Chương 25: Hoàn Thành

Chương 25: Hoàn Thành

Sau tiếng gầm chói tai cả một vùng rung động, Nguyên hắn đứng ở đó bất động không nhúc nhích.

- Là tiếng Sư Thú, tiểu tử kia hẳn đã dính đòn. Lâu như vậy, ta đã đi xa hắn mới bỏ mạng. Rõ có chút thủ đoạn, ta còn chưa nhìn kỹ dung mạo của hắn chẳng biết là ai. Mặc kệ thôi, làm bia đỡ đạn cho ta cũng là một việc phước đức của hắn.

Tên gia hoả áo xanh bỏ chạy rất nhanh, hắn nghe thấy âm thanh rất nhỏ nhưng cũng biết đây là tuyệt kỹ của Sư Thú. Lúc trước, cả đám của hắn vì một chiêu này mà tổ đội 6 người chết 5. Hắn may mắn có pháp bảo nên mới chống cự được nhưng cũng bị thương.

Một bên sư thú nhìn thấy Nguyên đứng đực ra như vậy liền vỗ cánh tiền đến gần trong lúc khoảng cách chỉ còn 3 thước nó liền vung mạnh lợi trảo về phía trước.

- Nguyên Chi Thuỷ Trảm.

Bất giác Nguyên hắn đứng đó liền cử động ra thế vung một đao về phía Sư Thú, lưỡi đao chém ra lập tức thuỷ linh lực tạo thành một đao quang rất lớn chém thẳng lên người Sư Thú. Đao mang màu xanh thẳm giống như một bầu trời, loáng thoáng có những quy luật ký hiệu.

- Xoạc…

- Ầm…

Một đao chém ra, Sư Thú đứng trọn trong bề dày 5 thước liền ngay lập tức bị cắt làm hai, xác của nó đế cả máu cũng chưa kịp chảy liền tách làm hai bay thẳng ra phía sau vùng dung nham.

Trong lúc xác của nó chia làm hai vụt qua, Nguyên hắn đau lòng, hoá ra Yêu Đan của Sư Thú lại ở trên đầu, hắn một đao lại chém cả Yêu Đan vỡ làm hai, như này làm sao tính trong nhiệm vụ.

Mỗi một đệ tử Tiên Kiếm Môn khi tiến vào Bí Cảnh đều đươc cấp một túi trữ vật, những nguyên liệu thu thập sau khi trở về có thể đến Bảo Giám Điện để cống nạp đổi lấy điểm tông môn.

Sau trận chiến, Nguyên thu lấy xác Sư Thú rồi lặng lẽ đứng đó suy nghĩ một mình.

- Tu chân giả, đúng là hung hiểm, sinh tử cận kề thân ai nấy bảo toàn, làm gì có mấy ai giúp ai. Nếu như ta không có thực lực, khi nãy hẳn đã phải ngã xuống.

- Sư Thú cứ để sau, ta trước hết tính toán với tên khốn lúc nãy một phen.

Nguyên hắn dùng phi đao không phải phi kiếm tăng tốc một mạch hướng về phương tên khốn áo xanh bỏ chạy đuổi theo. Vốn dĩ hắn khi đấu với Sư Thú không phi hành, bởi vì hắn thiếu kinh nghiệm chiến đấu trên không, hơn nữa một khi chiến đấu trên không sẽ phải dùng phi đao làm phương tiện, không thích hợp cận chiến. Tính toán một phen hắn vẫn là thích chiến đấu dưới đất hơn. Tốc độ phi hành dựa vào linh lực tiêu hao và bổ sung liên tục. Nói về linh lực, Nguyên hắn lúc này đã hấp thụ gấp ngàn lần thông thường. Tên tiểu gia hoả kia cho dù là thiên tài cũng chỉ gấp vài chục đến trăm lần, làm sao có thể chạy thoát. Phi hành một lúc, cách Nguyên 100 thước, hắn nhìn rõ một thân áo bào màu xanh lá đang phi hành bỏ chạy.

- Là ai đang đuổi theo ta, tên này cứ một mạch tiến đến gần. Hắn là ai?

