Chương 1: Trình Nhược Hy

Thư viện trường vẫn luôn là một nơi yên tĩnh lạ thường, như thể thời gian ở đây chẳng hề vội vã. Những ngọn đèn vàng lơ đãng chiếu xuống các kệ sách cao chót vót, tạo ra những vệt sáng mờ ảo giữa không gian rộng lớn. Mùi giấy cũ thoang thoảng, hòa cùng mùi gỗ mới của các bàn ghế. Cô ngồi một mình ở góc khuất gần cửa sổ, nơi có ánh sáng nhẹ nhàng lướt qua, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên trang sách. Mỗi lần lật trang, cô lại cảm thấy như đang chìm vào một thế giới khác, nơi những câu chuyện và kiến thức vây quanh, chầm chậm xâm chiếm từng góc suy nghĩ. Những tiếng động nhè nhẹ của chiếc bút lướt trên giấy hay tiếng bước chân từ xa cũng không thể làm xao lãng cô, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn như nhắc nhở về sự trôi qua của thời gian.

Ngoài cửa sổ, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi thở của một buổi chiều cuối tuần thanh thản. Những chiếc lá cây ngoài sân hơi nghiêng mình, giống như đang nhún nhảy theo giai điệu nhẹ nhàng của gió. Không gian trong thư viện vẫn như vậy, lặng lẽ mà đầy sự sống. Cô thỉnh thoảng dừng lại, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, để đôi mắt dừng lại nơi những chiếc lá xanh mướt đang nhẹ nhàng rơi xuống.

Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng trong không gian im lặng này, cảm giác bình yên ấy khiến cô thấy mình như chìm vào một thế giới khác, nơi không còn gì phải vội vã hay lo lắng.

Cô cất tập sách cẩn thận vào balo, chỉnh lại dây đeo một chút rồi đứng dậy. Cảm giác thư viện vừa vặn khép lại phía sau lưng, để lại một không gian im lặng, trống vắng. Cô bước ra ngoài, ánh sáng ngoài trời đột ngột làm mắt hơi chói.

Một làn gió nhẹ lướt qua, làm tóc cô bay nhẹ, hòa vào không khí của buổi chiều mát mẻ. Cô đi chầm chậm xuống hành lang, mắt lướt qua từng lớp học đã tan. Đến khi ra đến sân trường, cô bất giác nhìn thấy, và rồi nhận ra lớp của bạn cũng vừa tan học.

Cô và bạn thân không học cùng lớp, trường cô khối 9 có 6 lớp thì lớp cô là lớp 1, còn bạn cô học lớp 2. Tuy vậy, hai người vẫn giữ thói quen gặp nhau sau giờ học. Lớp cô luôn được nghỉ sớm vì có tiết đầu tiên, nên mỗi ngày, cô thường đứng ở sân trường đợi bạn tan học.

Bỗng tiếng gọi vang lên giữa sân trường đang nhộn nhịp người qua lại: “Nhược Hy, đây này! Tớ ở đây."

Cô quay đầu theo hướng âm thanh quen thuộc, bắt gặp bạn mình đang đứng vẫy tay dưới tán cây gần hành lang lớp học. Nhược Hy vội vàng bước nhanh về phía bạn mình, balo khẽ đung đưa theo nhịp chân.

Cô chính là Trình Nhược Hy, còn người đang gọi cô là Vương Tịnh Lam, bạn từ thuở bé của cô.