Chương 3: Chu Nhược Vi là em họ

Trình Nhược Hy vốn là con một trong gia đình, nhưng từ nhiều năm nay, cô sống cùng với Chu Nhược Vi – em họ bằng tuổi. Dù không phải chị em ruột, nhưng cả hai lớn lên bên nhau như hai chị em thực thụ.

Dì ruột của Nhược Hy, mẹ của Nhược Vi, không may gặp tai nạn và trở thành người thực vật, phải nằm điều trị lâu dài trong bệnh viện, không còn khả năng chăm sóc con.

Vì thương em gái và lo cho tương lai của cháu, mẹ của Nhược Hy đã thay em mình nhận nuôi Nhược Vi, đưa cô bé về sống chung nhà từ khi cả hai còn học tiểu học. Từ đó, căn nhà nhỏ lúc nào cũng rộn ràng tiếng nói cười của hai cô bé cùng tuổi – một người là con ruột, một người là con của yêu thương và nghĩa tình.

Trên đường về nhà, Nhược Hy và Tịnh Lam chia tay nhau ở đầu hẻm. Cô vừa đẩy cánh cổng nhỏ vừa quen tay nói vọng vào:

Mẹ cô đáp từ trong bếp, giọng lẫn trong tiếng nắp nồi lách cách: "Về rồi thì rửa tay thay đồ đi, mẹ đang hâm canh."

Mùi canh nóng thoảng ra theo hơi nước làm bụng cô réo lên một tiếng. Bước qua phòng khách, Nhược Hy thấy Nhược Vi đang ngồi khoanh chân trên ghế sofa, một tay bấm điều khiển TV, tay kia cầm tô xoài chấm muối ớt.

Nhược Vi quay lại, nhướng mày hỏi: "Chị ăn không?"

Nhược Hy lắc đầu, cười nhẹ: "Không ăn. Mẹ thấy rồi đó, đừng có than đau họng nữa."

Cô tháo balo quăng xuống ghế, rồi đi thẳng vào phòng. Tắm rửa xong bước ra, cô thấy Nhược Vi đã ngồi bàn ăn từ lúc nào. Hai chị em vừa gắp thức ăn vừa kể vài chuyện linh tinh ở trường, thỉnh thoảng lại chen tiếng cười khúc khích.

Mẹ cô ngồi đối diện, ánh mắt dịu dàng nhìn cả hai, trong lòng không khỏi ấm áp. Dù biết rằng con gái mình không hề có anh chị em ruột, nhưng từ khi đón Nhược Vi về sống cùng, bà luôn mong tụi nhỏ sẽ coi nhau như người một nhà.

Khi lên phòng học bài, Nhược Hy nghiêng người nhìn qua bên giường của Nhược Vi. Đèn bàn bên kia vẫn sáng, tiếng gõ phím nhẹ vang lên theo nhịp điệu quen thuộc. Dù bằng tuổi nhau, nhưng hai người lại khác biệt rõ rệt: Nhược Vi năng động, sôi nổi, hay nói hay cười; còn Nhược Hy lại trầm lặng hơn, sống nội tâm và suy nghĩ nhiều. Thế nhưng, chính sự khác biệt ấy lại khiến cả hai hòa hợp theo cách tự nhiên nhất.

Trong lòng Nhược Hy, Nhược Vi không đơn thuần chỉ là em họ, mà là một phần gia đình, là thói quen gắn bó không thể thiếu từ bao lâu nay.