Tên áo xanh hắn quên rồi, hắn lúc đó chỉ lo bỏ chạy hoàn toàn không thể nhớ nổi bóng dáng của Nguyên. Hắn tưởng chỉ là một đệ tử thông thường liền dừng lại chờ đợi, trong đầu vẫn không ngừng cố nhớ bóng dáng này giống như từng gặp ở đâu.

Khi hai người chỉ còn cách nhau chín thước, hắn nhớ ra rồi, người đang đuổi theo hắn là Nguyên, là tên khi nãy hắn dùng làm mồi nhử.

- Ngươi sao lại …

- Trấn Tiên Ấn.

- Thình…

Tên khoác áo bào xanh lá còn chưa kịp nói dứt lời liền cảm thấy Nguyên ngay lập tức biến mất trước mắt hắn, còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể hắn ngay lập tức cảm giác được một lượng xung kích mạnh mẽ đánh vào người chẳng khác nào một đưa trẻ hai tuổi bị một cái búa hơn 200 kg nên vào.

Lực dồn ép quá lớn, cơ thể hắn phần thân ngay lập tức nổ tung, lực chấn tạo ra một Trấn Tiên Ấn bay ra xa đâm vào ngọn núi lửa đối diện khiến nó thủng một lổ lớn, dung nham nhanh chóng sôi sục tràn ra.

Nguyên, hắn vốn trải qua những gì. Bao nhiêu tích luỹ hậm hực đó hắn làm sao có thể phai nhoà, hắn thực chất cũng không biết Kim Hoàn Đan ở khe vực hắn từng được truyền thừa ẩn chứa một khí tức bá đạo hiếu sát, lúc này cộng hưởng với thù hận đã dần dần biến Nguyên trong tâm tính phát sinh biến hoá. Phàm người có ân hắn sẽ ghi nhớ, là kẻ thù hắn từ nay một kích là sử dụng toàn lực.

- Ngươi chết, rất đáng. Người của Ảnh Cốc Phong, quả nhiên khi ở tiên lộ, Ảnh Cốc, hay cho một Ảnh Cốc.

Nguyên hắn hồi ức, là hồi ức khi ở tiên lộ đám đệ tử Ảnh Cốc Phong sỉ nhục Cửu Phong Sơn còn lôi thân nhân ra lăng mạ. Ngày hôm đó, Nguyên hắn đã có thù hận với tên đó, hôm nay lại xuất hiện một tên.

- Ảnh Cốc Phong, không biết còn bao nhiêu tên nữa đây.

Nguyên rời đi, hắn đánh rất nhanh, thu lợi phẩm cũng rất sạch sẽ. Trong túi trữ vật của tên kia cũng chỉ có vẻn vẹn linh dược, những pháp bảo khác cũng thuộc hạng tầm thường, cho dù vừa mắt nhất cũng chỉ có 2 món. Món thứ nhất là một lệnh bài bằng bạch ngọc, đây là pháp bảo hộ thân linh hồn, phàm là giữ nó bên mình, dưới Nguyên Anh có thể chống đỡ 8 phần. Còn món khác là một tấm mặt nạ da rất giống như da người. Nguyên đưa thần thức của hắn nhận chủ sau đó nhận được một đoạn thông tin.

- Ta là Dịch Dung Lão Đạo, pháp bảo này chính là một thân tu vi ta hy sinh luyện chế. Công năng duy nhất của nó là mô phỏng khí tức, dung mạo. Chỉ cần cho nó nhận máu của người muốn mô phỏng là có thể sao chép hoàn hảo. Pháp bảo của ta được cho là Đệ Nhất Thần Bảo, tuy nhiên công năng chỉ có mô phỏng không hề có được thực lực chân chính.

Nguyên hắn sửng sốt, cái gì không hiểu nhưng khẳng định Đệ Nhất là một món chí bảo. Mặc dù, lão đạo xuất hiện bên trong pháp bảo da này bảo nó chỉ mô phỏng không có thực lực. Nhưng thử nghĩ xem, tu chân đạo vốn ta lừa người, người lừa ta, có ai tung hoành không muốn che đi khí tức ở một số hoàn cảnh. Nhất là khi hung hiểm bị truy sát, dựa vào nó không chừng lại tìm ra chút sinh sơ.

Ngay lập tức, Nguyên hắn dùng máu tươi trên nửa thân dưới của tên áo xanh để sao chép rồi biến thành hắn.