Mùa đông năm ấy đến sớm. Tuyết đầu mùa rơi từ đêm, đến sáng phủ trắng cả nóc điện Thừa Minh.
Tiên hoàng lâm bệnh. Thân thể vốn đã suy yếu sau nhiều năm chinh chiến, giờ đến tuổi xế tà, bệnh tình càng lúc càng nặng. Các thái y ngày đêm túc trực, nhưng chỉ lắc đầu thở dài. Người không còn nhiều thời gian, mà vị trí thái tử lại để trống đã lâu.
Cả triều đình nín thở.
Các phe phái ngấm ngầm bắt đầu chuyển động.
Có người dâng sớ đề cử con trai ruột của tiên hoàng, lấy lý do “huyết mạch chính thống”. Có người đề nghị lập hội đồng nhϊếp chính, tránh tập trung quyền lực vào một người. Lại có người kín đáo nhắc đến Cảnh Thời – người từ lâu đã được lòng dân, tài đức vẹn toàn, dù thân phận không rõ ràng.
Nhưng tất cả mới chỉ là những làn sóng âm thầm, chưa ai dám ra mặt.
Chỉ trừ một người.
Thương Duệ đến gặp Trác Tông trước tiên.
“Lập Cảnh Thời làm Thừa vương,” hắn nói, giọng trầm ổn, ánh mắt sắc như dao. “Không còn ai xứng đáng hơn.”
Trác Tông ngập ngừng. Ông ta không phải chưa nghĩ đến, nhưng ngại vị trí “hoàng tử được sinh ra bởi phi tần thấp kém” của Cảnh Thời sẽ khiến cả triều phản đối.
Thương Duệ đưa ra một bản tấu sớ. “Là ngài viết, nhưng do ta soạn. Lời lẽ khiêm cung, chỉ nhấn vào công trạng và lòng dân. Ngài có danh vọng trong triều – đi đầu sẽ khiến người khác dám bước theo.”
Trác Tông lặng thinh hồi lâu. Sau cùng, ông cầm lấy bản tấu: “Ngươi toan tính thật sâu.”
Thương Duệ mỉm cười, không phủ nhận.
Sau đó, nhiều bản sớ tương tự đồng loạt được dâng lên từ các đại thần từng giữ trung lập đến những võ tướng từng chinh chiến cùng Cảnh Thời. Thậm chí một số học giả danh tiếng trong kinh thành cũng viết thư tiến cử, ca ngợi y là “ánh sáng duy nhất giữa triều cục rối ren”.
Mọi thứ đều đã được sắp đặt.
Một số sớ còn được Thương Duệ âm thầm tu chỉnh – lược bỏ những lời khen quá lố, tăng cường luận điểm về lòng dân, sự ổn định, tương lai quốc gia. Hắn không để bất cứ điểm yếu nào có thể bị phe phản đối bám vào.
Song song đó, hắn âm thầm gặp gỡ một vài viên quan nắm giữ trọng trách trong Hộ bộ, Lại bộ, Thị vệ… Những người ấy, hoặc đã từng chịu ân Cảnh Thời, hoặc đã bị Thương Duệ nắm thóp. Chỉ cần một câu: “Cảnh Thời đăng vị sẽ nhớ ai từng đứng về phía mình”, đã đủ khiến họ gật đầu.
Chỉ trong một tuần, bầu không khí triều đình đã thay đổi.
Tấu chương đầy điện, tất cả đều nhắc đến một cái tên: Cảnh Thời.
Tiên hoàng ngồi tựa lưng trên giường, tay gầy run run lật từng bản sớ.
Ngoài trời, tuyết rơi dày hơn. Người xưa nay vốn anh minh, sao lại không hiểu sau lưng sự “đồng lòng” này là thế lực nào vận hành?
Nhưng ông mỉm cười. Nếu người ấy nếu đã dốc lòng vì Cảnh Thời đến mức này – thì cũng đáng để phó thác giang sơn.
“Triệu Cảnh Thời vào.”
Cảnh Thời bước vào điện, quỳ xuống. Tiên hoàng nhìn y hồi lâu, cuối cùng phất tay: “Trẫm không còn đủ sức trụ lâu… Ngươi là người trẫm nuôi từ nhỏ, hiểu rõ phẩm chất ra sao. Giờ quần thần đồng lòng… cũng đến lúc.”
Người dừng lại, ho khan vài tiếng rồi tiếp: “Phong ngươi làm Thừa vương thay trẫm điều hành triều chính. Nếu một ngày… trẫm không còn, ngươi hãy gánh vác giang sơn này.”
Cảnh Thời ngẩng đầu, trong mắt hiện rõ sự chấn động. Y không ngờ mọi chuyện lại đến nhanh như thế.
Sau một hồi trầm mặc, y cúi đầu thật sâu: “Thần… tuân chỉ.”
Buổi chiều hôm đó, chiếu thư ban xuống. Lệnh phong Cảnh Thời làm Thừa vương, bắt đầu nắm thực quyền điều hành triều chính.
Triều đình sóng lặng như tờ.
Không ai phản đối – vì toàn bộ đã nằm trong tay Thương Duệ sắp đặt.
Tối đó, trong thư phòng, Cảnh Thời gọi hắn đến. Không có nghi lễ, không có khách sáo.
Y chỉ nói: “Là ngươi phải không?”
Thương Duệ im lặng một lúc. Hắn nhìn ánh nến lung lay phản chiếu trong mắt y, cuối cùng đáp: “Không có người… thì giang sơn này cũng không còn tương lai.”
Cảnh Thời cười khẽ. Nhưng đôi mắt sâu lắng ấy lại nhìn hắn rất lâu.
Y không nói lời cảm ơn! Vì y hiểu lòng trung thành của Thương Duệ… không đơn thuần là vì nước.