Chương 31: Ta Tên Là Ái Ly

Chương 31 : Ta Tên Là Ái Ly

- Rõ là nhiều tài nguyên, Hoả Mãng Xà cũng có đến 100 Yêu Đan, mới có một tháng trôi qua mà những tên này kiếm được như vậy sao?

- Nếu đội ngũ này sống sót sợ là cũng thành một thế lực không tưởng.

Nguyên hắn xem qua 19 giới chỉ khác, trong đó linh dịch, thảo dược, đan dược pháp bảo rất nhiều nhưng hầu hết đều là vật ngoài thân, giá trị cũng không lớn. Tuỳ tiện cho những phàm nhân còn có giá trị, còn bản thân hắn lại không thấy được ưu điểm nào. Bởi vậy mới thấy, Khúc Chí được sủng ái thế nào khi hắn có một món bảo vật trấn thủ linh hồn.

- Cái cuối cùng này của tên Mập Đạo Tràng, mong không làm ta thất vọng.

Nguyên hắn xem qua một lượt phát hiện ra có rất nhiều pháp bảo, phẩm chất cũng cao hơn một bậc so với 19 người kia. Trong đó đặt biệt chính là một quyển sách chuyên về trận pháp, một tấm da thêu dệt trận pháp cổ quái, một chiếc hộp không gian giới. Hộp không gian giới, rất giống nhẫn trữ vật. Chỉ khác ở một chỗ, không gian giới chỉ không chứa vật sống, chỉ chứa vật chết. Còn Hộp Không Gian lại có thể chứa được vật sống trong một thời gian nhất định.

- Trận pháp cũng có thể nghiên cứu, không chừng ta lại là nghĩ ra nhiều cái hay mới mẻ.

Nguyên bản chất là người hiếu học, hắn từ nhỏ đã rất ham tìm tòi học hỏi. Những cái gì mới hắn đều muốn biết, thế giới trong mắt hắn chưa bao giờ dừng lại ở Sơn Thôn, hắn luôn ước có một ngày có thể đưa mẹ hắn đi du ngoạn khắp nơi. Chỉ tiếc là điều ước đó mãi mãi đã không còn, lúc này chỉ còn một mình hắn độc hành.

- Hộp Không Gian này chứa thứ gì đây, ta nên cách xa nó một chút đề phòng hậu chiêu.

Nguyên hắn sợ, hắn quá sợ cái thứ gọi là tu chân giả. Cho dù chết sợ là cũng có một chút thủ đoạn, sơ hở cũng là chết người. Hắn ném cái hộp ra xa hơn 5 thước rồi dùng linh lực phá phong ấn mở toang chiếc hợp ra.

Bên trong không gian lập tức truyền tống ra ngoài một thanh trường kiếm thường cho nữ tu sử dụng, một ít linh dịch. Nhưng thứ làm Nguyên chú ý là sự xuất hiện của một thân ảnh.

Thân ảnh nhỏ nhắn, chính là một cô nương. Nàng nằm yên bất động ở đó, Nguyên hắn từng bước vẫn giữ khoảng cách hai thước chậm rãi quan sát nàng. Nàng có một gương mặt nhỏ nhắn những chi tiết mắt, mũi, miệng đều rất cân xứng, làm cho Nguyên nhìn vào có cảm giác được sự thanh tú, khả ái, thậm chí có thể nói nàng rất đáng yêu. Y phục của nàng mặc rất đơn sơ, chỉ là những lớp áo vải thông thường chất liệu không quá đặc biệt, loáng thoáng còn có những chỗ xộc xệch, thậm chí tả tơi. Phần eo của nàng y phục vốn đã rất xộc xệc lại còn mất đi một khoảng lớn giống như bị người ta xé toạc ra, để lộ một làng da trắng mịn màng không tỳ vết.

Nguyên hắn đảo mắt lại nhìn gương mặt thanh tú của nàng, tóc nàng lại buộc một thắt bím lớn làm hắn có đôi chút gợi nhớ về Tiểu Á. Nhìn tổng quát thân thể nàng cũng không cao lớn, thậm chí nếu so sánh chỉ đến vai của Nguyên là miễng cưỡng, khác với Hạnh Kiều, nàng không phải nhấp nhô quá phần khiến người ta nổi lên sắc dục mà lại là thân hình cân đối rất đỗi bình thường chỉ giống như những nàng công chúa ở tẩm cung, chính vì vậy mà cảm giác nàng mang lại là muốn được yêu chiều, bảo vệ nàng hơn là chiếm đoạt nàng.

Nguyên hắn một bên xem trận pháp cũng không để ý đến người trước mắt nữa. Sau 2 ngày, vị tiểu cô nương của hắn đôi môi cũng bắt đầu cử động những hàng mi cũng bắt đầu rung nhẹ. Nàng mở mắt, trong ánh mắt không dấu được sự mệt mỏi, giống như người hết lực. Đến khi đôi mắt mở ra hoàn toàn, nàng nhìn thấy Nguyên ngồi ở đó liền hốt hoảng ngồi dậy.

- Ngươi đừng đến, ta thà chết cũng không muốn bị trở thành một sự ô nhục.

Nhìn thấy Nguyên đều đầu tiên tiểu cô nương của hắn làm chính là bật dậy túm lấy y phục của mình giữ thật chặt một mực lùi lại dựa vào vách đá. Lúc nàng hốt hoảng đang nói liền tiện tay vớ lấy thanh kiếm kề vào cổ như muốn tự tử. Một chiêu kết liễu mạng sống.

- Dừng lại đi.

Nguyên hắn nhìn thấy một màn này liền phản ứng, trong chín thước dùng tốc độ nhanh nhất giữ chặt lấy lưỡi kiếm của nàng.

Tiểu cô nương nhìn Nguyên bất thình lình xuất hiện từ khoảng cách xa như vậy giờ đây chỉ chớp mắt là cách nàng không đến 30 phân, nàng giật mạnh thanh kiếm nhưng dù như thế nào cũng không thể lay động. Nàng liền chọn cách khác, chính là dùng hai hàm răng cắn mạnh lưỡi của mình một cái.

- Thật sự muốn tự tử đến vậy. Người bắt cô, ta đã gϊếŧ hắn rồi, ít nhất gặp mặt là duyên phận nói cho ta biết chuyện gì xảy ra rồi hẳn chết có được không?

Lúc nàng định cắn mạnh lưỡi của mình, Nguyên hắn chính là một tay dùng ngón cái giữ thật chặt hàm dưới của nàng, ngón trỏ lại đưa vào miệng nàng hình vòng cung, cũng là nhận một cú cắn của nàng thật mạnh hắn có thể cảm nhận được lực cắn, đồng nghĩa thật sự nàng muốn cắn lưỡi mà tự vẫn.

Cảm nhận một cú cắn của mình lên tay người đối diện nàng cảm thấy có chút cảm xúc kì lạ. Nguyên nhìn nàng rồi buông lưỡi kiếm.

- Không chịu buông ra, còn muốn cắn ta đến bao giờ.

Gương mặt của nàng có chút đỏ ửng bội buông hai hàm trăng trắng tinh với những chiếc răng đều như hạt bắp của mình ra.

Nhìn bóng lưng cao lớn của Nguyên nàng cảm giác được sự nhỏ nhắn của mình. Nguyên hắn cũng đến vách đá bên cạnh rồi ném cho nàng một bình da thú đựng nước.

- Uống đi không có độc đâu? Là linh dịch, nếu ngươi không uống, có thể vài ngày nữa chết cũng chẳng sao?