xem như chuộc lỗi với ngài.
- Được, quyết định như vậy.
Ly, nàng rất trong sáng, suy nghĩ cũng rất đơn thuần. Sửa soạn lại một chút, nàng lập tức cẩn thận rón rén rời khỏi hang động. Luyện Khí Kỳ tầng 8, có một vài pháp bảo đặc thù, thêm số ít công pháp mấy ngày qua nàng cố gắng tu luyện, độ tự tin săn bắt yêu thú của nàng cũng theo đó tăng lên.
- Lại muốn làm gì nữa? Chẳng lẽ ta mới nói một hai câu đã muốn trốn đi. Mặc kệ, cũng chẳng liên quan gì, ta quản lại là tạo cho ta thêm chuyện.
Nguyên nằm đó, cứ mặc nàng tuỳ ý rời đi. Ly vốn sinh sống trong khu vực Hoả Trù nên những thứ liên quan nơi đây nàng đều nắm rõ từng chút. Tuy qua bao nhiêu đời trước chỉ số ít truyền đạt những thông tin về khu vực khác nhưng phàm là sinh ra ở Hoả Trù, đến khi chết họ cũng chỉ ở Hoả Trù rất hiếm khi rời khỏi mảnh lục địa vô tận này.
- Có dấu vết, dòng chảy này không hề tầm thường, hẳn là quỹ đạo của bọn Hoả Mãng Xà, ta nương theo nó nếu vận may có thể tìm được một con còn nhỏ cũng đủ để chiêu đãi Đại Nhân một bữa.
Nhìn dòng chảy dung nham có thể với những người khác nó rất bình thường, nhưng với những người sinh sống tại Hoả Trù lại khác, chi tiết cho dù nhỏ đến mấy cũng có thể để họ phỏng đoán được nguyên nhân.
Ly sau khi nương theo dòng chảy suốt 2 ngày cũng dần đến gần hơn mục tiêu nàng tìm kiếm. Khi leo đến đỉnh tảng đá lớn cắt ngang đổi hướng dòng chảy, nàng nhìn phía đối diện chính là một khu vực nham thạch hoá cứng có phần trũng xuống giống như một cái hố, bên trong một thân ảnh to lớn ước chừng chiều dài cũng lên đến 9 thước, bề ngang của nó chỉ rộng 3 thước. Nàng lẩm nhẩm đoán chừng đây là một con non chưa trưởng thành, chúng có thể là do săn mồi mà vô tình tách khỏi đàn, nhưng nếu chậm trễ theo dòng dung nham sớm hay muộn nó cũng sẽ tìm được đường trở về đàn hoặc một Cự Mãng khác sẽ tìm ra chúng.
- Ta trước hết bố trí trận pháp một chút.
Phải thứ Nguyên lo lắng nhất lúc trước chính là thứ mà Ly đang làm, vị trưởng tộc chỉ dẫn nàng tu hành thật chất là một Luyện Khí Giả, qua bao nhiêu đời tổ tông truyền thụ hắn cũng có chút ít kiến thức trong việc luyện chế pháp bảo.
Ly chính là khi đột phá Luyện Khí Kỳ dẫn linh lực đã có thể hoá hoả quy luật dùng nó để tôi luyện pháp bảo. Thực chất, ở một thời điểm rất xa xưa, tổ tông của trưởng tộc nơi Ly sinh sống chính là một thiên tài luyện bảo, hắn phụ trách luyện bảo cho đội ngũ tiến vào bí cảnh. Vốn hắn được bảo vệ vì khả năng chiến đấu kém, nhưng cuối cùng vẫn là thân ai nấy lo tự thân tự lực, do lý đó cũng là hắn năm đó bị nhốt ở Bí Cảnh, không biết bao nhiêu năm đến xương cốt cũng chẳng còn, chỉ còn lại bây giờ làm một đám hậu bối. Chính xác hơn nữa bây giờ chỉ còn mỗi Ly.
Nàng rất cẩn thận di chuyển, dù sao đối với luyện khí giả, viêc chạy trốn rất quan trọng. Nàng khi học thuật tại bộ tộc cũng học ra đúng hai tâm pháp là luyện bảo và bộ pháp.
Bộ pháp nàng tu luyện rất đặc thù, tiêu hao linh lực duy trì rất ít, nhưng tốc độ cực kỳ nhanh nhẹn có thể gấp 10 lần thông thường, lại nói nó có thể thu liễm khí tức. Nếu như ngày đó nàng có cơ hội chuẩn bị, tuyệt nhiên không mặc tên Đạo Tràng bắt đi.
- Cuối cùng, cũng hoàn thành.
- Khốn Trận Thành.
Nàng sau một lúc đi quanh Hoả Mãng Xà đang nghỉ ngơi kia một vòng cũng là bố trí ra 8 kỳ lệnh, theo sự thôi động của nàng, pháp trận bắt đầu thành hình.