Chương 32: Xin Hãy Thu Nhận Ta
Nhìn bình da đựng nước trong tay, nàng lại nhìn Nguyên, nàng là đang đấu tranh. Cuối cùng, không kiềm chế được nàng uống một hơi là uống rất nhiều. Lượng linh dịch nhanh chóng tràn vào cơ thể nàng, lập tức nàng giống như cây khô nắng hạn được tưới cơn mưa rào. Nàng lại tiếp tục uống nhưng lại liếc nhìn trộm Nguyên mấy hồi.
- Uống đi, ta còn rất nhiều.
- Điều kiện là ngươi phải kể chuyện của ngươi cho ta. Tất cả một câu nửa lời nếu dối trá, không cần ngươi tự tử, ta chính tay sẽ ném ngươi xuống kia.
Ngón tay Nguyên theo lời nói chỉ về hướng dòng dung nham đỏ rực. Tiểu cô nương nhìn thấy cũng nhất thời nuốt nước bọt trong cổ họng.
- Ta tên là Ái Ly
- Ta sống trong một bộ lạc trên Hoả Trù, cha mẹ nói với ta. Tổ tiên của ta là những vị tu chân giả của Tiên Kiếm Môn, qua đời đời bị mắc kẹt tại đây cho đến thế hệ chúng ta. Chúng ta, luôn cầu nguyện có một ngày các vị tu chân giả có thể đến mang chúng ta ra ngoài.
- Không những có bộ lạc của ta, còn mà rất nhiều bộ lạc khác. Truyền thuyết nói rằng, sau một đoạn thời gian rất dài không biết bao nhiêu thế hệ trôi qua, sẽ có lúc có những tiên nhân có thể mang chúng ta ra ngoài. Sống ở một thế giới đáng sống hơn rất nhiều. Bọn ta hằng ngày đều tế đàn, đều cầu nguyện. Nhưng khi tiên nhân bọn họ đến lại là cái bộ dạng không khác gì các bộ lạc cường đạo của chúng ta, họ cướp bóc, họ tàn sát, họ làm ra những hành vi cầm thú. Mẹ ta người được cho là có nhan sắc bộ tộc của ta cũng bị tên Mập khốn kiếp bắt ta đi làm ô nhục. Cha ta cũng chính hắn gϊếŧ chết. Ta căm phẩn ta muốn chém hắn thành ngàn mảnh nhưng ta chỉ là dựa theo tổ tiên tu hành được trưởng tộc chỉ dẫn mới tu hành biết được một chút vừa đột phá cái gọi là Luyện Khí Kỳ làm gì có thể chống trả.
- Hắn làm nhục mẹ ta rồi ra tay tàn nhẫn sát hại bà ấy trước mắt ta. Còn ta cũng trở thành mục tiêu tiếp theo của hắn.
Ái Ly nàng nói tới đây, hai tay nắm chặt lấy y phục cảm giác sợ hãi càng lúc càng xuất hiện nhiều trong đôi mắt long lanh của nàng. Thoáng chút trong khoé mắt không tự chủ lại chảy ra hai hàng lệ dài, nàng là đau khổ, nàng là bi ai. Nguyên hắn nhìn nàng, hắn hiểu cảm giác vô lực đó. Hắn từ đầu đến cuối quan sát nàng cũng đánh đồng biểu cảm cảm xúc của nàng, nàng không nói dối.
- Khi tên khốn đó xé rách một phần y phục ngang hông của ta. Trưởng tộc cũng là vừa lúc đến dùng trường thương đâm thẳng tới hắn.
- Ta còn nhớ hắn dùng một cây kỳ đen đánh trả khiến trưởng tộc bị phản chấn bay ngược về sau, sau đó hắn một bên chiến trưởng tộc, một bên ra lệnh cho những gấp rút ra tay cuối cùng hạ sát toàn bộ tộc của ta. Mọi thứ ta đều tận mắt chứng kiến nhưng vô lực.
- Cuối cùng, khi không còn ai sống sót. Ta tưởng rằng tiếp theo sẽ là ta chịu khổ, nhưng rồi có một người trong số chúng thì thầm gì đó khiến tên Mập mắt hắn sáng lên. Lập tức thu ta vào cái hộp gỗ đó, ta sau đó đến khi tỉnh dậy là nhìn thấy ngươi. Ta chính là người sống sót cuối cùng.
- Oà…Tại sao?
Bao nhiêu cảm xúc dồn nén, Nguyên hắn thấy nàng bật khóc rất lớn, nàng ôm lấy hai đầu gối của mình không ngừng thất thanh khóc nức nở. Hắn cũng đứng dậy đi ra ngoài, dù sao lúc này có người sẽ cần một nơi riêng để bình tâm.
- Ta ra ngoài xem chừng một lúc, ngươi đừng có làm ra cái gì dại dột. Nếu ông trời đã để ngươi vượt qua kiếp nạn, tức là ngươi vẫn có việc phải làm. Trong số những người tàn sát bộ tộc ngươi, tên Mập đã bị ta chặt lấy thủ cấp, 19 người khác đều là ta hạ thủ hình thần câu diệt. Còn 2 người sống sót, nếu ngươi muốn báo thù, chính là phải sống đến khi gϊếŧ chết bọn chúng. Bộ tộc của ngươi mới là có thể nhắm mắt.
Nguyên hắn nói mấy lời, cũng là lo lắng tiểu cô nương này sẽ làm điều dại dột. Nhưng nếu đã không còn ý chí, hắn khuyên cũng vô dụng. Phải tự thân nàng vượt qua, như vậy tương lai mới có thể có một con đường để đi.
Một ngày lặng lẽ trôi qua, hắn là ngồi một mạch trên miệng hang động suy nghĩ về rất nhiều chuyện, cũng rất chuyên tâm nghiên cứu trận pháp. Ái Ly nàng cũng vậy, có lúc nàng tự kề kiếm lên cổ của mình nhưng lại suy nghĩ đến những lời của Nguyên nói khiến nàng mạnh mẻ tỉnh táo hơn. Đấu tranh không ngừng cuối cùng nàng cũng có quyết định, nàng mạnh mẽ đứng dậy bước đi ra phía cửa hang. Lần này bước ra, nàng hít một hơi thật sâu cảm nhận được độ nóng rực của Hoả Trù, nàng tự nhủ từ nay chính là một bước đi mới, nàng chính là muốn báo thù, cho dù như thế nào hai tên còn sống sót phải trả giá.
Nàng bước ra, liếc nhìn cũng phát hiện ra Nguyên ở đó đang nằm trên vách đá, tay cầm tâm pháp pháp trận cẩn thận nghiên cứu.