- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyền Huyễn
- Vân Hạ Sơ
- Chương 16
Vân Hạ Sơ
Chương 16
Từ sau khi được phong làm Thừa vương, Cảnh Thời dọn vào ở chính tại phủ riêng trong hoàng cung.
Cũng từ khi ấy, Thương Duệ là người đầu tiên được trao quyền tự do ra vào phủ mà không cần thông báo trước.
Không chỉ là một cận thần, không chỉ là quân sư – mà như cái bóng luôn kề cận bên Cảnh Thời. Người ngoài không hiểu, kẻ ngấm ngầm thì ghen tị, nhưng không ai dám mở lời dị nghị. Cảnh Thời vốn lạnh lùng, không dễ thân thiết với ai. Nay lại tự mình ra chỉ dụ, lập riêng một phòng trong phủ cho Thương Duệ, còn cho người sửa sang bài trí, đặt luôn bàn án và giá sách.
Lý do được đưa ra là: “Việc quân sự khẩn cấp không thể chậm trễ, cần nơi để Thương tướng quân xử lý ngay trong phủ.”
Nghe có vẻ chính đáng. Nhưng càng về sau, phòng của Thương Duệ không còn chỉ để bàn công việc.
Một số người hầu trong phủ từng mấy lần vô tình thấy hắn đêm muộn vẫn chưa rời đi, có khi ở lại cả đêm. Từng có một nữ quan nói đùa rằng: “Nếu không phải Thương tướng quân có tướng mạo sát khí dọa người, chắc đã có lời đồn thổi rồi.”
Nhưng người ấy đâu biết – đôi khi chính vẻ dọa người ấy mới khiến người khác không dám đối diện cảm xúc thật.
Đêm đó, mưa kéo dài không dứt.
Trời vào cuối thu, gió lạnh luồn qua những khe cửa đá. Phủ Thừa vương dù dùng than quý cũng không thể át được cơn lạnh sâu đến xương.
Thương Duệ đang kiểm tra binh lược trong thư phòng thì một tiểu thái giám vội chạy đến, quỳ xuống báo: “Thừa vương điện hạ sốt cao, từ chiều đến giờ không ăn uống gì, giờ đã mê man bất tỉnh.”
Thương Duệ ném bút, lập tức đứng dậy đi nhanh về tẩm điện.
Cảnh Thời nằm giữa giường lớn, sắc mặt tái nhợt, môi khô nứt. Mồ hôi lạnh thấm ướt gối, nhưng người thì nóng hầm hập như lửa đốt.
Mấy ngự y đang thay nhau chẩn mạch, vẻ mặt lo lắng.
“Là phong hàn nhập phủ, gặp lúc cơ thể điện hạ suy yếu… Chúng thần đã cho uống thuốc nhưng vẫn chưa hạ sốt...”
Thương Duệ không nói gì. Hắn phất tay cho tất cả lui ra.
Một mình hắn ở lại trong phòng, tự tay thay khăn, lau trán, nhỏ từng giọt nước thuốc vào miệng y. Những ngón tay thon dài kia run run, nhưng động tác vẫn cực kỳ nhẹ nhàng.
Cảnh Thời lúc tỉnh lúc mê, thi thoảng lại thì thầm vài chữ không rõ. Có lúc nắm lấy cổ tay hắn, lẩm bẩm như người mộng du: “Đừng đi… đừng rời ta…”
Hắn không đáp.
Chỉ ngồi yên như vậy suốt một đêm, không rời khỏi giường nửa bước.
Tờ mờ sáng.
Mưa vẫn rơi nhưng nhẹ hơn, chỉ còn làn bụi nước mờ mịt ngoài song cửa.
Cảnh Thời khẽ rên một tiếng rồi chậm rãi mở mắt. Ánh nhìn mơ màng lướt qua gian phòng, rồi dừng lại ở người đàn ông vẫn ngồi bên, áo choàng chưa cởi, mắt đỏ quầng vì thức trắng.
“Ngươi…” y cất tiếng, giọng khàn đυ.c vì cổ họng khô rát.
“Ta đây.” Thương Duệ đưa tay đỡ y ngồi dậy, lấy chén nước ấm đã chuẩn bị sẵn đưa lên môi y. “Đừng nói nhiều. Uống nước đi.”
Cảnh Thời ngây người một lát rồi uống từng ngụm nhỏ.
Hắn đặt chén xuống, nhìn thẳng vào mắt y.
“Nếu không phải đứa nhỏ kia chạy đến tìm ta, ngờii đã chết sốt trong giấc mộng rồi.” Giọng hắn khàn khàn, pha lẫn tức giận, pha lẫn đau lòng.
Cảnh Thời nhìn hắn rất lâu. Y chợt phát hiện, chưa từng có ai – không, chưa từng có một người đàn ông nào vì y mà thức suốt một đêm như vậy.
Lúc định lên tiếng, Thương Duệ đã cúi đầu, giọng rất thấp:
“Đừng đẩy ta ra.”
Cảnh Thời giật mình.
Hắn tiếp lời, từng chữ đều kiềm nén: “Ta không có ai khác. Nếu người cũng chối bỏ ta, thì ta chẳng còn gì để giữ.”
Không phải lời dỗ dành, không phải ngôn ngữ mềm mỏng.
Mà là một sự thật gần như trần trụi – sự thật rằng trong thế gian này, Thương Duệ chưa từng đặt ai vào tim, ngoại trừ y.
Cảnh Thời không trả lời. Nhưng lần đầu tiên, y không gạt tay hắn ra khi hắn nắm lấy tay mình. Không từ chối, cũng không đẩy đi.
Bên ngoài, mưa bắt đầu dứt.
Giữa tiếng gió lạnh cuối thu, có một sự yên lặng dịu dàng đến lạ lẫm đang lớn lên giữa hai con người sống sót bằng ranh giới của thủ đoạn và cô độc.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyền Huyễn
- Vân Hạ Sơ
- Chương 16