Chương 21 : Đi Hay Không Đi
Vẫn là cảnh sắc trước mắt hùng vĩ của Tiên Kiếm Môn, có mây có núi vô cùng tráng lệ, chỉ là trong lòng đám người Cửu Phong Sơn không một ai còn có nổi nhã hứng mà thưởng thức.
Lòng nặng trĩu, mắt lệ nhoà là tất cả những gì đang thể hiện ra bên ngoài đám đệ tử của lão Tề.
Một khi Tiên Kiếm Môn có trưởng lão mất đi, tất cả các đệ tử và chủ sơn khác đều phải tập hợp đông đủ ở Điện Sảnh trước Điện Tổ để tham gia nghi lễ Phong Tiên.
Đây xem như là một đạo thống lâu đời của Tiên Kiếm Môn, phàm là những đệ tử ở trong môn đều phải tham dự, nếu phát hiện có hành vi trốn tránh điều nghiêm trị.
- Đã đến giờ, đệ tử Cửu Phong Sơn dâng hương.
Nguyên cùng những sư huynh sớm đã đến đứng vào vị trí của mình, mọi người đều rất nghiêm túc chấp hành hiệu lệnh. Trước tiên gần Lư Tổ dâng hương chính là đám đệ tử Cửu Phong Sơn, tiếp theo là Chưởng Môn cùng các Trưởng Lão, cuối cùng chính là đám tệ tử của những Phong Sơn khác. Từng người từng người cứ thế, trên tay một nén hương mỗi khắc trôi qua đến sau cùng đã gần như lắp kín miệng Lư Tổ.
- Đại diện đệ tử Cửu Phong Sơn tiến lên chuẩn bị khắc danh Phong Tiên.
- Xoạt…
- Ùng…Ùng…
Tiên Kiếm Môn, ở cửa môn chính là hai trụ đá lớn, một cái là Phong Tiên, một cái là Phi Tiên. Phong Tiên chính là dùng để khắc lên những người đã khuất, còn Phi Tiên chính là khắc lên những người xuất chúng có cống hiến cho tông môn đời đời đệ tử phải kính trọng.
Lúc này, thạch tảng Phong Tiên ở cửa môn vô thức dần lộ ra sau khi Đại Trưởng Lão cùng một chiêu cự kiếm chém vào hư không như thể xé rách không gian mang thạch tảng dịch chuyển đến đây. Nhìn thạch tảng chậm rãi thò ra từ miệng không gian, khí tức uy áp của nó đủ làm cho đám đệ tử cảm giác khó mà chống cư. Sau một lúc, thạch tảng dừng lại, Cự Đầu là đại sư huynh cũng bước lên dùng Tiên Bút khắc lên tên hiệu của sư phụ mình.
Đại lễ đã kết thúc sau khi thạch tảng Phong Tiên rời đi, nhưng tất cả đệ tử, trưởng lão, thậm chí chưởng môn đều ở lại. Đám đệ tử ngồi bên dưới, phía trên đối diện với chúng là 107 Phong Sơn Chủ cũng là trưởng lão đương nhiệm. Trên bọn họ là ai ghế chính diện giống như vương toạ cao lớn uy nghiêm, một bên là trung niên Lưỡng Nghi Long Bào không ai khác chính là Đại Trưởng Lão, người còn lại cũng một thân áo trắng rất bình thường không hề có chút áp bức khí thế nào. Gương mặt hắn rất thanh tú, thậm chí khi quan sát kỹ chỉ giống như một thanh niên đôi mươi trạc trang lứa với Nguyên. Hắn một bên tay cầm quạt, một bên cầm chén trà thưởng thức, rất tuỳ ý. Nếu có ai ở đây từng trải qua một cuộc sống phong lưu trần tục, thì lúc này chính hắn là cốt cách đó.
- Mất đi một trưởng lão tự nhiên phải có người thế vào để dẫn dắt. Tuy nhiên, bao nhiêu năm qua Cửu Phong Sơn có Tề sư đệ nhưng thật chất hắn không ở đó bao nhiêu thời gian.
- Hiện tại, Cửu Phong Sơn cũng không có trưởng lão thay thế, như vậy giao quyền quản lý cho đám đệ tử cũng chẳng sao?
