Chương 22: Bí Cảnh Khai Mở
Đúng hạn định, tất cả đệ tử của Tiên Kiếm Môn đều lập tức tập trung ở Điện Sảnh, hầu hết tất cả trong mắt đều toát lên vẻ sắt lợi, chiến ý không một ai muốn lùi bước.
- Lần này, nhất định ta sẽ trở thành cái tên đáng nhớ nhất trong Bí Cảnh.
- Đáng nhớ với thân nhân của ngươi thì có, kẻo vừa vào đã chẳng còn đến khúc xương ra ngoài.
- Tên tiểu tử này ngươi dám.(Các đệ tử một phong bàn tán.)
- Chúng ta lần này xem ra cửu tử nhất sinh, nhưng vậy mới đáng quý, chúng ta tu kiếm, ai mà không muốn một kiếm chém xuyên liên giới, trở thành đệ nhất.
- Chúng ta không chết, khi trở về tuyệt nhiên được nhiều phúc lợi.
- Chiến, ta nhất định phải chiến.(Đệ tử một phong khác hào hứng.)
- Ngươi biết gì không? Cửu Phong Sơn có chín đệ tử lần này lấy hết vốn liếng đánh cược một ván.
- Một đám ngồi không hưởng bát vàng, chuyến này được cơ hội phải chơi ít trò mèo vờn chuột với chúng. (Lại một phong sôi nổi)
- Lần này sư phụ có lệnh, ngoại trừ thu thập những thứ quan trọng như pháp bảo tài nguyên, mục tiêu khác chính là trừ khử đám Cửu Phong Sơn.
- Rõ! Rõ! Rõ! (Đám đệ tử Bằng trưởng lão ánh mắt oán độc nhìn qua bên Cự Đầu.)
Trước ngày tập hợp ở Điện Sảnh.
- Đại Sư Huynh, ngươi cho gọi chúng ta tập hợp khẩn trương như vậy là có chuyện gì?
- Mọi người đã đông đủ, ta nhanh chóng đưa tin tức cho tất cả.
Đại sư huynh vẻ mặt trịnh trọng nhìn đám sư đệ của mình một lượt rồi nghiêm túc nói.
- Bí Cảnh mở ra, chúng ta lần lượt tiến vào bên trong. Sau khi vượt qua cổng không gian, mỗi một đệ tử đều bị dịch chuyển đến một địa điểm bất kỳ không xác định. Vì vậy, một khi mọi người tìm được nhau phải nhanh chóng lập thành tiểu đội. Nhớ kỹ, Bí Cảnh hung hiểm tuyệt đối không được tin bất kỳ ai, nếu tin cũng chỉ có những người Cửu Phong Sơn chúng ta.
- Chuyện thứ hai, chúng ta sẽ phải tiến vào bên trong Bí Cảnh một năm. Tuy nhiên, Bí Cảnh có thể mỗi năm sẽ có dòng chảy thời gian khác nhau, có khi gấp 10 có khi gấp trăm lần thực tại. Vì vậy, cũng là một nơi rất tốt để tiềm tu.
- Nhưng các ngươi hãy nhớ, dù thời gian có như thế nào thì trước khi một năm Bí Cảnh đóng lại, 1000 truyền tín phù tự nhiên sẽ hiện ra ở 1000 vị trí khác nhau. Tất cả chúng ta đều sẽ nhận được tin tức thông qua Phù Thạch mà Chưởng Môn cấp trước khi tiến vào Bí Cảnh.
- Chuyện đáng nói ở đây là cho dù người nào tìm được, cũng sẽ bị phát hiện vị trí. Cứ như vậy mà bị truy sát đồ lục.
- Sau thời gian kết thúc, tự nhiên những người có trong tay truyền tín phù sẽ lập tức ly khai, những người không có truyền tín phụ sẽ bị cô lập ở Bí Cảnh. Bọn họ một là chết đi, hai là không ngừng sinh sống sinh sôi ở đó. Chính vì vậy, chúng ta đối đầu không phải là những đệ tử ở đây mà còn là những đệ tử của biết bao nhiêu lần khai mở Bí Cảnh trước dó.
