Cầm chiếc kính của Tịnh Lam trong tay, Nhược Hy quay lại lớp học. Thầy giáo vẫn đang thao tác trên máy chiếu, các bạn trong đội tuyển đều chăm chú theo dõi. Cô lặng lẽ ngồi xuống bàn, đeo kính lên. Mọi thứ trên bảng bỗng trở nên rõ ràng hơn, từng dòng chữ, từng ký hiệu toán học, thậm chí cả biểu cảm đầy nhiệt huyết của thầy khi giảng bài.
Cô chớp mắt, hơi khựng lại một giây vì sự thay đổi rõ nét ấy, rồi vội cúi đầu chép lại những gì vừa bỏ lỡ.
Bên ngoài hành lang, Phó Dật Trần vẫn đứng đó, nơi cô vừa đi ngang qua. Cậu không uống chai nước trên tay nữa, cũng không quay lại lớp ngay. Một cơn gió nhẹ thổi qua làm mái tóc rối lòa trước trán, nhưng ánh mắt Dật Trần thì vẫn lặng lẽ hướng về phía phòng học 9/1 — nơi Nhược Hy đang học.
Khoảnh khắc cô lắc đầu mà không nói gì khi nãy, thoạt nhìn như không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến lòng cậu nhói lên một chút. Cô chẳng hề lạnh lùng, chỉ là vẫn luôn giữ khoảng cách với cậu, một khoảng cách mà Dật Trần không biết phải rút ngắn bằng cách nào.
Cậu cúi đầu, lặng lẽ rời đi. Bóng dáng ấy dần khuất sau hành lang dài, chỉ để lại một cảm giác trống vắng lửng lơ giữa buổi chiều chưa tắt nắng.
Buổi ôn luyện kết thúc sớm hơn dự kiến. Nhược Hy thu dọn tập vở, trả kính lại cho Tịnh Lam rồi ra về trước. Cô định đi thẳng xuống sân thì đã thấy Lâm Cảnh Minh đứng tựa vào lan can hành lang, nở một nụ cười như đã đợi sẵn từ lâu.
Cảnh Minh hỏi: “Tan rồi à?” rồi chẳng đợi cô đáp đã cầm lấy cặp sách trong tay cô: “Đi thôi, tớ đưa ra cổng."
Cô hơi bối rối nhưng vẫn đi theo. Hai người sánh vai nhau bước dọc hành lang vắng. Đến khúc cua, nơi ánh nắng buổi chiều xiên qua những ô cửa kính, Cảnh Minh dừng lại, quay sang nhìn cô một lúc lâu. Anh không nói gì nhiều, chỉ đưa tay lên xoa nhẹ mái đầu hơi rối sau buổi học thể chất của cô.
Cảnh tượng ấy, một người con trai cao lớn đứng che nắng, nhẹ nhàng xoa đầu một cô gái nhỏ nhắn, lặng lẽ lọt vào mắt của một người đang đẩy xe ra từ nhà giữ xe phía sau khu hành lang. Phó Dật Trần đứng khựng lại một nhịp, tay vẫn đặt trên tay lái chiếc xe đạp của mình.
Cậu không gọi họ, cũng không quay đi ngay. Ánh mắt cậu dừng lại nơi đôi vai nhỏ đang cúi nhẹ xuống của Nhược Hy, và bàn tay của Cảnh Minh đang đặt nơi mái tóc cô. Một khung cảnh có thể gọi là “rất đẹp”, nếu không có cảm giác chát đắng đang len lỏi trong lòng ai đó đang âm thầm dõi theo.
Cậu từng nghĩ mình quen rồi, với việc không đứng cạnh cô, với việc lặng lẽ phía sau, với việc cô không bao giờ nhìn thấy ánh mắt mình. Nhưng khi thật sự nhìn thấy cô cười bẽn lẽn với người khác, ánh nhìn ấy vẫn khiến tim Dật Trần nhói lên.
Người đau... lại là cậu.