Chương 84

Viễn Quân cũng không chọn nơi nào xa lạ, chính là khách sạn của mẹ hắn. Tạm thời chỗ đó vẫn là nơi đáng tin cậy nhất, hơn nữa hắn có một căn phòng giữ riêng cho mình, ở đó sẽ bảo đảm những điều kiện an toàn cơ bản cho Chi Thạc.

.

Dưới tác động mạnh mẽ của chất kí©h thí©ɧ, Chi Thạc cắn răng không để lọt ra khỏi miệng dù chỉ là một tiếng rên, nhưng thứ cảm xúc ham muốn của bản năng đã nhiều lần chạm đến giới hạn chịu đựng của cậu, gần như sắp vượt ngưỡng.

Trong lúc này, chỉ cần nhìn thấy gương mặt của Viễn Quân thôi cũng là một thử thách cho cậu, cảm nhận từng nhịp thở của hắn, biết hắn đang ở ngay bên cạnh mình. Khao khát chạm vào hắn và được hắn chạm vào càng trở nên mãnh liệt.

Dừng lại trong hầm để xe, Viễn Quân nhanh nhẹn trèo qua hàng ghế trước đến gần chỗ Chi Thạc.

Ánh mắt đầy sự lo lắng, hắn dò hỏi với chất giọng trầm ấm: “Cậu đi được không? Tôi bế cậu lên nhé? Sau khi tỉnh dậy cũng đừng giận dỗi tôi bế cậu theo kiểu công chúa, được không?”

Chi Thạc cắn chặt môi, cố dằn xuống cơn sóng cảm xúc đang dâng lên như thuỷ triều. Viễn Quân lại làm như không hiểu, hắn chạm vào tay cậu, sờ nhẹ vào má và hõm cổ để kiểm tra nhiệt độ… hành động đó như đổ thêm dầu vào lửa.

Bất chợt, Chi Thạc đưa tay túm lấy cổ áo của Viễn Quân kéo xuống, cậu hôn thật mạnh vào môi hắn, mãnh liệt đầy hoang dại, không chút tiết tấu, như thể mọi cảm xúc dồn nén bấy lâu bùng nổ trong khoảnh khắc này.

Viễn Quân thoáng sững người, nhưng đã nhanh chóng bị cuốn vào sự nồng nhiệt của Chi Thạc. Hắn đáp trả bằng một nụ hôn sâu sắc hơn, quấn quýt lấy đôi môi đỏ mọng ướŧ áŧ của Chi Thạc.

Cơ thể hai người như quyện chặt vào nhau, hơi thở nóng bỏng đốt cháy tâm trí của cả hai, nhịp tim đập loạn lại có thể đan xen với nhau hoà cùng một nhịp. Khoảnh khắc ấy, thế giới ngoài kia dường như tan biến, giữa muôn vàng âm thanh hỗn tạp, trong đáy mắt chỉ còn lại hình bóng đối phương.

Dưới ánh đèn mờ ảo trong hầm để xe, chiếc xe bảy chỗ dừng lại rất lâu vẫn chưa có ai bước xuống.

Bên ngoài, một người đàn ông đi ngang qua, một bên vai vác theo một chiếc túi đen lớn trông rất nặng nề.

Tay còn lại, gã cầm điện thoại có vẻ như đang nói chuyện với ai đó, giọng điệu rất bực dọc: “Tốn mấy triệu đặt phòng khách sạn, cuối cùng chẳng chụp được gì đáng giá… đi lại trong hành lang một chút thôi, nhân viên đã đến hỏi thăm. Lần nào đuổi đến khách sạn này cũng bị thất thủ… mẹ nó, bực thật sự, bảo mật tốt như vậy làm gì chứ.”