Chương 33: Xin Hãy Thu Nhận Ta (Hạ)
- Đại nhân, người vừa cứu, lại là giúp ta cùng bộ tộc trả thù. Ân này, không thể đền đáp. Trước hết xin nhận của tiểu nữ 3 lạy.
Nàng nói là làm liền một lúc quỳ xuống dập đầu thật mạnh 3 cái, trên trán cũng bắt đầu xuất hiện một cục u nhỏ.
- Đại nhân, thực lực ta kém cõi. Đại nhân ta muốn theo người mong người thu nhận ta, dù là người hầu, tỳ nữ ta cũng nguyện đi theo đại nhân.
Nàng quỳ ở đó, Nguyên nằm ở phía bên trên. Một quỳ, một đọc sách suốt 3 canh giờ.
- Pháp trận đúng là tinh diệu khôn lường, nhưng cho dù học như thế nào ta cũng chẳng thể thi triển được một trận pháp cơ bản. Nhưng tấm da này lại có pháp trận đặc thù ta lại có chút cảm giác thông hiểu.
- Ủa? Tiểu cô nương kia quỳ ở đó làm gì?
Nguyên hắn say sưa nghiên cứu không để ý đến Ái Ly đã quỳ ở đó 3 canh giờ, nàng không ngẩn đầu chung thuỷ một tư thế.
- Ngươi quỳ ở đó làm gì?
- Đại nhân, xin người hãy thu nhận ta! Nếu tỳ nữ không được, ta nguyện làm trâu làm ngựa, thậm chí nô ɭệ của đại nhân. Chỉ cần đại nhân giúp ta có lực tự trả thù, cũng không xâm phạm ta. Chuyện khác cái nào cũng không vấn đề.
Nguyên hắn sửng sờ nhìn tiểu cô nương trước mắt, hắn có chút đồng cảm nhưng làm trâu làm ngựa. Hắn biết bắt nàng làm gì cơ chứ.
- Đi theo ta phiền phức rất lớn.
- Ta nguyện ý.
- Ta lấy đạo tâm ra thề, cũng là dâng linh huyết cho đại nhân. Nguyện đời này đi theo không oán trách.
Ái Ly rất thẳng thắng, nàng lấy ra linh huyết của mình từ giữa tâm trán. Một giọt máu đỏ tươi chầm chầm bay ra rồi tiến đến Nguyên. Hắn tuỳ ý là mang dung nhập vào trong linh thức, chỉ cần một suy nghĩ có thể xoá bỏ linh hồn của nàng.
- Đưa ta linh huyết, tự nhiên còn có ý chí của mình. Nhưng cũng rất khó kháng cự ý chí của ta. Nếu như ta muốn ngươi làm ra những chuyện không đúng ngươi làm sao phải kháng.
- Chuyện này…
Nàng quên rồi, nàng nóng nảy sau ba canh giờ nàng lo lắng Nguyên từ chối mà làm ra hành động dại dột thiếu suy nghĩ thật rồi. Nếu như là lúc tên Mập muốn chiếm đoạt nàng còn có thể tự vẫn, còn lúc này Nguyên muốn nàng liền như cá nằm trên thớt mặc người xử trí.
- Được rồi. Xem như ta nhận tâm ý, ngươi xem số linh dịch này muốn sử dụng bao nhiêu cứ tuỳ ý, tu hành như thế nào công pháp ra sao cũng ở đây tuỳ ngươi chọn. Ta không biết hướng ngươi đi đâu, tự thân ngươi nên phải chọn đường cho ngươi.
Nói rồi Nguyên hắn rất tuỳ ý ném ra hơn 10 giới chỉ, bên trong có rất nhiều công pháp tu luyện, linh dịch pháp bảo. Với đệ tử khác có thể nói giống như một gia tài kết xù của đại gia thế.
