Chương 14: Diệt Bát Hoàng Tử

Bát hoàng tử Tiêu Thành Khôn, từ lâu đã nổi danh trong triều như một vết nhơ khó gột. Hắn không có đầu óc trị quốc, chẳng ham chính sự, chỉ mê đắm tửu sắc, vơ vét của cải, hành hạ hạ nhân, lại còn có tính đa nghi, tàn nhẫn. Nhưng ngặt nỗi, Thành Khôn lại là con trai ruột của quý phi được sủng ái thuở trước, bên ngoại là một tướng môn lâu đời, hậu thuẫn mạnh mẽ trong quân doanh phía Bắc.

Tiên hoàng từng muốn trừng phạt, nhưng e ngại binh quyền. Đành ngầm phái người giám sát, giữ trong giới hạn.

Thương Duệ nhìn thấy điều ấy và hắn biết: nếu muốn dọn đường cho Cảnh Thời, Thành Khôn là trở ngại lớn nhất cần loại bỏ.

Nhưng lần này, hắn không dùng dao... Mà dùng lời.

Trong một lần yến tiệc mừng chiến công phương Nam, Thương Duệ ngồi cạnh đại thần Trác Tông – người từng là phụ tá thân tín của Thái tử đã mất năm xưa. Từ khi Cảnh Thời được trọng dụng, Trác Tông thường tỏ thái độ trung lập, không nghiêng phe ai. Nhưng ai cũng biết: ông ta căm ghét lối sống của Tiêu Thành Khôn, từng nhiều lần dâng sớ can gián, không được chấp thuận.

Thương Duệ cụng chén với ông ta, cười nhẹ: “Ngài Trác… gần đây trong quân có tin đồn kỳ lạ.”

Trác Tông nghiêng đầu.

Thương Duệ giả vờ như buột miệng: “Nói là có người thấy người của Bát điện hạ bí mật ra vào kho binh phía Bắc. Lại có một số lương thảo được vận chuyển không theo đường quân lệnh.”

Trác Tông khựng lại. Đôi mắt già nua lóe sáng, nhìn xoáy vào hắn: “Ngươi chắc chứ?”

Thương Duệ làm bộ uống rượu, không đáp. Chỉ đặt chén xuống, khẽ cười: “Chuyện trong quân… đâu thể nói chắc. Chỉ là lời đồn mà thôi.”

Rồi đứng dậy, cáo lui trước.

Một tuần sau, trong triều dấy lên sóng lớn.

Trác Tông dâng sớ khẩn: tố cáo Bát hoàng tử cấu kết một số tướng lĩnh phía Bắc, vận chuyển trái phép lương thảo và vũ khí, có dấu hiệu tạo phản. Kèm theo đó là danh sách những tướng quân, quan viên dính líu.

Triều thần chấn động.

Tiên hoàng triệu Thành Khôn đến chất vấn. Hắn miệng mồm quanh co, lúng túng. Khi cho điều tra kỹ càng, quả nhiên phát hiện nhiều dấu vết không thể chối cãi – sổ vận chuyển bị chỉnh sửa, binh sĩ khai báo bất nhất, thậm chí có cả thư tay của một tướng quân gửi về phủ Thành Khôn bàn chuyện “sẵn sàng chờ lệnh”.

Chỉ một cú đánh – Bát hoàng tử thất thế hoàn toàn.

Không kịp trở tay, hắn bị tiên hoàng phế bỏ tước vị, tước bỏ quyền thừa kế, giam lỏng trong phủ riêng, cắt đứt liên hệ với quân đội. Cả phe cánh cũng bị thanh trừng – có kẻ bị biếm truất, kẻ bị xử trảm.

Triều đình sạch thêm một phe.

Cảnh Thời lúc đó vừa từ lễ tế phương Nam trở về, nghe tin chỉ thở dài: “Cuối cùng cũng tới lúc.” Y không nghi ngờ gì, chỉ tưởng đó là cơ hội do trời ban – là kết quả tất yếu của một kẻ sống buông thả.

Y không biết, một lần nữa, đằng sau màn kịch ấy là Thương Duệ đứng giật dây. Hắn không đẩy ai xuống vực. Hắn chỉ đặt một hòn đá nhỏ trên con đường đang nghiêng.

Buổi chiều ngày Bát hoàng tử bị tuyên án, Cảnh Thời cho mời Thương Duệ đến phủ.

Y không nói nhiều chỉ mời hắn ngồi, tự tay rót trà.

“Chuyện trong triều mấy hôm nay… phiền ngươi lo phần bảo vệ các lối vào cung.”

“Thần tuân mệnh.”

Y nhìn hắn, trong mắt có một tia dịu dàng: “Trước đây ta quá dè dặt. Nay nghĩ lại… ngươi luôn là người không làm ta thất vọng.”

Thương Duệ cúi đầu, không nói. Trong lòng hắn, một cơn sóng nhỏ dập dìu.

Cảnh Thời đã quay về phía hắn – ít nhất là lúc này.

Hắn đứng trong bóng tối, dọn sạch từng chướng ngại, chỉ để đổi lấy một cái nhìn tín nhiệm. Và nếu cần hắn sẽ tiếp tục như thế. Cho đến khi y không thể rời hắn nữa.