Chương 3

Trên vỉa hè trước nhà hàng Long Đình, người đi bộ qua lại đông hơn nhiều, trước cửa nhà hàng có một gia đình ba người vận trang phục sang trọng đang đợi nhân viên phục vụ lấy xe. Cậu con trai tầm tuổi mẫu giáo, gương mặt tươi tắn nắm tay ba mẹ, không khí ngập tràn hạnh phúc.

Chi Thạc mở cửa xe lấy thêm một chiếc khẩu trang, quăng chiếc điện thoại đang reo lên không ngừng vào ghế sau.

Thân thể mảnh khảnh giúp cậu nhanh nhẹn như một con sóc, cậu nhanh chóng lách qua dòng xe cộ nối tiếp nhau, trong chớp mắt cậu đã hoà lẫn vào dòng người bên vỉa hè.

Trong dòng người có vài đối tượng mặc đồ che kín mít cơ thể, trông không khác gì Chi Thạc, bàn tay khả nghi luôn đút vào túi trong.

Gã đàn ông đứng gần gia đình ba người kia nhất đã tiến lên vài bước.

Ánh mắt lộ ra dưới nón của Chi Thạc dần trở nên sắc bén, cậu tăng tốc lao nhanh về phía trước. Cậu bật người xoay một vòng trong tung một cú đá cao nhắm chuẩn vào tay gã, rồi xoay đúp thêm một vòng tông mạnh vào thái dương của gã.

Một tiếp bốp vang dội, không gian và thời gian dường như đều đang đông cứng lại.

Tên áo đen kia gục xuống ngay lập tức, một khẩu súng trượt khỏi tay gã văng đến tận mũi giày của người đàn ông trong gia đình ba người. Cảnh tượng diễn ra quá nhanh, khiến những người xung quanh trong thoáng chốc sững sờ.

Những người qua đường tò mò tụ lại một vòng cùng nhau buôn chuyện, lúc này vệ sĩ mới vội vàng lao đến khống chế kẻ tân công.

Còn một kẻ đi ngược với dòng người, kẻ đó đang cố gắng thoát khỏi hiện trường.

Chi Thạc chắc chắn không thể để kẻ này chạy thoát, cậu đuổi theo, lấy đà nhảy lên, lại tung một cú đá thẳng vào gáy của tên kia, kẻ đó loạng choạng va đầu vào bồn hoa rồi nằm bất động.

Giữa đám đông, tiếng bàn tán của những người qua đương bắt đầu rộ lên.

“Hình như là gia đình của Chủ tịch thành phố… ai lại dám ám sát ông ấy giữa ban ngày ban mặt thế này? Là súng thật kìa…”

“Nguy hiểm thật… sao có thể làm vậy chứ, trẻ con vô tội mà.”

“Hôm qua thời sự vừa mới đưa tin… chiến dịch càn quét mại da^ʍ, chất cấm đã thành công, lần này là Chủ tịch tự mình dẫn đầu xử lý.”

“Chả trách, vậy thì đυ.ng chạm đến nhiều người lắm.”

“Mà mấy chị có nhìn thấy không? Cái người vừa bay lên đá gục tên kia ấy…”

“Có… ngầu muốn xỉu luôn, y như phim hành động vậy. Tui còn quay lại nè…”

“Kết bạn rồi gửi cho tui một bản đi…”

“Tui nữa! Tui nữa!”

Trong lúc những đoạn video bắt đầu được lan truyền, Chi Thạc lặng lẽ quay về xe bảo mẫu. Cửa xe bị cậu đẩy mạnh ra, Chi Thạc ngồi ngay ngắn vào vị trí của mình.

Ngọc Hiển đã yên vị ở ghế lái, ánh mắt không giấu được vẻ bất lực, anh đưa máy tính bảng đến trước mặt cậu.

Chỉ mới có ba phút, đã có nhiều người trong hội người hâm mộ đã nhận ra cậu, chỉ trong một cái liếc mắt.

Anh thở ra một hơi: “Em nghĩ em ngụy trang tốt lắm hả, Chi Thạc.”

Khi cậu rời đi, cả hai người là Ngọc Hiển và anh cảnh sát kia đều có thể nhìn thấy rõ ràng. Mọi hành động phi thường của cậu đều được họ thu hết vào mắt…

Chi Thạc như đã dùng hết sức lực, cậu mệt mỏi dựa vào ghế, khoanh tay giả vờ ngủ.

Còn không quên nói: “Anh mà không chịu chạy đi, chút nữa lại ăn thêm một tờ phiếu phạt…”

Ngọc Hiển hung dữ trừng mắt, rồi nổ máy xe chạy đi.

“Em đừng đánh giá thấp bản thân mình quá, có người nhận ra em đó.”

Hai người chạy thẳng về công ty, Ngọc Hiển nhờ lễ tân chia đồ ăn rồi đi cùng Chi Thạc lên phòng làm việc.

Vừa hay, Chi Thạc đã để lộ chuyện mình biết võ, trình độ kia mà nhận phim hành động, chắc chắn sẽ bạo…

Ngọc Hiển chìa ra ba kịch bản mà anh đã chọn lọc từ trước.

“Đạo diễn của ba kịch bản này nhìn trúng vẻ ngoài của em, nay em còn có khả năng này, người đóng thế cũng không cần nữa, chắc chắn hiệu quả càng cao.”

Chi Thạc không có quá nhiều hứng thú: “Lâu nay em đều ở sau hậu trường sáng tác, làm nhạc phim… anh đừng thử thách em như vậy. Thấy heo chạy qua, cho dù em kêu ột ột hai tiếng, anh cũng đâu thể nói em là heo được.”

Ngọc Hiển nheo mắt, đặt một kịch bản lên trên cùng: “Bộ này đi… hình tượng nhân vật phù hợp với em, ít lời thoại, hành động nhẹ, tuyến tình cảm ít.”