Nguyên một bên tiếp tục nghiên cứu trận pháp trên tấm da thú, một bên cũng là canh chừng cho Ái Ly tu luyện.
Một hơi là mười ngày nghiên cứu, thực chất hắn đã nghiên cứu ròng rã 3 năm ở Không Gian Đoạn Lưu.
- Cuối cùng, ta cũng hiểu được. Hoá ra tấm da thú này chính là một trận pháp giản lược đơn giản đi rất nhiều thứ phức tạp.
- Trận pháp chủ yếu được chia thành 4 loại Sát, Khốn, Trấn, Huyễn.
- Sát trận chuyên công kích, Khốn trận dùng để giam giữ, Trấn trận lại là dùng để đạo hộ, Huyễn trận là đáng sợ nhất, đưa người vào ảo mộng.
- Quy tắc thì đơn giản, nhưng mà …
Nguyên hắn đau đầu, muốn xây trận pháp phải cần có Phiên Kỳ, giống như Tứ Ca không dùng Phiên Kỳ lại dùng Kiếm thay Kỳ tạo trận. Nhưng quan trọng hắn không biết làm cách nào chế tạo, giống như ở sa mạc biết uống nước nhưng lấy đâu ra nước để uống lại là chuyện vô cùng nan giải.
- Ta mấy hôm trước còn đưa cho Ly một cái tâm pháp giản lược trận pháp. Chẳng may,…
Nguyên vội vả hắn tiến vào hang động muốn ngắn Ly tu luyện nếu là về trận pháp.
Hắn tiến vào trong, bên trong chỉ có đống lửa đang cháy hừng hực dập dờn. Từ khi Kim Hoàn Đan cùng Quy Nhất Tâm hắn tu luyện thật sự chẳng cần có ánh sáng, nơi nào hắn cũng có thể nhìn rõ mồng một. Đập vào mắt hắn ở trong một góc phía trong hang động là một thân ảnh của một nữ tử không có lấy một mảnh vải che thân quay lưng về phía hắn. Một thân ảnh chỉ nhìn từ phần lưng cũng có thể nói là Bách Bàn Nan Miêu. Nếu lúc trước chỉ một vùng eo của nàng để lộ ra làn da trắng nõn mịn màng thì lúc này chính là nói hắn được nhìn thấy toàn bộ, cũng là đánh giá nàng giống như Bạch Bích Vô Hạ.
Trên tay nàng đang cầm một chiếc khăn tay khẽ lau từng nơi trên cơ thể, những nơi nhô ra lồi lõm thoáng chốc lại rung động khi chiếc khăn tay nước qua. Từng đường cong mỹ lệ của nàng, cuối cùng trong lúc vô tình Nguyên đều thấy rõ ràng một mạch. Hắn đứng đó giống như tượng, bởi lẽ hắn cũng là con người, hắn chỉ mới hơn đôi mươi là lúc sinh khí dồi dào nhất, đứng trước một viên ngọc thạch không tỳ vết cũng là có phần kiềm chế bản thân không nổi lên sắc dục. Bản thân hắn cũng là nghĩ đến Tiểu Á vốn hắn không muốn cưỡng ép nàng, nàng cũng luôn không phá phận nên cả hai đều không quá gần gũi nam nữ. Cuối cùng, khi hắn cùng Tiểu Á đính ước, chẳng bao lâu nữa sẽ thành thân thì lại xảy ra cớ sự.
Nguyên hắn lắc đầu bước ra bên ngoài, tự nhũ bản thân lần sau nên lớn tiếng gọi trước khi tiến vào.
Từ lúc hắn đến, cho đến lúc rời đi, Ly vẫn không hề hay biết, nàng chỉ biết phía bên ngoài cửa hang luôn có Nguyên thủ hộ, nàng rất an tâm dù trong lòng cũng có sự nghi hoặc nhưng hồn huyết đã trao cho dù có chuyện gì cũng không phải nàng có thể khống chế.