Chương 5

Căn hộ Chi Thạc đang ở là một căn chung cư cao cấp, nằm khá gần công ty, giao thông thuận lợi. Không gian hai tầng rộng rãi, đầy đủ tiện nghi.

Đặc biệt là có một phòng thu cá nhân cho riêng cậu, trong đó còn trang bị vài loại nhạc cụ như đàn piano cỡ nhỏ, một bộ trống, đàn ghi ta… vì cậu thích tự mình tận hưởng quá trình sáng tác và tạo ra sản phẩm âm nhạc.

Bước vào nhà, điện thoại lại reo lên, lúc này Chi Thạc mới bắt máy.

Bên kia đã vội lên tiếng trước: “Hành động quá vội vàng…”

Chi Thạc đáp lại rất ngắn gọn: “Ở đó có nhiều trẻ em.”

Vừa nói dứt lời, Chi Thạc đã tắt máy. Cậu mệt mỏi lê chân đến dãy ghé sô pha, thả người nằm bẹp dí trên lớp nệm êm ái. Tay cậu mò mẫn tìm tay nắm cửa tủ, kéo một cái mền mỏng đắp lên người, rồi chìm vào giấc ngủ trong một nốt nhạc.

Ngay buổi chiều hôm đó, trụ sở Cảnh sát thành phố đã gọi đến tìm cậu, có điều chẳng ai liên lạc được. Ngọc Hiển biết rõ sau khi xong việc Chi Thạc sẽ sập nguồn khá lâu, vì anh cũng có mặt ở hiện trường nên xin đi thay, Ngọc Hiển còn giúp cậu nhận cờ thưởng công dân tốt.

Một tuần sau, Chi Thạc chính thức tiến vào đoàn phim Giải Mã ADN Tội Ác. Nội dung của phim bao gồm những vụ án được xâu chuỗi lại với nhau, mà những nhân vật trong đó đều bị cuốn vào vòng xoáy của hận thù và những âm mưu từng bước trượt vào bi kịch.

Vai của Chi Thạc chỉ là nam phụ, một nhân viên pháp y có tài, quá khứ chịu nhiều tổn thương. Tóm gọn lại là mỹ nam lạnh lùng vượt qua đau thương ăn học thành tài, cuối cùng nhận một cái kết thảm.

Đạo diễn của phim nhìn trúng Chi Thạc không chỉ vì phù hợp hình tượng nhân vật, một phần là do công ty cậu cũng có đầu tư vào dự án này.

Đã nói là một trong những dự án trọng điểm, thì những diễn viên chính đều là người có tuổi nghề đáng nể.

Nam chính là một diễn viên chuyên trị các vai chính diện, tuổi ngoài ba mươi. Hồng Thịnh đã kinh qua khoảng mười lăm bộ phim truyền hình, sở hữu gương mặt nghiêm nghị chín chắn, rất phù hợp với những thể loại chính kịch thế này.

So với bất cứ ai Chi Thạc cũng là đàn em, cậu tiến đến chào hỏi trước: “Anh Thịnh, lần đầu hợp tác, mong anh chỉ dạy cho em nhiều hơn…”

Hồng Thịnh cười rất phóng khoáng: “Ô! Ca sĩ nổi tiếng Chi Thạc, anh thích nghe nhạc của cậu lắm, lần tới sáng tác cho anh mấy bài nhé… xem như thu phí hướng dẫn.”

Chi Thạc khách sáo đáp: “Được ạ! Em hứa sẽ lấy giá phải chăng thôi.”

Khánh Ly tiến đến, vén mái tóc đen tuyền đầy e thẹn, cất giọng kẹo kéo vừa nhão vừa dính: “Trông hai người thân thiết quá… có phải đã quen biết nhau từ trước rồi không?”

Hồng Thịnh đang rất tươi tắn, vừa nhìn thấy Khánh Ly liền sượng mặt quay đi.

Chi Thạc nhỏ nhất, cũng không thể phũ phàng ngay ngày đầu gặp mặt được, cậu đáp: “Lần đầu em đóng phim, muốn xin chút kinh nghiệm diễn xuất của anh Thịnh thôi.”

“Vậy à? Một diễn viên bận rộn như anh ta cũng có thời gian làm chuyện vô ích như vậy sao? Cưng cẩn thận… coi chừng chịu thiệt.”

Tóm lại là hai người này không ưa nhau đến mức không thèm giả vờ, không hiểu duyên phận thế nào lại vào cùng một đoàn phim.

Khánh Ly là diễn viên tay ngang, ra mắt từ một chương trình kịch nói ở tỉnh lẻ. Đây cũng là vai nữ chính đầu tiên trong sự nghiệp của cô ta.

Vai diễn của cô ta là một nữ cảnh sát mạnh mẽ, quyết đoán, ghét cái ác đến tận xương… khá trái ngược với đời thực.

Vài tuần trôi qua, mọi người đã dần thích nghi với đoàn phim, cũng được Hồng Thịnh giúp đỡ rất nhiều trong diễn xuất, tự nhiên cũng tạo thành một sợi dây quan hệ bạn bè đồng nghiệp có thể trao đổi.

Khánh Ly thỉnh thoảng cũng ghé qua trò chuyện vài câu, đa phần là buông lời mỉa mai. Khánh Ly cũng đã khá thân thiết với nữ phụ Thanh Hà, giờ nghỉ đều ngồi cùng một chỗ trò chuyện.

Cũng không biết là lần thứ bao nhiêu, nữ chính hết chê cảnh hành động quá nguy hiểm tất cả đều phải thay bằng diễn viên đóng thế, chốc lát lại đòi nghỉ ngơi vì chóng mặt.

Chi Thạc ngồi phịch xuống ghế, trợ lý Thanh Thanh liền đưa cho cậu khăn giấy lau tay, rồi đưa nước uống cho cậu.

Cô thì thầm: “Cô ta mắc bệnh ngôi sao nặng lắm rồi…”

Chi Thạc đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng.

Thanh Thanh mới nói qua chuyện khác: “Đạo diễn muốn bàn với em về nhạc phim, trợ lý đạo diễn vừa nói với chị nhân lúc nghỉ ngơi qua nói vài câu.”

Chi Thạc vừa định đi thì có một giọng nói cất lên: “Nghệ sĩ của công ty chăm chỉ kiếm tiền, làm tổng giám đốc anh phải thấy rất vui mừng… làm một người anh trai, thấy em gầy đi anh chỉ thấy lo lắng.”

Cậu cười tít mắt quay lưng lại, chạy một hai bước chân rồi nhảy phốc lên người anh như khi còn nhỏ.

“Anh Đăng… lâu quá không gặp, anh đi công tác lâu quá à.”

Hải Đăng cười dịu dàng: “Vậy nên vừa về tới đã đến thăm em liền đây…”