Chương 5: Có phải thật sự sống khép kín là một cái tội

Cô ngồi xuống, gạch một dấu nhỏ bên cạnh dòng lời giải trong vở, dấu hiệu cho thấy bài này đã nắm vững. Dù đang ôn thi, nhưng không vì thế mà cô tỏ ra áp lực hay gồng mình quá mức. Ngược lại, sự tập trung và bình thản của cô khiến nhiều bạn trong lớp không khỏi ngưỡng mộ.

Tiếng trống ra chơi vang lên, lớp học rộn ràng hẳn lên. Một vài bạn ríu rít rủ nhau xuống căn-tin, vài người khác tranh thủ buôn chuyện từ đầu dãy ghế này sang đầu dãy ghế khác. Nhưng ở bàn ba dãy giữa, Trình Nhược Hy vẫn ngồi yên như cũ.

Cô mở nắp chai nước, uống một ngụm rồi nhẹ tay vặn lại. Nhịp sống xung quanh ồn ào là thế, nhưng góc bàn của cô lại yên tĩnh một cách kỳ lạ, như thể âm thanh của thế giới ngoài kia không thực sự chạm được đến đây.

Không vội vã hay phân vân, cô cúi xuống lấy tập Hóa trong ngăn bàn. Tiết Hóa hôm qua cô chưa kịp ghi lại bài giảng đầy đủ, nên giờ tranh thủ chép lại từ cuốn của bạn mượn hồi sáng. Nét chữ cô đều đặn, gọn gàng, từng dòng bút mực xanh hiện lên rõ ràng trên giấy như thể chính cô đang ôn lại kiến thức trong đầu, không chỉ là ghi chép cho xong.

Một cơn gió nhẹ từ cửa sổ lùa vào, phất qua mái tóc đen dài, làm vài sợi lòa xòa trước trán. Nhược Hy khẽ cúi đầu hơn, ép tay giữ mép giấy, tiếp tục viết nốt phần phản ứng hoá học còn dở. Dáng vẻ ấy, tập trung, trầm tĩnh, và có phần lặng lẽ, chính là một phần rất riêng của Trình Nhược Hy.

Tập Hóa đã chép được hơn nửa, nhưng dòng chữ bỗng mờ dần dưới ánh mắt đã bắt đầu trôi về phía khác. Trình Nhược Hy ngẩng đầu nhìn ra sân trường. Ngoài kia đầy tiếng cười nói, đám bạn của Nhược Vi đang tụ lại ở ghế đá phía hành lang, ríu rít kể chuyện như thể chẳng bao giờ cạn đề tài.

Nhược Vi là em họ của cô, cùng tuổi, sống chung một mái nhà, nhưng từ lâu đã có một vòng tròn bạn bè riêng biệt. Cô ấy hòa đồng, sôi nổi và luôn biết cách khiến người khác thoải mái, trái ngược hẳn với Nhược Hy.

Còn Trình Nhược Hy... từ đầu năm cấp hai đến giờ, ngoài Vương Tịnh Lam ra, cô gần như chẳng có ai thân thiết. Không phải vì cô ghét ai hay khinh thường ai, chỉ đơn giản là cô không giỏi bắt chuyện, lại càng không biết làm sao để vừa miệng người khác. Cô sống khép nép, lặng lẽ như cách cô ngồi học, yên tĩnh và chẳng gây chú ý.

Có đôi lần, cô nghe lỏm mấy bạn nữ sau lưng thì thầm gì đó, một trong số đó từng nói: “Nhược Hy đó suốt ngày im như tượng, hỏi gì cũng ậm ừ. Kiểu ích kỷ, không muốn ai đυ.ng vào thế giới riêng của mình ấy."

Cô không quay lại, cũng chẳng giải thích. Dường như đã quen rồi, quen với việc người ta nhìn mình bằng ánh mắt hơi khác, quen với sự lặng lẽ kéo dài từ ngày này qua ngày khác. Nhưng đôi khi, cũng có chút gì đó nhói lên, rất nhanh thôi, rồi lại trôi đi như chưa từng tồn tại.

Cô cúi đầu tiếp tục viết. Mực vẫn chảy đều theo nét bút, nhưng lòng thì khẽ gợn một câu hỏi: “Có phải thật sự sống khép kín là một cái tội."