Buổi tối, ăn phòng chung của hai chị em vẫn sáng đèn đến muộn. Sau bữa cơm tối, Nhược Hy ngồi vào bàn học như thường lệ. Cô chăm chú ôn lại phần bài tập thầy dặn trong buổi ôn luyện chiều, bút lướt đều trên giấy, ánh đèn bàn vàng nhạt khiến cả căn phòng mang vẻ yên bình.
Bên kia phòng, Nhược Vi ngồi dựa lưng vào giường, đeo tai nghe, nhưng ánh mắt vẫn thi thoảng liếc sang chị mình. Khoảng hơn chín giờ, khi vừa làm xong bài, Nhược Hy đặt bút xuống, duỗi tay một cái rồi với lấy điện thoại để nghỉ ngơi một chút.
Màn hình sáng lên vài tin nhắn mới. Là từ Lâm Cảnh Minh: “Tối nay có học nhiều không? Mà lúc thầy chiếu bài, cậu đeo kính nhìn có rõ không?”
Nhược Hy khẽ mỉm cười, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Không biết từ bao giờ, mỗi tin nhắn của Cảnh Minh đều khiến cô cảm thấy dễ chịu đến lạ. Cô nhắn lại từng dòng, từng chữ đều có chút gì đó bẽn lẽn mà chính cô cũng không nhận ra.
Ngồi bên kia, Nhược Vi vẫn âm thầm quan sát. Đến khi thấy chị mình vừa gõ điện thoại vừa cười khúc khích, cô liền tháo tai nghe ra, nghiêng đầu hỏi với vẻ tinh nghịch: “Gì mà cười hoài vậy? Nhắn tin với ai mà nhìn điện thoại như nhìn người yêu thế kia?”
Nhược Hy giật mình, vội quay điện thoại úp xuống bàn, mặt đỏ lên: “Không có gì hết."
“Gì mà không có?”, Nhược Vi nhướng mày, cười gian: “Lần đầu thấy chị vừa học xong đã cười một mình luôn đấy. Hay là… là cái bạn gì đó học lớp em á hả?”
“Không phải!”, Nhược Hy càng nói càng líu lưỡi, rõ ràng là đang giấu: “Chuyện học thôi. Đừng nhiều chuyện!”
Nhưng Nhược Vi vẫn nhún vai, miệng cười không ngừng. Cô xoay lại chỗ mình, đeo tai nghe vào như không có chuyện gì, nhưng trong lòng thì đang thầm nhủ: “Chắc là va vào yêu đương rồi, không sớm thì muộn cũng học tệ đi."
Buổi sáng hôm sau, Nhược Hy bước vào lớp như mọi ngày, sách vở ôm trước ngực, ánh nắng đầu ngày hắt qua khung cửa lớp tạo thành một vệt sáng dài trên nền gạch. Nhưng hôm nay, cô cảm thấy không khí có gì đó khác lạ. Mọi người vẫn trò chuyện, vẫn cười đùa, nhưng khi cô bước ngang qua, tiếng nói nhỏ dần, rồi lặng hẳn. Vài ánh mắt đảo qua, rồi nhanh chóng tránh đi, như thể không muốn bị bắt gặp đang nhìn cô.
Cô khẽ khựng lại một chút, rồi tự trấn an mình, chắc là trùng hợp thôi. Cô đi về chỗ, mở tập ra, giả vờ như không thấy gì.
“Nghe nói nó ích kỷ lắm”.
“Ừ, lúc trước còn giành phần với bạn nữa kìa”.
“Ai mà ngờ được, nhìn vậy mà...”.
Những tiếng thì thầm lọt qua khe cửa sổ, khi mấy bạn lớp khác đi ngang qua, nhưng đủ khiến tim cô chùng xuống. Cô chẳng hiểu gì cả, chuyện gì xảy ra thế nhỉ?
Cô đâu làm gì sai?
Chẳng xa lắm, ở một lớp học bên cạnh, Nhược Vi đang ngồi với nhóm bạn. Một trong số đó vừa rúc rích cười vừa đưa điện thoại cho cô xem, là một dòng tin nhắn mới đăng trong group: “Người như nó thì ai mà chơi nổi. Cứ tỏ ra hiền lành, ai mà không biết bản chất."
Nhược Vi chỉ im lặng, không lên tiếng, cũng không nhấn thích bài viết. Nhưng cô cũng không gỡ xuống, không bảo ai dừng lại. Có một chút đắc thắng thoáng qua trong đáy mắt cô, dù ngay cả bản thân cũng không nói rõ được vì sao mình lại thấy nhẹ nhõm đến thế khi thấy chị họ mình không còn được mọi người yêu quý như trước.
Sau buổi học, Nhược Hy là người ở lại lớp trễ nhất. Cô tỉ mỉ sắp xếp lại sách vở trong cặp, tay vẫn còn cầm tập đề ôn luyện môn Toán mà thầy đã phát hôm trước. Những chiếc bàn xung quanh đã trống, ghế lộn xộn như vừa rút lui vội vã khỏi một trận địa, chỉ còn mình cô ngồi lại với khoảng im lặng bao quanh.
Cô khẽ thở ra một hơi thật dài. Dạo gần đây, mọi thứ cứ lặng lẽ đổi thay. Bạn cùng bàn không còn thân thiện như trước, những câu chuyện cười cô từng được rủ rê nghe chung nay cũng chẳng ai kể cho cô nữa. Như thể có một làn ranh vô hình nào đó ngăn cách cô khỏi phần còn lại của lớp học.
Nhưng cô không nghĩ ngợi nhiều. Có lẽ ai cũng có lúc mệt mỏi. Có thể do kỳ ôn luyện khiến mọi người trở nên trầm lắng. Cô tự thuyết phục mình như vậy.
Từ phía hành lang bên ngoài, tiếng chuông reo lên báo hiệu hết tiết cuối. Những bước chân học sinh bắt đầu dồn dập đổ ra. Trong khoảnh khắc ấy, Nhược Hy vô thức ngẩng đầu lên nhìn ra cửa lớp. Nắng chiều rọi qua, chiếu ánh sáng lên khuôn mặt cô đang gắng mỉm cười.
Đâu đó, trong ánh nắng ấy, dường như có người đang lặng lẽ dõi theo cô, vẫn thường như vậy, nhưng cô chẳng hề hay biết.