Chương 4

Buổi sáng, trời trong veo. Những tia nắng đầu ngày rọi qua tán phượng đỏ rực bên hông trường, trải dài trên từng bậc thềm như được rắc một lớp mật ong nhàn nhạt.

Trình Nhược Hy đứng trước gương, tay vừa cài khuy áo đồng phục vừa ngập ngừng nhìn màn hình điện thoại. Chỉ cần nhớ lại dòng cuối cùng của Lâm Cảnh Minh thôi, tim cô lại khẽ đập mạnh một nhịp.

Bước xuống bếp, cô nghe tiếng Nhược Vi lẩm bẩm: “Trễ rồi nè! Chị mau ăn đi còn kịp vô trường đấy."

Nhược Hy ngồi xuống cạnh, nhận hộp sữa mẹ đưa. Bữa sáng đơn giản, chỉ là bánh mì trứng và ly sữa đậu nành, nhưng cô ăn nhanh đến lạ.

Ra đến cổng, như thường lệ, cả hai chị em lại chia đôi đường: Nhược Vi đi lối trái đến lớp 9/2, còn Nhược Hy rẽ phải vào lớp 9/1. Sân trường buổi sáng rộn ràng tiếng cười, tiếng giày chạy lạch bạch, tiếng mấy bạn trực nhật hối nhau quét lớp.

Khi đi ngang qua hành lang tầng hai, Nhược Hy bắt gặp ánh mắt quen thuộc từ phía hành lang lớp bên. Lâm Cảnh Minh đứng ở cửa lớp, tay đút túi quần, ánh mắt chạm phải cô chỉ trong tích tắc, rồi nhanh chóng quay đi, nhưng môi lại hơi cong lên, như thể đang cười. Cô không đáp lại gì, chỉ cúi đầu bước tiếp, nhưng trên tai đã hơi ửng đỏ.

Tiết đầu tiên là Văn. Lớp học im ắng, chỉ còn tiếng phấn nghiến trên bảng và tiếng lật giấy sột soạt vang lên từng nhịp đều đều. Cô giáo đứng trên bục giảng, giọng chậm rãi mà dứt khoát: “Lưu ý chỗ này, đề thi học kỳ rất hay hỏi vào."

Nhược Hy chống cằm, mắt nhìn lên bảng nhưng đầu lại hơi mơ màng. Những dòng chữ trôi qua trước mắt như thể chẳng muốn ở lại.

Cô khẽ thở ra một hơi, tay lật sách bài tập đến phần cần ghi chép. Trang giấy trắng dần được lấp đầy nét chữ tròn trịa, đều đặn. Bên cạnh, bạn cùng bàn đang loay hoay với những câu hỏi trong đề bài. Nhược Hy liếc sang rồi lại cúi đầu, tiếp tục viết.

Trình Nhược Hy ngồi bàn ba dãy giữa, tay lật đề ôn luyện vừa phát, ánh mắt dõi theo từng lời giảng của cô mà không bỏ sót chi tiết nào. Cô là một trong ba học sinh được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi Văn của trường, đang trong giai đoạn ôn luyện để chuẩn bị cho vòng thi cấp thành phố sắp tới. Mỗi công thức, mỗi dạng bài đều được cô ghi chú gọn gàng vào sổ tay, nét chữ gọn gàng và đầy logic.

Cô giáo hỏi, mắt nhìn xuống dãy bàn giữa: “Phương thức biểu đạt của bài này là gì?"

Không cần suy nghĩ lâu, Nhược Hy đã khẽ giơ tay. Cô đứng dậy, giọng rõ ràng: “Em ra được đáp án là tự sự cô ạ>"

Cô gật đầu hài lòng, mỉm cười nói tiếp: “Chính xác. Nhược Hy làm tốt lắm. Bạn nào chưa hiểu, về đọc lại bài lần nữa nhé."