Buổi trưa vừa về ăn xong Nhược Hy đã ngủ một giấc dài cô đã quên mất hôm nay có bửa tập luyện cho buổi tập thể dục giữa giờ, Dật Trần hẹn cùng đi nên anh ở trước cổng nhà Nhược Hy đợi rất sớm. Nhược Vi chuẩn bị xong mặc quần áo thể dục cả ròi vừa bước ra thì thấy Dật Trần đang ở cổng đợi cô ngước nhìn chăm chọc: “Nhược Hy đi rồi cậu không cần phải đợi.”
Dật Trần khá bất ngờ bởi vì đã hẹn trước nhưng không nghĩ Nhược Hy đã đi sớm hơn. Anh nhìn vào chiếc điện thoại cầm trên tay muốn thử gọi.
Buổi trưa, vừa ăn xong Nhược Hy đã chìm vào một giấc ngủ say. Trong lúc mơ màng, cô hoàn toàn quên mất hôm nay có buổi tập luyện cho phần thể dục giữa giờ.
Bên ngoài, Dật Trần đã đến trước cổng nhà Nhược Hy từ sớm. Anh vẫn giữ thói quen đúng giờ, tay đút trong túi quần, dáng vẻ yên tĩnh đứng chờ.
Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Chu Nhược Vi bước ra, trên người đã thay xong bộ quần áo thể dục. Cô sững lại một giây khi thấy Dật Trần đứng đó, sau đó nhếch môi, giọng có chút châm chọc: “Nhược Hy đi rồi, cậu không cần phải đợi đâu.”
Câu nói bất ngờ khiến Dật Trần hơi khựng lại. Anh nhớ rõ mình đã hẹn cùng đi với Nhược Hy, chẳng lẽ cô ra trước rồi?
Ánh mắt anh hạ xuống, nhìn thoáng qua điện thoại trong tay, do dự một lát. Ngón tay lướt qua màn hình, muốn bấm số gọi thử. Nhưng trong lòng lại thoáng qua một cảm giác khó hiểu, nếu cô thật sự đã đi trước, thì nghĩa là cô cố tình quên mất lời hẹn sao?
Gió đầu thu nhẹ lướt qua, làm rối vài sợi tóc trên trán anh. Dật Trần siết chặt chiếc điện thoại, ánh mắt trầm xuống, khóe môi khẽ mím lại.
Dật Trần mím môi, nhìn Nhược Vi với ánh mắt hơi nghi hoặc. Nhưng thấy dáng vẻ thản nhiên của cô, lại nhớ lời hẹn trước, trong lòng anh thoáng hụt hẫng.
[Ra vậy…] anh chỉ khẽ nói một tiếng, rồi cất điện thoại vào túi.
Không hỏi thêm, Dật Trần quay người bước đi. Bóng dáng cao gầy dần xa, để lại Nhược Vi đứng trước cổng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mơ hồ.
Trong nhà, chuông báo thức trên bàn học của Nhược Hy đổ vang. Cô giật mình tỉnh dậy, nhìn đồng hồ, cả người hoảng hốt bật dậy: “Chết rồi, muộn mất!”
Vội vàng thay đồ thể dục, Nhược Hy hấp tấp chạy ra ngoài. Cổng nhà khép hờ, gió lùa qua mang theo chút hơi lạnh, nhưng trước cửa đã chẳng còn bóng dáng quen thuộc vẫn đứng đợi mình như mọi khi.
Trái tim cô bỗng nhiên chùng xuống, bàn tay siết chặt quai cặp. Nhược Hy cắn môi, vừa chạy vừa thì thầm: “Cậu ấy… đi trước rồi sao?”
Khi đến trường, trong sân tập, Dật Trần đã đứng cùng nhóm bạn nam. Từ xa, anh vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, không ngoảnh lại. Chỉ có đôi mắt, ở một khoảnh khắc lơ đãng, lướt qua bóng dáng Nhược Hy đang thở gấp vì chạy vội, khẽ lay động rồi lập tức cụp xuống, che giấu cảm xúc.
Còn Nhược Hy, vừa chạy vừa siết chặt chai nước mang theo, trong lòng dấy lên một nỗi hụt hẫng không tên.
Khi Nhược Hy hớt hải chạy vào sân, tiếng còi tập đã vang lên, hàng ngũ học sinh chỉnh tề. Giáo viên thể dục đã đứng giữa sân, ánh mắt sắc bén quét qua từng dãy, giọng nghiêm khắc: “Đã đến giờ tập, còn ai chưa có mặt?”
Cả hàng đồng loạt im lặng. Giữa lúc ấy, bước chân vội vã của Nhược Hy vang lên, cô cúi gằm mặt, thở hổn hển xin lỗi: “Thưa thầy… em đến trễ.”
Ánh mắt giáo viên lập tức dừng lại, hơi cau mày: “Trình Nhược Hy, lần này bỏ qua. Nhưng lần sau, nếu còn muộn nữa thì tự giác đứng ngoài mà xem các bạn tập!”
“Dạ… em xin lỗi thầy.” Nhược Hy lí nhí đáp, rồi vội vàng chạy về hàng.
Nhưng cả hàng đã khép kín, chỗ bên cạnh Vương Tịnh Lam bị một bạn khác chen vào. Lúng túng vài giây, Nhược Hy đành dừng lại, đứng tạm ở cuối hàng.
Ở phía trước, Dật Trần nghe rõ giọng nói quen thuộc của cô khi xin lỗi. Trái tim anh khẽ siết lại hóa ra cô không hề đi trước như Nhược Vi nói. Nhưng dáng vẻ lạnh lùng vẫn duy trì, anh chỉ thoáng liếc ra sau, rồi nhanh chóng nhìn thẳng, như chưa từng để ý.
Nhược Vi đứng cách đó vài hàng, bắt gặp cảnh ấy thì khóe môi cong lên một nụ cười thỏa mãn, ánh mắt lướt về phía Nhược Hy, ánh nhìn ẩn chứa ý cười khó đoán.
Sau khi bị nhắc nhở, giáo viên phân công Nhược Hy về nhập vào một nhóm khác ở phía sau. Đó là nhóm các bạn nữ lớp bên, vốn không quá quen thân với cô.