- Đại trưởng lão thật nói như vậy làm sao coi được, mỗi phong sơn đều có Phong Sơn Chủ. Tài nguyên cũng quyết định phân chia, lúc trước Tề trưởng lão có công lao, bây giờ nếu đám tiểu bối chẳng làm gì lại hưởng lợi lộc đều đặn. Thế chẳng phải không công bằng với chúng ta, với chúng đệ tử hay sao?
- Bằng trưởng lão, ngươi nói vậy là ý gì? Ngươi thu nhận nhiều đệ tử, tài nguyên kiếm từ chúng chẳng lẽ còn ít sao?
- Đại trưởng lão người xem nội môn và ngoại môn có ai không thấy như ta, chư vị thấy đúng không?
Bằng trưởng lão chính là theo lời Cự Đầu hắn chính là có hiềm khích với Tề sư phụ từ trước, bây giờ mượn có để khiến những trưởng lão khác bất bình.
- 100 tài nguyên tu luyện chia cho 9 người, bọn chúng còn cần ra ngoài nhiệm vụ sao?
- Như vậy lấy gì rèn luyện.
- Phải đó, Đại trưởng lão người phải công bằng một chút.
- Đúng đó, Đại trưởng lão.
- Đại trưởng lão người nghe rồi chứ?
Bằng trưởng lão một thân mập mạp, ước chừng hắn có thể cân nặng gần như hai tạ, gương mặt tròn trị, lúc nhúc lại xuất hiện những ngấn mỡ thừa, đặt biệt khi đắc ý hai chiếc râu mép lại có phần nhỉnh lên. Hắn nhìn Đại trưởng lão đắc ý.
- Bằng trưởng lão nói cũng có lý. Ba ngày sau, Bí Cảnh mở ra, các đệ tử phàm là từ Luyện Khí Kỳ, Trúc Cơ Kỳ nếu ai muốn tham gia, muốn tôi luyện bản thân thì báo danh rồi tập hợp. Sau đại chiến, sẽ tìm ra một số anh tài để tông môn bồi dưỡng, sau một khoản thời gian sẽ đi Đông Châu Chiến. Đệ tử Cửu Phong Sơn, nếu trong Bí cảnh sống sót trở ra trong 1000 người sống sót, các ngươi có một người đứng trong hàng ngũ 100 người ưu tú. Cửu Phong Sơn sẽ vẫn để lại cho các ngươi 10 năm, nếu ở Đông Châu Chiến các ngươi lại vượt qua thì 100 năm tiếp theo tự nhiên cũng không đổi chủ.
- Các ngươi chiến hay không?
Người mở lời, chính là thanh niên tuỳ ý khi nãy. Cũng chính là Chưởng Môn Tiên Kiếm Môn Tiên Kiếm Tử.
- Các huynh đệ, ta chiến.
- Ta chiến.
- Ta cũng chiến.
- Nếu các huynh đệ cùng đi làm sao thiếu ta.
- Ta đi.
- Ta đi nữa.
- Không thể ở nhà hưởng thụ nữa rồi.
- Thật sự là ta cần vận động một chút.
- Ở đó có chiến sinh tử hay không?
- Lão Cửu?
Nguyên hắn không trả lời chiến hay không? Mà lại nhìn Chưởng Môn mở lời.
- Bí Cảnh mở ra, 9 phần đều chết. Trong bí cảnh, các ngươi không những phải làm nhiệm vụ thu thập tài nguyên, mà còn phải không ngừng tranh đoạt với nhau. Tất nhiên, phải trải qua sinh tử. Chỉ là ngươi sinh hay tử không phải chỉ dùng ý chí mà vượt qua được.
- Ta chiến.
- Lão Cửu, ngươi mới gia nhập bao lâu chứ?
- Chưởng môn, xin ...
- Đệ tử Cửu Phong Sơn toàn bộ sẽ tiến hành tiến vào Bí Cảnh, những đệ tử khác tiếp tục báo danh. 3 ngày sau tập hợp tại đây cùng cung thỉnh Bí Cảnh tổ truyền mở ra. Các đệ tử hy vọng các ngươi có nhiều thành tựu. Ngươi tên là gì?
- Thiên Nguyên.
- Haha, tốt.
Chưởng môn rất tuỳ ý hỏi, Thiên Nguyên cũng rất nhã hứng đáp lời. Người ngoài nhìn như vậy nhưng với Nguyên hắn giống như vừa đối mặt với thanh trường kiếm sắt bén, nó chỉ tuỳ ý là có thể chém đứt đường sinh cơ của hắn ngay lập tức.