Hành lang tầng hai buổi chiều vắng hơn thường lệ. Học sinh các lớp dưới đã về gần hết, chỉ còn một vài lớp trên đang ôn luyện cho kỳ thi cấp thành phố sắp tới. Gió thổi từ sân trường lùa vào qua những ô cửa sổ mở rộng, mang theo hương lá xanh mát, khẽ lướt qua những tán tóc rũ xuống bàn học.
Phó Dật Trần bước chậm dọc hành lang, tay đút túi áo, ánh mắt lơ đãng như chẳng có mục tiêu cụ thể. Cậu vốn đang định tìm Lâm Cảnh Minh ở phòng thể chất, nhưng vừa đi ngang lớp 9/1 thì bất chợt khựng lại.
Trong lớp học vắng tanh, chỉ có một người con gái đang ngồi ở bàn đầu, nghiêng người chép lại bài giảng trong im lặng. Mái tóc dài buộc gọn sang một bên, tay cầm bút lia đi lia lại không chút do dự. Gương mặt ấy nghiêm túc đến mức ánh nắng chiều hắt vào cũng như dịu lại, không dám làm phiền.
Dật Trần đứng im, không bước tiếp cũng không gọi tên. Cậu chỉ nhìn một lúc, đủ để cảm giác nơi l*иg ngực khẽ động. Cô ấy lúc nào cũng như thế, trầm lặng, riêng biệt, và dường như chẳng thuộc về thế giới ồn ào ngoài kia.
Chẳng ai biết trong mắt Dật Trần, Trình Nhược Hy là một phần dịu dàng hiếm hoi trong những ngày học trò náo nhiệt. Cậu không nói ra, cũng chưa từng để ai phát hiện. Chỉ có chính bản thân cậu hiểu, đôi lúc thích một người, không cần sở hữu, chỉ cần nhìn thấy họ... đã đủ khiến cả buổi chiều trở nên khác lạ.
Cậu khẽ quay người, bước đi như chưa từng dừng lại. Nhưng gió chiều hôm ấy, hình như vẫn còn mang theo ánh mắt cậu để lại nơi khung cửa sổ tầng hai.
Phó Dật Trần và Lâm Cảnh Minh là bạn cùng lớp, lại còn ngồi cùng dãy, chỉ cách nhau một bàn. Cả hai đều thuộc kiểu học sinh nổi bật trong mắt thầy cô và bạn bè, nhưng theo hai cách rất khác nhau. Lâm Cảnh Minh sôi nổi, thẳng thắn, có chút ngông nghênh, lại được lòng cả nam lẫn nữ nhờ dáng vẻ phóng khoáng và thành tích thể thao đáng nể. Còn Phó Dật Trần thì ngược lại, ít nói, điềm đạm và luôn giữ một khoảng cách nhất định với những chuyện ồn ào.
Tuy vậy, giữa họ vẫn tồn tại một thứ ăn ý khó lý giải. Trong các buổi thảo luận nhóm, thi đấu thể thao hay thậm chí là lúc trốn học phụ đạo, hai người phối hợp vô cùng ăn khớp, chẳng cần nhiều lời cũng đủ hiểu ý nhau. Cảnh Minh hay trêu rằng: “Cậu đúng là cái phanh của tôi đấy. Không có cậu chắc tôi trượt dốc luôn."
Dật Trần chỉ cười nhẹ, không đáp, nhưng đá nhẹ vào chân ghế của bạn như ngầm bảo: "Ít nói lại đi."
Tuy tính cách khác biệt, nhưng chính sự khác biệt ấy khiến họ trở thành bộ đôi cân bằng, vừa đủ ồn ào để không nhàm chán, vừa đủ yên tĩnh để không rối ren.