- Đại sư huynh, ngươi đang đùa sao? Những người ở trong Bí Cảnh bao nhiêu năm chẳng lẽ thành lão quái cả rồi. Như vậy, chúng ta đi là chịu chết.
- Không, Nhị Sư Đệ ngươi lo lắng là hợp lý. Tuy nhiên, Bí Cảnh bằng một không gian cho Người sáng lập Tiên Kiếm Môn tạo ra đã hoàn toàn tách biệt, do đó nó mãi mãi bị một quy luật chèn ép, quy luật đó là cho dù ngươi có 1000 vạn năm tu hành đi nữa cũng chỉ dừng ở Trúc Cơ Đại Viên Mãn.
- Cái gì?
- Lại có chuyện này?
- Sư huynh ngươi chắc chắn?
- Ta chắc chắn. Không chỉ ta, mà chắc chắn Tiên Kiếm Môn trên dưới đệ tử đều biết có thể không nhiều nhưng có kẻ sẽ biết.
- Chính vì vậy, số đan dược này, các ngươi phải bảo quản chia nhau sử dụng cho tốt. Còn sống là tốt, cố gắng bảo vệ tính mạng của mình. Hành sự ưu tiên sinh mệnh, cái gì đổi lấy giữ được là tốt nhất. Còn lại đợi chúng ta tập hợp được rồi hẳn giải quyết. Các ngươi nhớ rõ rồi chứ?
- Đã rõ!
Đại sư huynh hắn mang tin tức đến giống như một cơn mưa rào lên vùng đất khô cằn. Cả đám tự nhiên có thêm dũng khí đối mặt không còn quá lo lắng.
Trở về thực tại, Cự Đầu lại một lần nữa nhắc nhở các sư đệ của mình cẩn trọng lần nữa.
- Đông đủ rồi chứ?
- Chưởng Môn.
- Tham Kiến Chưởng Môn!
- Các trưởng lão bắt đầu đi!
Chưởng Môn đến hắn không ra tay chỉ đi về an toạ tại vị trí của mình, tuỳ ý liếc nhìn đám trưởng lão đang ra sức mở phong ấn Bí Cảnh, rõ là một chưởng môn nhàn hạ.
- Sư huynh có vẻ thích tên tiểu tử hôm nọ ta mang về?
- Phải xem hắn trong Bí Cảnh này có thể trở ra không đã. Hạt giống tốt phải xem nảy mầm được hay không mới có thể tính toán tiếp bước đi sau này.
- Sư đệ, lần này Tiên Kiếm Môn ta liệu có mấy phần thắng ở Đông Châu đây? Đám tiểu bối tu luyện càng ngày càng kém, bọn khốn ở trên kia nhìn thấy cũng chẳng còn quan tâm nữa.
Giữa trung tâm Điện Sảnh trên không trung, các trưởng lão không ngừng dốc hết sức truyền linh lực vào cùng một vị trí. Bất giác nơi đó xuất hiện một cái hố xoáy nhỏ, theo thời gian các trưởng lão không ngừng truyền pháp lực khiến nó cũng theo đó mà lớn lên. Ước chừng sau một canh giờ cũng đã rộng được chu vi hơn trăm thước.
- Các đệ tử Tiên Kiếm Môn, tiến vào nhanh chóng. Ai chậm trễ sẽ không còn cơ hội.
- Đi!
- Đi thôi!
- Đây là cơ hội!
- Lần này phải xem tạo hoá.
- Các đệ nhớ kỹ, tính mạng quan trọng mang theo tín vật, chúng ta một khi tiến vào là nguy hiểm khó lường, ta hy vọng 9 ngọn đèn trên thạch phù sẽ không có cái nào tắt đi.
- Lão Cửu, ngươi tu luyện thời gian ngắn nhất phải tuyệt đối cẩn thận.
Nguyên hắn nhìn Cự Đầu, lại nhìn các sư huynh khác rồi gật đầu không nói gì. Hắn hiểu, các sư huynh và cả hắn tài nguyên vốn chia cho hắn ít một chút cũng là lẽ thường tình nhưng cuối cùng họ lại thống nhất chia thành mười phần, người được hai phần lại là Lão Cửu. Hắn không tin tưởng người khác, nhưng hiện tại ít nhất những sư huynh với hắn cũng không tệ.