Chương 4

Lần này chắc khó lòng từ chối, Chi Thạc cầm kịch bản lên xem thử.

“Bộ này… vai nữ chính là chị Khánh Ly đúng không?”

Trong ánh mắt của Chi Thạc, Ngọc Hiển nhạy bén nhìn ra một tia hứng thú.

Vội đáp: “Đúng vậy… đây là bộ phim truyền hình trinh thám được đầu tư lớn trong năm nay. Vai em nhận là một bác sĩ pháp y, vì tìm ra được sự thật trong một vụ án mà hẹo, nhưng vai của em xuất hiện đến cuối phim, rất nhiều đất diễn.”

“Được! Em đồng ý.”

Chi Thạc dễ dàng đồng ý như vậy, khiến Ngọc Hiển cũng bất ngờ đến mức quên luôn bài thuyết trình năm trăm chữ đã chuẩn bị sẵn.

“Vậy… em về nhà nghỉ ngơi trước đi, một tuần nữa là vào đoàn.”

Ở hiện trường, đám đông Hiếu kỳ bị buộc phải giải tán. Lực lượng cảnh sát đã nhanh chóng kiểm soát hiện trường. Viễn Quân vì có mặt ở thời điểm xảy ra vụ việc nên cũng trở về sở để phối hợp điều tra.

Những vụ án liên quan đến chính trị kiểu này, không đến lượt tổ hình sự của bọn họ thụ lý.

Tại phòng đội trưởng…

Đội trưởng đội an ninh nhíu mày đầy nghi ngờ: “Đồng chí vừa nói… thanh niên kia xuất hiện, một thân một mình, tay không xử lý gọn hai tên sát thủ rồi rời khỏi hiện trường.”

Cảnh này khiến người ta dễ dàng liên tưởng đến một bộ phim siêu anh hùng, ai đó ẩn danh bất ngờ xuất hiện cứu thế giới, rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

Viễn Quân còn chưa kịp mở miệng, thì một tổ viên bước vào.

“Báo cáo, trên mạng xã hội đang lan truyền một đoạn video, cảnh sáng nay đã bị người qua đường quay lại rồi đăng tải khắp nơi. Còn có người nhận ra thanh niên đó là một ca sĩ đang nổi, tên là Chi Thạc. Tôi đã gửi đoạn video sang máy tính của đội trưởng rồi ạ.”

Vậy ra hắn không nhận sai, Viễn Quân biết rõ cái tên này, một cái tên hiếm có vừa nghe qua đã không lẫn đi đâu được.

Ngay lần đầu tiên nghe được cái tên đó, Viễn Quân đã bị ấn tượng bởi sự đặc biệt của nó.

Nhưng điều khiến hắn nhớ mãi không chỉ là một cái tên, mà còn là người thanh niên mang cái tên ấy…

Chi Thạc từng là một học viên xuất sắc tại học viện Cảnh sát, học cùng một khoá với Viễn Quân.

Cậu có thành tích nổi bật từ lý thuyết lẫn những môn thực hành, mỗi lần huấn luyện đều thực hiện rất thuần thục như đã từng làm chuyện đó hàng trăm ngàn lần. Chỉ cần bước vào phòng giảng viên, Viễn Quân đều nghe đủ những lời trầm trồ tán thưởng về Chi Thạc.

Vậy mà đến năm thứ hai, người mà Viễn Quân vô cùng ngưỡng mộ lại tìm đến đánh nhau với hắn rồi bị khai trừ. Nếu không thì thủ khoa tốt nghiệp khoá đó là Chi Thạc chứ không phải Viễn Quân.

Sau đó, Viễn Quân chỉ nghe vài tin tức về Chi Thạc, nghe nói cậu đã rẽ lối sang làm nghệ thuật. Người ưu tú đứng ở đâu cũng sẽ nổi bật… lúc đó Viễn Quân chỉ mang tâm thế ngượng mộ Chi Thạc nên đã nghĩ như vậy, về sau hắn cũng không chú ý quá nhiều.

Đến khi nghe lại cái tên đó một lần nữa từ miệng người khác, trái tim Viễn Quân lại bất giác xao động.

Ở hiện trường đã xem qua một lần, giờ lại xem qua video lần nữa, Viễn Quân vẫn không khỏi cảm thán…

Hành động dứt khoát, tốc độ phản xạ vừa nhanh vừa chuẩn, linh hoạt như nước chảy mây trôi. Có vẻ như cậu ta chưa từng buông lơi việc luyện tập, dù đã rời khỏi ngành từ rất lâu rồi. Chẳng những không sa sút, mà còn trở nên sắc bén và thuần thục hơn trước.

Đội trưởng khẽ hắng giọng, nói với Viễn Quân: “Cậu tra thông tin đăng ký biển số xe, liên hệ triệu tập cậu ta đi.”

Viễn Quân gật đầu: “Rõ! Xin phép đội trưởng, tôi ra ngoài xử lý ngay.”