Khi thấy Nhược Hy ngồi bệt xuống sân, thở hổn hển sau bài chạy, Dật Trần lấy trong túi ra một chai nước khoáng mát lạnh. Cậu nhờ một cậu bạn cùng lớp với cô, người thỉnh thoảng vẫn thấy cô nói chuyện đưa hộ, chỉ dặn: “Bảo là của cậu mua."
Cậu bạn kia có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi gì thêm, chỉ cười rồi chạy lại đưa cho Nhược Hy. Nhược Hy nhận lấy, thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng mỉm cười cảm ơn. Cô đưa chai nước lên lắc lắc, có lẽ đang tự hỏi ai lại chu đáo đến vậy.
Từ phía xa, Dật Trần thu ánh mắt lại, chậm rãi đứng dậy rời quán nước, như thể việc đến đây hôm nay, chỉ vì một khoảnh khắc nhỏ đó.
Buổi chiều nắng vẫn còn vương vất trên sân trường khi tiếng chuông tan tiết thứ ba vang lên. Nhược Hy sau khi học thể dục xong vẫn nán lại sân một lúc, ngồi ở bậc tam cấp cạnh phòng thể chất, tay cầm chai nước đã uống cạn một nửa. Ánh mắt cô dõi xa về hướng lớp học của Tịnh Lam.
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau: “Nhược Hy."
Cô quay lại, bắt gặp Lâm Cảnh Minh đang bước nhanh về phía mình, tay cầm hộp sữa socola quen thuộc. Cô bật cười, ánh mắt cong cong: “Gì thế? Cho tớ à?”
Hai người cứ thế nói chuyện qua lại, Cảnh Minh đứng nghiêng nghiêng che nắng cho cô, còn Nhược Hy thì vừa cười vừa lấy tay lau mồ hôi trên trán. Khung cảnh ấy, trong mắt người ngoài, thật sự trông rất hợp, thậm chí như một đôi đang hẹn hò. Và đúng lúc ấy, có một người đã đứng phía xa chứng kiến tất cả.
Phó Dật Trần đứng sau tán cây gần dãy phòng giáo viên, nơi có bóng râm mát, từ đó có thể nhìn rõ cảnh tượng trước mắt. Cậu không tiến tới, không gọi tên ai, chỉ đứng lặng. Ánh mắt đượm buồn, một nỗi cô đơn trầm mặc như gió chiều đang lặng lẽ trườn qua những kẽ lá.
Dật Trần đã quen với việc đứng sau cô như thế, không cần được biết đến, không cần lời cảm ơn. Nhưng đôi khi, sự quen thuộc ấy lại khiến tim cậu nhói lên, nhất là khi thấy Nhược Hy cười rạng rỡ với người khác. Cô không nhìn thấy cậu. Hoặc có lẽ, chưa từng quay đầu để nhìn.
Và như mọi khi, cậu lặng lẽ quay đi.
Sau tiết thể chất, Nhược Hy nhanh chóng thay lại đồng phục và chạy về phòng học chính. Hôm nay, cô giáo phụ trách đội tuyển văn tổ chức một buổi ôn luyện đặc biệt cho những học sinh tham gia kỳ thi cấp thành phố, cấp trường, dùng máy chiếu để trình bày bài giảng và các đề minh họa.
Nhưng ngay từ những phút đầu tiên, Nhược Hy đã nhận ra mắt mình không thể theo kịp hình ảnh mờ mờ trên bảng. Những dòng chữ vốn đã bé, qua ánh sáng trắng của máy chiếu lại càng trở nên nhòe nhoẹt.
Không chần chừ, cô xin phép ra ngoài. Vội vàng đi dọc hành lang, bước nhanh về phía lớp 9/2, nơi Tịnh Lam đang học thể chất dưới sân. Nhược Hy định ghé ngang phòng học để lấy kính của bạn mình để lại, vì biết rõ thói quen của Tịnh Lam luôn để kính trong ngăn bàn.
Vừa rẽ qua khúc hành lang gần phòng học lớp 9/2, cô bất ngờ lướt ngang qua Phó Dật Trần đang đứng dựa lưng vào tường, tay cầm chai nước. Dật Trần hơi bất ngờ khi thấy cô xuất hiện trong giờ học, khẽ lên tiếng: “Có chuyện gì vậy?”
Nhược Hy không dừng lại, chỉ lắc đầu nhẹ rồi bước tiếp, không trả lời.
Ngay sau đó, Lâm Cảnh Minh từ hướng sân thể chất chạy lên, kịp nhìn thấy cô và khẽ cười hỏi: “Sao thế?”.
Cô dừng lại, vừa thở nhẹ vừa quay sang: “Tớ bị loạn thị, ánh nhìn có vẻ không rõ. Lúc cô chiếu máy thì không thấy nên xuống mượn kính”.
Cảnh Minh gật gù tỏ vẻ thấu hiểu, còn Dật Trần phía sau chỉ im lặng nhìn theo, ánh mắt vẫn giữ nét điềm tĩnh như thường ngày, nhưng sâu bên trong lại phảng phất sự quan tâm chẳng thể nói thành lời.