Chương 7: Đơn giản là chỉ để nhìn

Giờ ra chơi buổi chiều, sân trường rộn ràng tiếng cười đùa. Trong lớp, Lâm Cảnh Minh chống cằm, tay nghịch cây bút, mắt thì vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ như chẳng tập trung vào điều gì cụ thể. Bất chợt, cậu quay sang Dật Trần, người bạn thân vẫn đang cắm cúi gạch gạch vài công thức trong tập Toán.

Lâm Cảnh Minh: “Ê, Dật Trần."

Dật Trần lạnh lùng đáp: “Gì?"

Lâm Cảnh Minh lên tiếng hỏi: “Cậu thấy Nhược Hy dạo này khác không? Hình như càng ngày càng dễ thương ấy."

Dật Trần khựng tay, đầu bút dừng lại ở giữa dòng. Nhưng chỉ một giây sau, cậu tiếp tục viết như chẳng có gì xảy ra: “Ờ, chắc vậy."

Lâm Cảnh Minh lại nói: “Cậu biết không, hôm qua tớ nhắn tin với cô ấy… Tim đập nhanh vãi. Mà hình như cổ cũng không ghét tớ đâu nha."

Cảnh Minh cười hì hì, lấy bút gõ nhẹ vào cạnh bàn Dật Trần: “Cậu nghĩ sao, tớ mà tỏ tình thì có cơ hội không?”

“Cũng... có thể”, Dật Trần đáp nhẹ, giọng đều đều như cũ. Nhưng cậu không ngẩng đầu lên, chỉ siết nhẹ tay cầm bút đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Buổi tối, thành phố thu nhỏ lại trong ánh đèn vàng vọt và tiếng xe cộ mơ hồ vang vọng từ con đường xa. Phó Dật Trần đứng tựa khuỷu tay vào bậu cửa sổ phòng mình, nhìn sang căn nhà đối diện như đã thành thói quen mỗi đêm.

Phòng của Nhược Hy ở tầng hai, góc trái, rèm vải màu kem được vén hờ để ánh sáng đèn bàn lộ ra một khoảng sáng dịu. Cô ngồi quay lưng về phía cửa sổ, tóc dài xõa xuống vai, tay thoăn thoắt viết gì đó trong cuốn vở.

Từ khoảng cách này, Dật Trần không thể nghe được gì, chỉ thấy sự yên tĩnh bao quanh cô, như thể cả thế giới ngoài kia đều không thể chạm vào.

Cậu vẫn đứng đó, không bật đèn phòng, mắt không rời khỏi bóng lưng quen thuộc ấy. Trong khoảnh khắc ấy, thứ tình cảm lặng lẽ ấy càng lớn dần, vừa dịu dàng, vừa bất lực. Cậu đã quen biết Nhược Hy từ nhỏ, từng chia nhau gói bánh, từng ngồi bên nhau khi bố mẹ trò chuyện.

Nhưng càng lớn, khoảng cách ấy lại như vô hình mở rộng ra. Giờ đây, cô dường như chỉ còn là một hình bóng xa xăm, không biết rằng đối diện mỗi đêm luôn có một người lặng lẽ dõi theo mình trong yên lặng.

Buổi chiều, sân thể chất ngập nắng, hàng ghế đá ven đường cũng dần nóng lên bởi cái oi oi cuối mùa. Lớp 9/1 của Trình Nhược Hy học thể dục vào hai tiết đầu, một khung giờ tương đối dễ chịu, gió vẫn còn lùa nhẹ qua hàng cây phía sau dãy nhà A.

Nhược Hy mặc đồng phục thể chất, tóc buộc cao gọn gàng, khuôn mặt hồng hồng vì nắng. Cô chạy quanh sân cùng mấy bạn nữ trong lớp, vừa chạy vừa cười, thỉnh thoảng lại quay sang đùa một câu rồi phì cười vui vẻ.

Cách đó không xa, trong quán nước nhỏ nằm sát hàng rào trường, Phó Dật Trần lặng lẽ khuấy ly đá chanh trước mặt, ánh mắt thì dõi theo dáng chạy của cô từ sau khung cửa kính bụi mờ.

Không ai biết, đây gần như là “thói quen” nhỏ của cậu, đến sớm một chút vào những buổi chiều lớp Nhược Hy học thể chất, ngồi vào chiếc bàn quen, yên lặng quan sát cô như vậy. Không phải để nghe lén, cũng không hẳn là để nói chuyện, mà chỉ đơn giản là để nhìn.